Chương 3: Cuộc gặp gỡ ở hiệu sách

AA18
Nội dung
AI
Thêm
Truyện chữVideoTruyện tranhÂm thanhLột đồClip sex từ ảnh mặtAPPVIPTrang chủ
Vực Sâu Loạn Dục

Chương 3: Cuộc gặp gỡ ở hiệu sách

Thể loại: Loạn luân gia đìnhSố chữ: 9.93K words

Về đến nhà thì đã gần 1 giờ chiều, đặt đống túi mua đồ xuống xong tôi ngã vật ra giường, chợt thấy mí mắt nặng trĩu. Nghĩ lại cũng đúng, bận bịu cả buổi sáng lại còn vác bao nhiêu thứ như thế, dù sao tôi cũng chỉ là một thằng nhóc mười tám tuổi, thấy buồn ngủ là chuyện bình thường. Tôi đá đại giày ra, cả tất cũng chẳng thèm cởi, chỉnh lại tư thế một chút rồi thiếp đi.

Không biết ngủ bao lâu, tôi ngửi thấy mùi cơm canh thơm nức, mở đôi mắt còn ngái ngủ ra nhìn điện thoại thì đã hơn 5 giờ chiều. Một giấc này tôi ngủ tận hơn 4 tiếng, xem ra sáng nay đúng là đã mệt bở hơi tai rồi.

Tôi chống tay ngồi dậy, chiếc giường nhỏ bên dưới phát ra một tràng kẽo kẹt. Có vẻ thằng anh họ kia bình thường làm chuyện bậy bạ không ít, đến cả cái giường cũng bị lắc cho lỏng ra thế này. Tôi đảo mắt tìm đôi giày bị đá bay đi đâu, nào ngờ chúng đã được ai đó xếp ngay ngắn trước giường tôi từ bao giờ, chắc là dì làm rồi.

Trên bàn ăn, tôi và dì mỗi người lặng lẽ ăn phần của mình, chẳng ai biết trong lòng đối phương đang nghĩ gì.

“Dì, bên này còn dư chìa khóa cổng lớn không?”

“Có chứ, hỏi cái đó làm gì?”

“À, cháu muốn mai ra ngoài dạo một vòng, nếu dì cũng đi đâu thì cháu có chìa khóa, tự mở cửa về nhà được.”

Rốt cuộc tôi vẫn là kẻ ưa nghịch ngợm, suốt ngày ru rú trong nhà đâu phải kiểu của tôi.

“Ra ngoài? Mới đến có mấy ngày đã nghĩ chuyện đi ra ngoài rồi? Đường sá xung quanh cháu biết đi thế nào không?”

Dì nhíu mày, lạnh nhạt nói.

“Ôi trời, cháu cũng đâu thể cứ ở lì trong nhà mãi được. Sớm muộn gì chẳng phải ra ngoài, cháu tìm hiểu trước khu vực xung quanh có gì không tốt? Hơn nữa, bây giờ bản đồ trên điện thoại phát triển thế, làm sao mà lạc đường được, cháu đâu có ngốc.”

Tôi lý luận đàng hoàng, quyết tâm phải đi.

Nghe tôi nói vậy, dì chậm lại tốc độ nhai, suy nghĩ một lát rồi bảo:

“Được thôi. Ăn cơm xong dì đưa chìa khóa cho cháu, nhớ đừng chạy quá xa, trước 5 giờ tối phải về.”

Ăn xong, dì lấy trong ngăn kéo ra một chiếc chìa khóa hơi han rỉ. Có vẻ nó đã lâu lắm rồi không được dùng, dì lấy giấy lau qua rồi tra vào ổ khóa, may mà vẫn dùng được.

“Xong rồi, nhớ đừng làm mất đấy.”

Tôi hai tay đón lấy chìa khóa như báu vật, còn chào dì một cái theo kiểu quân lễ.

“Cháu bảo đảm chìa còn người còn, chìa không còn thì người cũng đi luôn.”

“Nói linh tinh cái gì đấy.”

Dì cũng bị tôi chọc cười, khóe môi cong lên thành một nụ cười nhạt, đưa ngón tay chọt nhẹ vào trán tôi.

“Nếu cháu mà biến mất thì mẹ cháu còn chẳng lôi dì ra mà làm ầm lên à.”

Suốt một đêm không có chuyện gì, sáng hôm sau tôi dậy từ rất sớm, ăn sáng xong nói với dì một tiếng rồi ra ngoài. Hôm nay dì vốn cũng có việc phải đi, còn hỏi tôi muốn đến đâu thì có thể tiện chở tôi một đoạn, nhưng tôi từ chối.

Vừa bước ra cửa, tôi đã thấy không khí trong lành hẳn lên, tinh thần cũng sảng khoái hơn nhiều, thoải mái hơn hẳn so với việc nhốt mình trong nhà. Tôi mở bản đồ, tìm đến một hiệu sách đã đánh dấu từ trước rồi đi tới. Lúc lướt bản đồ trên điện thoại, tôi nhìn thấy mặt tiền hiệu sách trong ảnh có chút cổ cũ, mang cảm giác hoài niệm nên nảy ý muốn ghé xem thử. Ảnh hưởng từ mẹ, tôi cũng luôn có chút hứng thú với những thứ mang phong vị cổ điển như vậy.

Ngồi taxi chẳng mấy chốc đã đến trước cửa hiệu sách. Bước xuống xe, đứng trước cổng, cảm giác cổ kính và cũ kỹ của hiệu sách càng rõ rệt hơn.

Kẽo kẹt~

Tôi khẽ đẩy cánh cửa lớn của hiệu sách ra, cánh cửa gỗ cũ phát ra một âm thanh khiến người nghe ê răng, như thể một ông lão đã gần đất xa trời.

Vào trong rồi tôi nhìn quanh. Diện tích hiệu sách không lớn, chừng hơn 100 mét vuông, mấy kệ sách gỗ màu đen được đặt ngay ngắn giữa phòng, dưới ánh nắng xuyên qua ô cửa mái phía trên, chúng tỏa ra thứ ánh đen âm u, mang theo một cảm giác thời đại khó mà diễn tả. Trên kệ không có lấy một hạt bụi, xem ra thường xuyên có người lau chùi.

Nhưng sách trên kệ thì không ngay ngắn như vậy. Chúng bị nhét lẫn lộn với đủ kích cỡ khác nhau, miễn cưỡng lắm mới gọi là “đặt” trên kệ. Còn đám sách ở quanh mấy chiếc kệ thì thảm hơn nữa. Dọc chân tường của hiệu sách có khá nhiều tủ sách, mấy quyển đó bị nhét đại vào trong tủ, đầu mục lộn xộn, đủ loại đủ kiểu, có sách nói về cơ thể người, có sách kể chuyện ma, thậm chí tôi còn thấy cả sách khiêu dâm.

“Rốt cuộc đây là cái hiệu sách kiểu gì thế này, đặc sắc quá...”

Tôi gãi đầu, trong lòng khá bất đắc dĩ.

“Cậu đến để đọc sách à? Đứng trơ ra đó làm gì thế!”

Một giọng nữ từ quầy bên cạnh vọng tới, trong trẻo như tiếng chim hoàng oanh.

Lúc này tôi mới nhìn xuyên qua khe hở giữa đống sách chất cao trên quầy, phát hiện một đôi mắt to sáng long lanh đang cảnh giác nhìn mình. Sách trên quầy chất như núi, khiến lúc tôi bước vào hoàn toàn không để ý bên trong còn có một cô gái nữa.

“À, tôi đến đọc sách. Lần đầu tiên tới nên không thấy cô ở đây, xin lỗi nhé.”

Tôi hơi áy náy nói.

“Lần đầu?” Chỉ nghe phía sau sách phát ra tiếng sột soạt của quần áo, một mảng hoa văn xanh tím lướt qua trong khe hở, thì ra là cô gái ấy bước ra khỏi quầy.

“Ồ hô, lại còn là một cậu đẹp trai nữa chứ.”

Cô gái chu môi lẩm bẩm.

Mắt tôi sáng lên. Cô gái trước mặt buộc tóc đuôi ngựa đơn giản, mặc một chiếc váy trắng có hoa văn xanh tím, bên dưới váy là đôi chân dài mịn màng mang tất lưới trắng quá gối, dưới chân đi một đôi giày bệt nữ màu nâu.

Trên khuôn mặt trái xoan tinh tế, từng nét chau mày hay nhíu mắt đều khiến đôi mắt hạnh to và trong trẻo ấy thêm mấy phần xuân ý. Chiếc mũi nhỏ xinh thỉnh thoảng khẽ hếch lên trong lớp bụi lơ lửng giữa không trung, đáng yêu đến cực điểm.

Đôi môi anh đào mím nhẹ, trên môi không có chút son nào, giữ nguyên sắc hồng tự nhiên vốn có.

Từ chiếc cổ trắng nõn mịn màng đi xuống là một cặp ngực còn đang ở độ căng nở ban đầu, vừa vặn ôm trong tay, tựa như nụ hoa đang chớm, khiến người ta không khỏi chờ mong lúc nó nở rộ sẽ là cảnh đẹp thế nào.

Eo cô gái thon đến mức gần như không nắm nổi, khi khẽ xoay người lại cho người ta cảm giác cực kỳ dẻo dai, và đi cùng với nó là hai bắp đùi dài miên man. So với đôi chân đầy đặn tròn trịa của dì, cô gái này lại càng mảnh mai và nhẹ nhàng hơn.

Đôi bàn chân nhỏ xíu như thể chỉ cần một tay là có thể nâng lên, khiến người ta muốn ôm cả vào lòng bàn tay.

Khi mặt trời vừa lên cao, vệt sáng xuyên qua ô cửa mái cũng dần dần dịch từ vách tường xuống sàn nhà. Những hạt bụi trong phòng hiện rõ từng điểm dưới ánh nắng. Cô gái đứng ngay giữa luồng sáng ấy, những hạt bụi bay lơ lửng lại chẳng thể nhuốm lên người cô chút nào, tựa như đóa sen nở giữa hồ, ra bùn mà chẳng vấy bẩn, nhưng đôi mày lá liễu kia lại khiến cô mang theo một nét yêu diễm rất riêng.

“Này! Nhìn gì mà dê thế hả? Ăn mặc thì tử tế mà sao vô lễ vậy, đến chào một tiếng cũng không biết sao?”

Cô gái nhíu mày, hơi giận nói.

“Ồ? À! Khụ khụ, xin lỗi nhé. Tự dưng trong hiệu sách cũ kỹ này lại nhảy ra một chị đẹp như cô, làm tôi hơi bất ngờ. Chị ơi, hiệu sách này chỉ có mình chị trông thôi à?”

Tôi nhìn cô gái cao hơn mình nửa cái đầu, biết điều mà gọi một tiếng chị.

“Bình thường cửa hàng này do ông nội tôi trông, ông ấy có việc tạm thời ra ngoài rồi, tôi giúp ông trông hộ thôi.”

Con gái không chịu nổi lời khen, nghe tôi bảo cô xinh đẹp một cái là mặt tươi hẳn lên, rồi vung tay nói:

“Trong này thích xem quyển nào cứ xem, nhưng nếu muốn mang ra ngoài thì phải đăng ký.”

Nói xong cô lại quay trở về quầy.

Tôi thật ra cũng muốn bắt chuyện thêm vài câu với cô gái này để làm quen, nhưng nhìn qua thì hình như người ta không muốn nói nhiều. Trước đây ở trường tôi cũng quen không ít con gái, nhưng kiểu cao gầy thon dài, khí chất trong trẻo mà lại thấp thoáng chút xuân ý như cô gái này thì tôi chưa từng gặp.

Tôi bước tới cạnh kệ sách, đặt tay lên mặt gỗ, vừa chạm vào đã thấy một cảm giác mát lạnh chạy dọc từ lòng bàn tay lên thẳng cánh tay, xem ra gỗ làm kệ không phải loại thường.

Tôi tiện tay lật mấy quyển sách, nhưng không hứng thú với nội dung, lật vài trang cho có rồi lại đặt xuống. Bỗng một cuốn sổ nhỏ bị đè tận dưới cùng khiến tôi chú ý. Nhìn góc sách lộ ra, có vẻ nó đã có tuổi rồi, mà lớp bìa bên ngoài lại không có bất kỳ hoa văn trang trí nào, như thể người xuất bản căn bản chẳng quan tâm vẻ ngoài phù phiếm.

Tôi rút nó ra xem, ngay giữa bìa sách có bốn chữ to viết bằng bút lông: “Sổ tay ngự nữ”. Chữ viết như rồng bay phượng múa, cứng cáp mạnh mẽ, nhìn là biết người viết có trình độ thư pháp không thấp.

Nhưng chữ viết đẹp thì đẹp đấy, tên sách “Sổ tay ngự nữ” lại làm tôi suýt bật cười. Khá lắm, thời đại nào rồi mà còn chơi cái tên kiểu này, cứ như tiểu thuyết võ hiệp vậy. Ngự nữ? Ngự cái gì mà ngự? Tôi Lục Tiểu Hạo giàu thế này, lại còn đẹp trai, chẳng lẽ còn phải học cái trò này à? Tôi cười một tiếng, tiện tay ném quyển sách lên kệ, nhưng đi được hai bước, trong đầu lại thoáng qua một bóng hình đầy đặn đoan trang. Tôi lặng lẽ lùi lại vài bước, cầm quyển sách lên, mặt không đỏ tim không đập rồi đi vào góc trong cùng ngồi đọc. Để khỏi bị chú ý, tôi cố ý đặt một quyển truyện tranh bình thường lên ngoài cùng.

Toàn bộ quyển sách không nhiều nội dung, chỉ chừng hơn mười, hai mươi trang, mà tất cả đều là viết tay. Trang đầu là một đoạn chữ rất dài, viết cực kỳ ngay ngắn, đại khái nói rằng cuốn sách này là kinh nghiệm ngự nữ của người viết trong mấy chục năm qua, giờ bản thân đã không còn được nữa, nên muốn ghi lại để để lại cho người hữu duyên đời sau.

“Thần thần bí bí, làm như tuyệt học bí kíp võ hiệp vậy.”

Lật sang trang thứ hai:

“Trên đời này có người phụ nữ yêu anh và người phụ nữ không yêu anh. Giao hợp với người phụ nữ yêu anh thì dễ, nhưng làm sao để người phụ nữ không yêu anh cũng giao hợp với anh, đó mới là một môn học vấn.”

Tôi hít sâu một hơi rồi tiếp tục đọc xuống:

“Có câu nói rất hay, đàn ông hư thì phụ nữ mới mê. Muốn chinh phục phụ nữ đôi khi phải dùng một số biện pháp cần thiết. Người ta vẫn nói, âm đạo là con đường đi vào trái tim người phụ nữ, trước hết anh phải chinh phục được thân thể của họ thì họ mới mở lòng với anh.”

Tôi gật đầu: nói cũng có lý.

“Còn việc chinh phục thân thể phụ nữ thì cần kỹ xảo thành thạo và một cơ thể đủ khỏe mạnh. Đương nhiên, nếu có một bản lĩnh bên dưới lợi hại thì thường sẽ làm ít được nhiều.

Dưới đây là ngự nữ thuật do ta tổng hợp tinh hoa trăm nhà mà sáng tạo ra trong đời. Chỉ cần luyện một lượt vào sáng và tối mỗi ngày là có thể kích phát cực lớn bản nguyên tiên thiên của nam nhân, khiến thân thể ngày càng khỏe mạnh.”

Tôi lại lật xuống nữa, phía sau đều là tranh minh họa động tác vẽ tay cùng một ít thuyết minh chữ, quả thực giống hệt bí kíp võ lâm. Nhìn từng trang giải thích động tác ấy, trong lòng tôi bắt đầu hoang mang: thứ này có tác dụng thật không? Chẳng lẽ chỉ là một lão già rảnh rỗi viết ra để tiêu khiển người khác thôi sao?

Khi lật đến phía sau, nội dung lại thay đổi:

“Yếu tố thân thể dĩ nhiên quan trọng, nhưng đôi khi cũng cần một chút ngoại vật hỗ trợ như vậy mới có thể làm ít được nhiều, một phát hạ gục. Dưới đây chính là tinh hoa cả đời ta.”

Phần nội dung tiếp theo giới thiệu toàn là tên thuốc và phương thuốc. Trong đó có cả thành phần Đông y lẫn thành phần hóa học, xem ra lão già này đúng là am hiểu cả hai mặt.

Nhưng khi nhìn đến công dụng của mấy loại thuốc ấy, mắt tôi sáng lên: có loại bôi ngoài, có loại uống, thậm chí còn có loại bay hơi qua khí, không chỉ tác động lên phụ nữ mà còn có loại dùng cho đàn ông. Còn mấy thứ như Viagra hay các loại thuốc trợ cương, kéo dài thời gian cho nam giới khác, tôi thấy dùng với mình là một kiểu sỉ nhục. Trước đây lúc làm tình với mấy cô gái, tính cả giao hợp lẫn bú cặc, phải hơn một tiếng tôi mới phóng tinh, mà đó còn là lúc tôi cố ý kiềm lại. Độ cứng của tôi thì khỏi phải bàn, những cô gái từng ngủ với tôi đều nói lúc tôi cương lên thì giống hệt một thanh sắt lớn.

Mấy loại thuốc này quá nhiều, tôi cũng không xem quá kỹ. Công hiệu của chúng có đúng như sách chép hay không tạm chưa nói, ngay cả nguyên liệu để làm ra chúng cũng không phải thứ một sớm một chiều có thể gom đủ. Nhưng nếu thật sự hiệu quả đúng như sách nói thì... hừ hừ...

“Cầm sách ngồi đó cười gian cái gì thế?” Một tiếng quát kéo tôi ra khỏi cơn mơ tưởng. Ngẩng lên nhìn thì ra cô nhóc đang ngồi ở quầy đã đứng ngay trước mặt tôi, chống nạnh nhìn chằm chằm.

“Cười dâm như thế, có phải đang xem sách khiêu dâm không? Tôi thấy cậu còn trẻ mà sao đã hư hỏng thế?”

Cô gái này nhìn thì trong trẻo sáng sủa, không ngờ tính cách lại khá mạnh, nói năng cũng rất táo bạo, cái gì cũng dám buông ra.

“À... cái này... hề hề...”

Tôi nhìn mấy ánh mắt xung quanh bị tiếng cô gái thu hút tới, ai nấy đều mang vẻ mặt kiểu chúng tôi hiểu cả rồi, liền ngượng ngùng cười trừ.

“Cậu, cậu sao lại có thể bôi nhọ thanh danh người ta một cách vô căn cứ như thế? Nhìn cho kỹ đi, tôi đang xem truyện tranh, truyện tranh đấy! OK?”

Tôi giơ quyển sách trong tay lên, đó là quyển tôi dùng để che bên ngoài lúc nãy, may mà tôi đã chuẩn bị từ trước, nếu không đúng là quê chết.

“Hừ, truyện tranh à, quả nhiên vẫn chỉ là thằng nhóc con, đến cả truyện tranh mà còn xem.”

Thấy mình đoán sai, khí thế của cô gái vẫn không giảm, lại mắng tôi thêm một trận.

Thấy cô ấy nói năng ngang ngược vô lý, tôi cũng không cãi nữa, ôm sách hậm hực đi sang chỗ khác đọc một mình. Cô gái thấy tôi không thèm để ý đến mình nữa, tức quá dậm chân một cái rồi lại quay về quầy.

Tôi sợ cô ấy lại chạy tới nhìn lén mình, nên đổi chỗ xong lại cầm một quyển sách khác lên đọc cho có lệ, nhưng đầu óc thì vẫn nghĩ đến nội dung trong cuốn 《Ngự Nữ Tâm Kinh》. Hiện giờ tôi vẫn còn hoài nghi tính chân thực của nó. Mấy động tác kia thì không sao, có tác dụng hay không cũng chẳng thành vấn đề, nhưng mấy loại thuốc ấy mà làm không khéo là chết người như chơi, mọi chuyện đều phải cẩn thận, cẩn thận, rồi lại cẩn thận.

Tôi tìm một chỗ khó bị người ta lục ra để giấu quyển sách kẹp 《Ngự Nữ Tâm Kinh》 vào, thấy vẫn chưa yên tâm nên còn đè thêm một đống sách lên trên. Quan sát xung quanh, thấy không ai chú ý đến động tác của mình, tôi mới yên tâm rời đi.

Ra đến cửa, qua khe cửa tôi thấy cô gái kia đang cúi đầu nghiên cứu cái gì đó. Tôi không nói gì, lặng lẽ kéo cửa gỗ rồi bước ra ngoài.

Kẽo kẹt~kẹt~

Cánh cửa gỗ chậm rãi khép lại. Cô gái vốn đang tập trung cao độ ngẩng đầu lên, vuốt lại mấy sợi tóc rủ trước trán. Cô vén một góc rèm trên ô cửa bên cạnh quầy, nhìn bóng lưng tôi dần đi xa, trong mắt ánh lên một tia sáng như đang nghĩ ngợi điều gì...

Ăn đại bữa trưa bên ngoài xong, tôi lại tìm một quán net hầu gái thỏ để chơi cả buổi chiều, tiện thể trêu ghẹo mấy chị hầu gái thỏ trong quán.

Bình thường mỗi tuần mẹ đều cho tôi một khoản tiêu vặt, dĩ nhiên chỉ dựa vào khoản đó thì không đủ để gánh nổi chi phí mở phòng hẹn gái của tôi.

Phần tiền tiêu vặt lớn hơn là từ bố. Có lẽ vì bình thường ông ở ngoài quá lâu, không thể ở bên tôi, nên để bù đắp cảm giác áy náy trong lòng, ông âm thầm làm cho tôi một cái thẻ ngân hàng riêng, một lần nạp vào hơn 200.000 tệ, và mỗi năm còn đều đặn chuyển thêm 100.000 tệ vào đó.

Số tiền này đối với những cậu ấm đỉnh cấp thì chắc chắn không đáng là bao, nhưng cũng đã đủ để tôi ăn xài mỗi ngày rồi. Đương nhiên về sau khoản tiền này cũng giúp tôi rất nhiều, còn rốt cuộc với tôi đó là chuyện tốt hay chuyện xấu thì khó mà nói được.

Về đến nhà thì đã gần tối, mà vì vẫn đang là tháng 8 nên trời vẫn còn sáng lắm.

“Hôm nay chạy ra ngoài làm gì thế?”

Dì từ trong phòng ngủ đi ra, hai tay đưa ra sau lưng, vừa sửa tóc vừa hỏi.

Ánh mắt tôi lướt qua bầu ngực đầy đặn tròn căng của dì, nuốt một ngụm nước bọt.

“Sáng cháu đi hiệu sách đọc một lúc sách, chiều thì ra công viên giải trí chơi một lát.”

“Ồ, thế à? Cháu còn chủ động đi đọc sách cơ à?”

Dì ngạc nhiên nhìn tôi, rõ ràng không tin.

“Nếu cháu thật sự có cái tâm đó thì cũng chẳng đến nỗi bị mẹ cháu gửi sang chỗ dì đây.”

Dì xua tay với tôi, ý tứ là chẳng hề tin.

Thấy dì nghi ngờ, tôi cũng không cãi lại, bởi mấy ngày ở chung với dì, tôi đã dần hiểu tính cách của dì. Dì là kiểu người không cho phép ai nghi ngờ mình, nhất là kiểu đứa trẻ trông như học sinh như tôi.

“Cháu hơi mệt, về phòng nghỉ một lát đã.” Tôi không nói nhiều với dì nữa mà đi thẳng về phòng. Vừa vào cửa là tôi ngã ra giường, nghĩ đến chuyện sáng nay. Dù vẫn mang thái độ hoài nghi, nhưng nội dung được viết trong cuốn sách ấy tôi vẫn muốn tìm cơ hội kiểm chứng thử. Biết đâu nó lại chính là một bước ngoặt trong đời tôi thì sao.

Ăn tối xong, dì cầm quần áo thay đi tắm. Thông thường dì tắm gần một tiếng đồng hồ, đây đúng là một cơ hội. Tôi đứng trong phòng khách, nhớ lại những động tác được vẽ trong 《Ngự Nữ Tâm Kinh》 rồi vụng về bắt chước theo. Dù động tác không hề phức tạp, nhưng tôi chỉ nhìn một lần nên chỉ nhớ lơ mơ được vài động tác đầu.

Làm xong mấy động tác, tôi phát hiện chúng phần lớn đều liên quan đến siết hậu môn và giãn cơ, một số động tác còn hơi giống Thái Cực Quyền. Với tâm lý chết ngựa thì chữa như ngựa sống, tôi lại luyện thêm mấy lượt, đến khi dì gần tắm xong tôi mới dừng lại. Lúc này tôi rõ ràng cảm thấy vùng đan điền và hai bên thận của mình hơi nóng ran. Tôi nghĩ thầm: chẳng lẽ mấy động tác này thật sự có tác dụng?

Một lúc sau dì bước ra, trên đầu quấn chiếc khăn tắm, vừa lau vừa xoa mái tóc đen dài. Thấy tôi ngồi ở sofa, dì ra hiệu bảo tôi đi tắm, sau đó trở về phòng ngủ.

Cạch!

Theo tiếng cửa phòng ngủ khép lại, tôi cầm quần áo đi vào phòng tắm chuẩn bị tắm rửa. Vừa bước vào, tôi đã thấy bộ đồ bẩn hôm qua thay ra đã được mang đi, chắc là đem giặt rồi. Đúng lúc đó, ở góc tường bỗng có một cục đen cuộn tròn thu hút sự chú ý của tôi.

Tôi cầm lên xem thì ra là một đôi tất lụa đen bị vo tròn thành một cục. Tôi ngửi thử, trên đó tỏa ra một mùi thơm dịu xen lẫn chút mùi mồ hôi, kích thích đến mức cả người tôi rung lên. Mùi ấy không hề khó ngửi, trái lại còn không ngừng kích thích đại não tôi. Tôi cảm thấy bụng dưới như đang bùng lên một ngọn lửa tà, theo dòng máu chảy đi, ngọn lửa ấy dần lan khắp toàn thân.

Tôi kẹp lấy đầu tất rồi khẽ kéo, mớ tất đen vốn co thành một cục dần dần duỗi ra, như đôi chân phụ nữ đang co lại rồi chầm chậm giãn thẳng ra vậy. Lúc này tôi mới phát hiện một chiếc tất có vệt bùn nhạt ở đầu gối. Hóa ra đó là đôi tất đen dì mặc hôm qua lúc đi mua quần áo, còn vệt bùn kia chính là do tôi lén dùng chân quệt lên lúc ăn cơm.

Chẳng lẽ chỉ vì chút dấu vết nhỏ xíu như thế mà dì đã quyết định ném đôi tất này đi sao?

“Dì à dì, dì đúng là sạch sẽ thật đấy. Nếu dì không cần nữa thì đôi tất đen này để cháu hưởng nhé.”

Tôi vuốt ve đôi tất đen ấy, chất liệu cao cấp khiến nó sờ vào mượt mà vô cùng. Trong đầu tôi tưởng tượng mình đang vuốt ve đôi chân dài đẹp trong tất lụa đen của dì, hai tay ôm lấy đôi bàn chân mịn màng của dì, từ mũi chân chầm chậm vuốt lên, cảm nhận móng chân màu hồng nhạt của dì xuyên qua lớp tất để lại cảm giác cọ xát trên lòng bàn tay, rồi sờ qua gót chân tròn trịa, tiếp tục vuốt lên đến bắp chân của dì.

Tôi không ngừng mân mê bắp chân của dì, từ trước, từ sau, từ trên, từ dưới, yêu không nỡ buông tay. Cảm giác trơn mượt mà đôi tất lụa đen mang lại khiến tôi không ngừng xoa nắn, không bỏ sót dù chỉ một tấc da trên đôi chân dì.

Không biết từ lúc nào, dương vật của tôi đã dựng thẳng lên, cao ngạo mà phóng túng như một lá cờ cắm xiên trên trận địa địch.

Trên dương vật quấn đầy gân xanh, trông dữ tợn như một con mãnh thú ngập nước lũ.

Lúc này tôi đã không còn dừng lại ở việc vuốt ve đôi tất của dì nữa. Tôi cần một cách mạnh hơn, mãnh liệt hơn để phát tiết chính mình. Tôi nâng đôi tất lên, áp vào mũi mà hít thật sâu một hơi. Đó là mùi hương thanh khiết như lan, xen lẫn chút mùi mồ hôi. Đây là đôi tất lụa đen dì đã mang suốt cả một ngày, đó là mùi vị nguyên sơ nhất của dì!

Tôi cầm chiếc tất đen quấn quanh dương vật rồi nóng ruột mà tuốt lên tuốt xuống, cảm giác trơn mượt truyền tới từ lớp tất đen khiến tôi sướng đến muốn bay lên.

Chỉ cần nghĩ đến việc chiếc tất đen này đã được dì mặc qua, cơn khoái cảm từ việc chạm vào điều cấm kỵ lại càng bốc lên dữ dội. Nhớ đến dáng vẻ nghiêm túc thường ngày của dì với cặp kính gọng vàng, khí chất đoan trang, tri thức của một cô giáo, bàn tay tôi càng tuốt nhanh hơn.

Lúc này tôi như đang đâm cây cặc to dài của mình vào âm hộ đầy đặn, mềm mại của dì, dập ra vào mạnh bạo, mỗi lần ra vào đều kéo theo từng tia dịch dâm, văng lên đám lông mu ở chỗ giao hoan, long lanh như giọt sương buổi sớm đọng trên cỏ non.

Còn dì thì che miệng, cố hết sức không để mình phát ra tiếng, giữ vẻ cao ngạo, đoan trang như mọi khi, nhưng vùng kín nước dâm chảy tràn, gò má hây hây ửng đỏ và những tiếng rên thỉnh thoảng lọt ra từ miệng bị hai bàn tay che kín của dì đều cho thấy người vợ cao quý ấy đã ở sát mép bùng nổ.

Đột nhiên, tôi nhấc đôi chân dài thon của dì mang tất đen gác lên vai, rồi như tay đua sắp cán đích đang siết chặt vô lăng, hai tay ghì chặt hai bên eo thon mềm nảy của dì mà hùng hục lao tới.

Dưới nhịp độ cuồng nhanh của tôi, rốt cuộc dì cũng không chịu nổi nữa, theo tiết tấu của tôi mà bật ra từng tràng rên êm ái, ngọt nhũn, trong đó còn như xen lẫn cả những tiếng nức nở khe khẽ; thứ âm thanh ấy chẳng khác gì liều xuân dược mạnh, kích thích tôi không ngừng tăng tốc, còn cặp ngực đầy đặn trắng ngần của dì cũng đung đưa theo từng cú đâm rút một cách nhịp nhàng.

“Ưm... ưm ưm... ư a~ a~ a a a~~~!”

Tiếng rên của dì càng lúc càng lớn, rốt cuộc cũng lên tới đỉnh ở một cao trào nào đó, còn tôi lúc ấy cũng chạm tới cực hạn, một dòng tinh hoa phun trào ra ngoài...

Ào~ ào~ ào~

Vòi sen trong phòng tắm vẫn không ngừng xối nước lạnh xuống, còn dưới vòi sen, một chàng trai trẻ tựa lưng vào tường ngồi trên nền gạch lạnh ngắt, mặc cho nước lạnh dội lên người mà không hề phản ứng. Cổ tay chàng trai đặt trên đầu gối, trong tay siết chặt một chiếc tất đen đã bị nước làm ướt sũng từ lâu. Từng giọt nước men theo đầu tất nhỏ xuống nền gạch, để lại vài vệt trắng đục rồi nhanh chóng bị dòng nước cuốn trôi.

Chàng trai chậm rãi ngẩng đầu lên, mái tóc rối bời đã ướt sũng, giữa đôi mày là cặp mắt sắc lạnh, cương quyết đang trừng trừng nhìn chiếc tất đen trong lòng bàn tay, khóe môi dần nở ra một nụ cười khó gọi thành tên...

……

……

Ánh nắng sớm xuyên qua khe lá rọi xuống mặt đất, tạo thành những đốm sáng loang lổ cỡ đồng xu; lũ chim trên cành thì líu ríu chia sẻ giấc mơ đêm qua. Ở một góc công viên, một chàng trai trẻ đang tập luyện dưới làn gió nhẹ, động tác lúc mở lúc khép còn hơi vụng về, nhưng nhìn kỹ sẽ thấy mỗi lần lặp lại, động tác của cậu dần trở nên thuần thục; đến một khoảnh khắc nào đó, cậu như bước vào trạng thái thiên nhân hợp nhất.

Phù~ chàng trai làm xong một lượt động tác thì hít sâu một hơi, móc khăn giấy ướt trong túi ra lau những giọt mồ hôi thấm trên trán, vuốt gọn lọn tóc lòa xòa trước trán, để lộ một gương mặt điển trai vẫn còn hơi non nớt.

Người đó đương nhiên là tôi - Lục Tiểu Hạo. Đêm qua tôi thử tập mấy động tác trong 《Ngự Nữ Tâm Kinh》 một chút thì đã thấy có hiệu quả, sáng nay vừa ăn sáng xong liền vội vàng chạy ra công viên, muốn tranh thủ lúc buổi sáng còn chưa nóng mà luyện thêm vài lượt cho đàng hoàng, dù sao ở nhà cũng chẳng có môi trường tốt như thế.

Tôi sờ sờ bụng mình còn hơi ấm: mới chỉ vài động tác đơn giản đã có hiệu quả như vậy, nếu học xong cả một bộ thì còn ghê gớm đến mức nào nữa; nghĩ vậy khiến tôi không khỏi càng thêm mong chờ cuốn 《Ngự Nữ Tâm Kinh》.

“Có lẽ nội dung trong quyển sách này đều là thật, ngay cả mấy loại thuốc kia cũng vậy.”

Vừa nghĩ đến đó, tim tôi liền nóng bừng lên: xem ra cuộc sống năm cuối cấp hai của tôi sẽ còn đặc sắc hơn tôi tưởng.

Xem ra hôm nay phải đến đó xem kỹ nội dung bên trong, cần thiết thì phải mang cuốn sách về. Nghĩ tới đây, trong đầu tôi bỗng hiện lên một bóng hình xinh đẹp - cô gái ở quầy. Nếu muốn mang sách về thì trước hết phải qua được cửa ải của cô ta. Vừa nhớ tới dáng vẻ hung hăng hôm qua của cô ta, tôi đã thấy nhức đầu; rốt cuộc nên đối phó với cô nàng này thế nào đây, chẳng lẽ phải hy sinh chút nhan sắc của mình?

Nhưng vừa nghĩ tới dáng người cao ráo, thon dài, đầy đặn có chỗ lồi chỗ lõm của cô gái, làn da trắng mịn, cặp mày lá liễu thoáng ánh xuân tình và đôi mắt to trông thuần khiết vô cùng. Khụ khụ, được rồi, nếu thật sự cần thì tôi đành miễn cưỡng hy sinh chút nhan sắc vậy.

Tôi như một chiến binh lao ra chiến trường, dứt khoát kéo cánh cửa tiệm sách cũ ra.

Két~

Theo một tiếng mở cửa chua đến ê răng, tôi bước vào trong tiệm sách.

Đập vào mắt vẫn là mấy dãy giá sách cũ kỹ ánh lên màu đen sẫm, trong không khí phảng phất mùi bụi và giấy cũ trộn lẫn với nhau. Mùi này không hề gây khó chịu mà ngược lại còn có tác dụng làm người ta dịu tâm, khiến tôi vừa bước vào cửa đã lập tức thoát khỏi cảm giác bồn chồn vì tiếng ồn ào ngoài phố.

Tôi nhìn về quầy, muốn xuyên qua khe hở giữa những chồng sách để tìm bóng dáng quen thuộc kia, nhưng lại phát hiện đống sách chất cao như núi trên quầy đã được dọn đi. Một cô gái xõa tóc đang gục trên bàn, nghiêng mắt nhìn tôi, trong ánh mắt dường như có chút vui mừng?

“Ch, chào chị.”

Thấy cô ta chằm chằm nhìn không chớp mắt khiến bầu không khí hơi ngượng, tôi chủ động chào một tiếng rồi đi thẳng về góc phòng nơi trước đó giấu sách. Cô gái khẽ xoay cái đầu nhỏ, áp má bên kia lên cánh tay trắng nõn; theo động tác ấy, một lọn tóc rơi xuống, nghiêng nghiêng phủ lên chiếc mũi xinh xắn của cô. Nhìn bóng lưng tôi vội vã bước về góc phòng, cô gái lộ ra vẻ như đang suy nghĩ điều gì, sau đó nhíu mày, có vẻ hơi giằng co, ngay cả thân mình cũng căng lên. Cuối cùng, dường như cô gái đã hạ quyết tâm gì đó trong lòng. Phù~ cô ấy khẽ thở ra, hai tay chống lên mặt quầy rồi chậm rãi đứng thẳng dậy……

Còn tôi, đang ở trong tiệm nên hoàn toàn không để ý tới động tác của cô gái; lúc này tôi đang sốt ruột lục tìm trong đống sách.

“Đâu rồi? Đâu rồi? Hôm qua rõ ràng là để ở đây mà?”

Động tác của tôi càng lúc càng gấp gáp, tâm trạng cũng dần rơi thẳng xuống đáy - cuốn 《Ngự Nữ Tâm Kinh》 biến mất rồi.

“Chẳng lẽ đã có người nhanh tay hơn mình? Khốn kiếp! Sao trước đó chẳng ai đọc, tôi vừa đến thì bị người ta lấy mất rồi. Biết thế hôm qua đã mang nó ra ngoài rồi.”

Tôi nghiến răng, siết chặt hai nắm đấm.

“Cái người kia, cậu đang tìm cuốn sách này phải không?”

Một giọng nói trong trẻo kéo tôi khỏi cơn tức giận, tôi ngoảnh đầu lại thì thấy cô gái đã đứng sau lưng từ lúc nào. Cô ta cầm một cuốn sách lắc lắc ngay trước mắt tôi, bìa màu vàng quen thuộc ấy! Cuốn sách trong tay cô gái chính là 《Ngự Nữ Tâm Kinh》 mà tôi đang tìm.

Tôi kích động đưa tay ra định chộp lấy cuốn sách, không ngờ cô gái khẽ nghiêng người lách một cái, vòng eo mảnh mai cạ qua tay tôi rồi xoay nửa vòng né mất.

“Ê, tôi giúp cậu tìm sách rồi, cậu định cầm đi luôn thế à?”

Trong mắt cô gái lóe lên một tia tinh quái.

“Cảm ơn chị ạ.”

Ở dưới mái hiên thì không thể không cúi đầu, tôi đành vội vàng cảm ơn.

“Đây, cầm lấy.”

Cô gái hài lòng gật đầu rồi đưa sách cho tôi.

“Rõ ràng là tôi tự giấu ở chỗ đó, cậu còn tự mình đa tình…”

Tôi nhận sách, khẽ lầm bầm với vẻ không phục.

“Cậu!”

Cô gái có chút bực lên, hai tay chống xuống hông, trợn tròn mắt, thân thể hơi chúi về trước như sắp phát tác.

“Hừ!”

Sau đó cô ta lại khoanh tay trước ngực, bước từng bước chậm rãi đi vòng quanh tôi, vừa đi vừa nheo mắt đánh giá từ trên xuống dưới, cứ như đang giám định một món đồ nào đó.

“Cậu, cậu làm gì vậy? Đừng có làm bậy, nếu còn làm bậy tôi sẽ gọi người đấy!”

Tôi ôm chặt cuốn sách trước ngực, hoảng hốt nhìn cô ta. Dựa vào kinh nghiệm nhiều năm tiếp xúc thân mật với phụ nữ của mình, cô gái này hình như đang có ý đồ gì đó không tốt với tôi. Tôi nhìn quanh, phát hiện trong tiệm sách hôm nay ngoài tôi và cô ta ra chẳng có ai khác, tim liền thót lại. Không ngờ Lục Tiểu Hạo tôi bôn ba khắp nơi, từng chơi qua phụ nữ không phải vài chục cũng có hơn chục người, chẳng lẽ hôm nay lại phải mất thân ở đây sao? Trong lòng tôi vô cùng tuyệt vọng.

Phụt! Cô gái thấy giọng điệu và vẻ mặt kinh hãi của tôi thì không nhịn được, bật cười ngay. Nụ cười ấy đẹp không tì vết như đóa hoa đầu xuân nở rộ, khiến tôi nhất thời ngẩn ra.

“Nhìn cái bộ dạng nhát cáy của cậu kìa. Ai da, không ngờ tuổi còn trẻ mà không học cho tử tế lại đi xem loại sách ấy, đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong. Hóa ra cậu không chỉ là một tên háo sắc nhỏ, mà còn là một tên nhát gan nữa.”

Cô gái đi qua đi lại hai bước, nhìn tôi mà châm chọc.

Nghe cô ta nói, hai má tôi khẽ đỏ lên. Xem ra cô ta đã xem qua cuốn sách này rồi, nhưng hình như chỉ liếc sơ qua, tưởng là sách đồi trụy nên không nhìn kỹ.

“Tôi, tôi xem thì sao? Cô cũng xem còn gì? Cái cô dâm nữ này, vừa nãy còn nhìn tôi chằm chằm một cách thèm thuồng, có phải đang có ý đồ bất chính với tôi không?”

Khá lắm, ra ngoài mà tôi lại bị con gái lấn đến mức này à? Nếu còn nhịn được thì sau này tôi còn lăn lộn kiểu gì nữa? Tôi lập tức nghiêm giọng phản bác, còn đấu khẩu thì tôi chưa từng ngán ai.

“Khạc! Với cái bộ dạng nhát cáy của cậu mà tôi còn có ý đồ bất chính với cậu á? Cậu tưởng tôi mù mắt mới nhìn trúng cậu sao?”

“Còn không dám thừa nhận. Ở đây nhiều sách đồi trụy như vậy, mà cô lại là người trông tiệm, tôi đoán riêng tư cô đã xem không biết bao nhiêu cuốn rồi. Bảo sao lần trước vào đây thấy cô chất sách trên quầy cao như vậy, còn ra vẻ đang xem gì rất đàng hoàng, hóa ra là đang xem sách khiêu dâm!”

“Cậu, cậu, cậu, cậu nói láo! Vu khống trắng trợn!”

Hai má cô gái đỏ bừng, giơ ngón tay run rẩy chỉ vào tôi, hơi thở dồn dập đến mức gần như không nói ra lời.

“Ồ, đỏ mặt rồi à, xem ra bị tôi nói trúng rồi. Thành thật mà nhận đi, có phải đọc truyện nhiều quá thấy chưa đủ kích thích nên mới để ý đến anh đẹp trai này không? Chắc chắn cô đang định nhân lúc hôm nay trong tiệm không có ai mà làm gì tôi đây mà?”

Thấy cô ta kích động như vậy, tôi đoán chừng mình đã đoán trúng. Trước đây tôi từng nghe mấy cô bạn tình của mình nói rằng thật ra con gái còn háo sắc hơn con trai, đôi khi đối với mấy thứ liên quan đến phương diện đó còn tò mò hơn cả con trai.

Thấy cô ta cúi đầu im lặng, tôi định nhân nóng mà đánh tiếp, trước kia cô ta trêu chọc chế nhạo tôi, giờ không đập cho một trận thì đâu còn phong cách của tôi.

“Bản đại gia thấy cô cũng có vài phần nhan sắc, nếu cô thật sự muốn bản đại gia này thì đại gia tôi đành miễn cưỡng bầu bạn với cô vậy.”

Tôi làm ra vẻ dâm tiện, nói ra nghe vô cùng buồn cười.

“A, tôi giết cậu!”

Nào ngờ cô gái đột nhiên siết chặt nắm tay, nhanh như chớp đấm thẳng một cú vào vai tôi. Bình thường con gái ở độ tuổi này phát triển còn nhanh hơn con trai, huống chi cô ta vốn đã lớn hơn tôi mấy tuổi, lại còn đang trong trạng thái cực kỳ phẫn nộ; cú đấm bất ngờ ấy đánh tôi loạng choạng ngay lập tức.

“Ái ui, con mụ ác ma, chuyện xấu bị lộ nên muốn diệt khẩu tôi à?”

Tôi kêu oái một tiếng, trên vai đau rát như bị lửa đốt. Con nhóc này nhìn thì thân hình mảnh khảnh mà lực tay lại không nhỏ, ngay cả thể trạng của tôi vốn mạnh hơn người cùng lứa một chút cũng khó mà chịu nổi.

Tôi luồn lách như con lươn quanh mấy cái giá sách để chạy trốn, nào ngờ con mụ ác ma kia cứ đuổi riết không tha, vẻ nghiến răng ken két như muốn nuốt sống tôi đến nơi.

“A!”

Đang cúi đầu chạy như điên thì đột nhiên tôi nghe bên tai vang lên một tiếng thét kinh hãi, ngay sau đó lại nghe phía sau lưng truyền đến một tràng ầm ầm đồ vật đổ sập. Tôi ngoảnh đầu nhìn lại thì thấy phía sau đã bụi mù mịt.

Tôi bịt mũi bước tới, phe phẩy tay xua lớp bụi đang lơ lửng, rồi phát hiện con mụ ác ma kia đã không thấy bóng dáng đâu nữa, còn bên cạnh giá sách lại tự dưng nhiều thêm cả đống sách. Xem ra lúc đuổi theo, cô ta đã va phải giá sách và bị đống sách đổ xuống vùi lấp.

“Con nhỏ này trông không được thông minh cho lắm.”

Tôi lẩm bẩm, nhưng tay chân thì không hề rảnh rỗi, vội bước lên bới bới đống sách vụn để kéo cô ta ra, chỉ mong cô ta không bị đập đến ngốc luôn.

Chưa bới được mấy cái đã lộ ra một cái đầu nhỏ tròn vo, nhìn có chút đáng yêu, không phải con mụ ác ma kia thì là ai nữa. Tôi và con mụ ác ma ấy bốn mắt nhìn nhau; sau khi lắc lắc đầu nhìn rõ là tôi, biểu cảm của cô ta lập tức trở nên hung dữ.

“Tên háo sắc nhỏ, tên nhát gan, có giỏi thì đừng chạy, xem tôi xử cậu thế nào!”

Cô ta gầm lên, đầu lắc lư như con lật đật, cố bò ra khỏi đống sách để thu dọn tôi.

Thấy cô ta còn cứng miệng, tôi bèn ngồi phịch xuống trước mặt cô ta, buông lời châm chọc.

“Đến đi, hôm nay đại gia này không chạy nữa, đợi cô tới đánh tôi đây.”

Con mụ ác ma giãy giụa vài cái, phát hiện thế nào cũng không thoát ra được, bỗng ngừng động tác, sụt sịt mũi rồi khóc nức nở, nước mắt giàn giụa.

“Oa oa~ cái tên háo sắc nhỏ này bắt nạt tôi, có giỏi thì đừng chạy, đợi ông nội tôi về bắt được cậu thì đánh chết cậu. Dám bắt nạt tôi, hu hu~ oa~”

Khá lắm, đến nước này mà vẫn không quên đòi đánh tôi. Có vẻ tôi cũng hơi quá tay thật, tôi bất đắc dĩ gãi gãi đầu.

“Giờ tôi kéo cô ra nhé, lát nữa đừng có đánh tôi nữa là được.”

Tôi bới mớ sách, nghĩ bụng cứ cứu người ra trước rồi tính, đè mãi thế này cũng chẳng phải cách.

“Đồ khốn! Ai bảo cậu cứu, tên háo sắc nhỏ kia, đừng có chạm vào tôi!”

“Rồi rồi rồi, tôi là tên háo sắc nhỏ được chưa, cô cứ ra trước đã rồi tính.”

Con nhỏ này đến lúc này rồi mà vẫn còn cứng miệng, nhưng tôi cũng không vì lời cô ta mà ngừng tay, cứ từng chút một moi cô ta ra khỏi đống sách.

Không lâu sau cô ta đã vừa khóc vừa đứng dậy, dụi dụi mắt, rồi phủi phủi mấy cái lên quần áo. Bỗng nhiên, con mụ ác ma cúi đầu chộp lấy tay tôi, cảm giác lạnh ngắt ấy khiến lòng tôi khẽ xao động.

“Lấy thân báo đáp thì khỏi cần, nếu muốn cảm ơn thì cô cứ…”

Tôi nhìn cô ta chậm rãi ngẩng đầu lên; trên gò má trắng nõn còn hai vệt nước mắt chưa khô, cả người trông có chút dáng vẻ một cô gái nhỏ đáng thương. Rồi tôi thấy cô ta từ từ giơ tay phải lên.

“Bốp! Bịch bịch…”

Trong phòng lại vang lên một tràng đấm đá loạn xạ, âm thanh lớn đến mức lấn át cả tiếng ồn ào ngoài phố.

“Thế này cô vừa ý chưa?”

Tôi ngồi bệt dưới đất, mặt mày bị đánh cho bầm dập, bất đắc dĩ nhìn cô gái đang ngồi trước mặt vắt chéo chân. Đôi chân dài thon của cô gái bọc trong tất trắng quá gối khẽ rung rung, đủ cho thấy chủ nhân của đôi chân này lúc ấy dễ chịu đến mức nào.

“Ai da, cũng tạm thôi, chỉ là vừa rồi vận động hơi nhiều, phải nghỉ ngơi cho đàng hoàng.”

Cô gái vươn vai một cái, uốn tấm thân thon mảnh lười biếng tựa ra sau, nói với vẻ khá đắc ý.

“Vâng vâng vâng, con mụ ác ma cứ nghỉ ngơi cho tốt đi. Hả giận chưa? Chưa hả giận thì lát nghỉ xong tôi để cô đánh thêm một trận nữa.”

Tôi ai oán nói, trông chẳng khác nào một bà vợ nhỏ bị ức hiếp.

“Ai là con mụ ác ma! Tôi nói cho cậu biết, tôi tên là Bạch Mỹ Âm, tôi lớn hơn cậu, sau này cậu phải gọi tôi là chị khóa trên, hiểu chưa? Em trai nhỏ.”

Từ cuộc nói chuyện vừa rồi, chị khóa trên đã biết tôi và cô ấy học cùng một trường. Cô ngẩng thẳng người, ưỡn đầu, để lộ chiếc cổ dài trắng nõn như cổ thiên nga, ngồi trước mặt tôi với dáng vẻ nữ vương kiêu ngạo.

“Rồi rồi, chị khóa trên, chị ổn rồi chứ? Nếu không sao thì tôi đi đây.”

Tôi không muốn dây dưa thêm nữa, bèn làm bộ đứng dậy định đi.

“Ê! Ê! Cậu vội đi làm gì?”

“Chị còn chuyện gì nữa à?”

Tôi nghiêng đầu nhìn cô ta, con nhóc này lại đang bày trò gì đây.

“Cậu... cậu có thể giúp tôi một việc không?”

Chị khóa trên xoa xoa tay, có chút ngượng ngùng nói.

“Giúp việc? Sao tôi phải giúp chị, vừa rồi chị còn đánh tôi một trận cơ mà. Tôi không bắt chị đền tiền thuốc men đã là tốt lắm rồi, giờ chị còn muốn tôi giúp chị?”

“Hi hi.” Chị khóa trên cười ngượng ngập.

“Lúc nãy tức quá nên tôi không kìm được. Thế này nhé, cậu đồng ý giúp tôi việc này thì tôi tặng luôn cuốn sách đó cho cậu, hơn nữa sau này sách ở đây cậu cứ thoải mái xem, được không?”

Nói xong cô ta mở to mắt, giả bộ đáng yêu mà nhìn tôi đầy mong đợi.

Ngay cả kẻ từng trải như tôi, trước dáng vẻ cố tình trong trẻo đáng yêu ấy của chị khóa trên cũng có chút không giữ nổi mình. Dù thân hình cô ta không đầy đặn như dì, nhưng lại vừa vặn đúng mức; cặp mắt hạnh đào màu hồng ấy chỉ với một nét nhăn nhíu cũng đủ móc câu hồn người, khiến người ta không nhịn được muốn xé lớp váy trắng trên người cô ta, bóc xuống tấm vỏ ngụy trang thuần khiết kia để thưởng thức cho kỹ càng.

Dẫu trong lòng đã sớm dậy sóng, ngoài mặt tôi vẫn giữ bộ dạng thản nhiên.

“Được rồi được rồi, có yêu cầu gì thì nói đi, đừng quá đáng là được.”

Tôi phẩy tay, tỏ vẻ khá hào phóng.

“Tạm thời chưa cần, đợi khi nào cần thì cậu quay lại nhé.”

Thấy tôi đồng ý, chị khóa trên hưng phấn nhìn tôi, cứ như một con sư tử đói lả đang nhìn chằm chằm vào con mồi của mình.

“Tôi đi trước đây.”

Bị cô ta nhìn chằm chằm khiến tôi hơi gai người, chỉ muốn rời đi ngay lập tức.

Đột nhiên, ánh mắt tôi lướt qua đôi chân cô ta thì phát hiện trên đầu gối có mấy vệt máu rất rõ đang rỉ ra ngoài. Con ngốc này hẳn là quá hưng phấn nên có lẽ tự cô ta cũng chẳng để ý.

“Chân chị bị thương rồi, cứ ngồi đây đừng động đậy, tôi đi mua ít thuốc cho chị.”

Nói xong tôi nhanh chóng chạy ra ngoài, để lại chị khóa trên ngồi nguyên chỗ cũ.

Một lúc sau cô ta mới phản ứng lại, tay phải nắm lấy vạt váy kéo lên, để lộ đùi trắng nõn mịn màng như quả trứng bóc vỏ, bóng bẩy hoàn toàn. Chỉ tiếc ở phần đùi gần đầu gối có mấy vệt máu rất chướng mắt, hẳn là lúc nãy ngã xuống đã cọ phải thứ gì đó mà bị thương.

Ra khỏi cửa, tôi mở bản đồ Baidu tìm hiệu thuốc. May là bây giờ hiệu thuốc nhiều chẳng khác gì cửa hàng tiện lợi, đi vài trăm mét là có một tiệm; dưới sự chỉ dẫn của bản đồ, tôi liền cắm đầu lao đi...

Không lâu sau tôi lại quay về tiệm, trong tay cầm iod povidine, tăm bông, thuốc chống viêm và thuốc mỡ. Bình thường tôi cũng chẳng mấy khi đến hiệu thuốc, hễ bị thương hay cảm cúm thì đều là mẹ, người làm y tá trưởng, tự tay chữa trị cho tôi, nên lần này mua thuốc, tôi chỉ cần vào tiệm nói sơ tình hình rồi mua hết loại đắt nhất là xong.

Vừa vào tiệm tôi đã thấy chị khóa trên ngồi trên chiếc ghế cạnh quầy, bắt chéo chân, hơi vén gấu váy lên khiến phần đùi phía trên lộ ra ngoài; làn da trắng mịn bóng dưới mép vết thương nhìn mà khiến tim tôi bồn chồn. Lúc này vết thương đã hơi kết lại, nhưng xử lý thêm một chút vẫn tốt hơn; nếu để lại sẹo thì sẽ không đẹp.

“Hay để tôi xử lý giúp chị nhé?” Tôi đặt thuốc lên quầy, cười xấu xa nói.

“Được thôi, cậu làm đi.”

Chị khóa trên mặt hơi đỏ, nói xong lại cúi đầu thì thầm: “Coi như phần thưởng trước khi nhờ cậu giúp tôi.”

“Th, thật à?”

Tôi suýt nữa tưởng mình nghe nhầm, nhưng thấy cô ta trợn mắt nhìn tôi thế kia thì chắc lúc nãy tôi không hề nghe lầm.

“Cậu có làm không? Không làm thì tôi tự bôi đấy!”

Thấy tôi còn ngượng ngùng, chị khóa trên liền làm bộ tự mình thoa thuốc.

“Tôi làm, tôi làm, bà cô của tôi cứ ngồi yên đó đi, để tôi hầu chị.”

Đùa à, cơ hội tốt như vậy sao tôi có thể dễ dàng bỏ qua.

Tôi luống cuống xé bao bì, một tay cầm iod povidine, một tay kẹp tăm bông, quỳ nửa gối bên cạnh chị khóa trên như hiệp sĩ bái kiến nữ vương. Còn lúc này cô ta ngồi ngay ngắn, hai chân giao nhau, chân bị thương đặt trước mặt tôi. Dù đang mặc chiếc váy liền hoa trắng tượng trưng cho sự trong trẻo, nhưng đôi mày lá liễu hơi lạnh cùng khoảng chênh chiều cao giữa tôi và cô ta lại khiến cô trông như một tiểu nữ vương chưa từng trải sự đời, vừa kiêu ngạo vừa đáng yêu.

“Hà~ hà~ hà~”

Tay tôi giơ cây tăm bông đã thấm iod povidine lên, càng lúc càng tiến gần tới mảng đùi trắng non còn vương vết máu ấy, tim cũng theo đó đập càng lúc càng nhanh, hơi thở ngày một nặng nề.

Khi phần thân trên của tôi liên tục áp sát hơn, tôi đã ngửi thấy mùi hương thanh mát toát ra từ người đàn chị. Đó là một mùi nhẹ tênh, thoang thoảng như bạc hà. Hương ấy không ngừng tỏa ra từ cổ áo, tay áo và đôi chân thon dài trong tất trắng của cô, rồi tụ lại thành một đường cong trong không khí, như một con bướm lượn một vòng trước mặt tôi rồi chui thẳng vào mũi. Mùi thơm mát xông thẳng lên não, như thể đã tìm được chỗ trú ngụ trong đầu tôi, thật lâu cũng không chịu tan đi.

10cm, 5cm, 3cm, đột nhiên tay tôi đang giơ lên bỗng khựng lại, rồi tôi lại cắn răng, đẩy tăm bông về phía trước, áp lên đùi bị thương của đàn chị.

“Ưm~” đàn chị khẽ rên một tiếng, hai tay hơi siết lấy vạt váy của mình, hai chân trắng nõn đang co lại cũng theo đó mà thu vào, phần thịt mềm ở bắp chân bị động tác ép cho hơi căng lên, nâng đỡ đôi tất lụa trắng đang có phần nới ra, để lộ một chút da thịt hồng nhạt.

“Đau lắm không?”

Tôi khẽ hỏi, động tác bôi thuốc chậm đến mức cực kỳ, mềm đến mức cực kỳ.

“Cũng, cũng tạm, anh cứ tiếp tục, đừng dừng lại”

Đàn chị khẽ khép mắt, cắn nhẹ môi dưới, đôi mày lá liễu mảnh dài cũng nhíu chặt lại, nhẫn nhịn cơn đau truyền từ đùi lên.

Sột, sột soạt...

Đó là âm thanh tăm bông ma sát trên làn da mềm mại của đàn chị. Dưới sự khống chế của tôi, tăm bông chậm rãi lướt đi có nhịp có điệu trên lớp da non mịn ấy, mềm dịu hệt như một bàn tay đang vuốt ve thân thể người mình yêu.

Khoảnh khắc này dường như thời gian đã ngừng lại. Trong một hiệu sách cũ kỹ mang phong vị hoài cổ, một cô gái ngồi ngay ngắn bên quầy thu ngân, hai tay túm lấy chiếc váy trắng, mày hơi nhíu, má ửng đỏ, môi khẽ mím, đầu khẽ ngẩng để lộ chiếc cổ thon như cổ thiên nga, đôi ngực đầy đặn phập phồng rõ rệt, cho thấy trái tim cô đang có chút xao động.

Bên cạnh cô gái là một chàng trai trẻ trông còn nhỏ hơn cô đôi chút, khôi ngô tuấn tú, đang quỳ nửa người xuống, cầm tăm bông cẩn thận bôi lên đôi chân ngọc của cô, tựa như đang phủi bụi cho món đồ nghệ thuật mà mình yêu quý nhất.

“Phù~”

Sau khi lau xong mảng cuối cùng, tôi thở phào một hơi, ngẩng đầu nhìn đàn chị. Như có linh cảm, đúng lúc ấy đàn chị cũng cúi đầu xuống, hai ánh mắt chạm nhau, trong không khí dường như còn ngửi thấy mùi tia lửa điện.

Tôi là người đầu tiên phá vỡ bầu không khí ngượng ngập đó. Tôi đứng dậy, lục tìm trong đống thuốc đặt trên quầy, rồi lấy ra một miếng cao dán, quay người nhìn đàn chị.

Dường như hiểu ý tôi, sau một thoáng rối bời, đàn chị gật đầu, trên trán vẫn còn một lớp mồ hôi lạnh, trông hệt như sương sớm buổi mai, sắc mặt cũng đã hơi mỏi mệt.

Xé tách một tiếng, miếng cao bị tôi xé ra. Một góc được tôi kẹp giữa các ngón tay, phần còn lại thì trải trên mu bàn tay.

Tôi bước gần thêm vài bước, ngồi xổm trước mặt đàn chị. Lần này tôi không nhìn mặt cô nữa. Tôi trực tiếp dùng hai tay kẹp lấy một góc miếng cao rồi dán thẳng lên vết thương. Đàn chị cũng phối hợp với tôi rất tốt, bàn tay nhỏ lại hơi nhấc lên, vạt váy càng bị kéo lên cao hơn, để lộ thêm một mảng da thịt trắng mịn, khiến tôi suýt nữa không kiềm được mà cúi đầu xuống dùng lưỡi liếm cho thật kỹ.

Tôi ổn định lại tinh thần, một hơi dán miếng cao lên đùi. Chỗ đầu ngón tay chạm vào mềm đàn hồi, trơn mịn như thạch.

“Ưm~ a~”

Đàn chị lại khẽ rên một tiếng, nhưng lúc này âm sắc dường như đã khác so với vừa rồi.

Ngón tay tôi lướt dọc theo mép miếng cao, nơi nào đi qua thì phần thịt đùi đều lõm xuống thật sâu. Cái đùi của cô nhóc này tuyệt đối là thứ mềm mịn nhất mà tôi từng chạm vào, chỉ có đùi mẹ mới có thể so được. Chỉ có điều mẹ thường xuyên tập yoga, nên đùi bà so với đàn chị thì có phần săn chắc hơn một chút.

“Ưm, xong rồi, em thấy thế nào?”

“Ưm, khá ổn, cảm ơn anh”

Giọng đàn chị nhỏ đến mức như tiếng muỗi kêu.

Lúc này tôi mới phát hiện cô đang cúi đầu, hai má đã đỏ bừng, ngực cũng run lên nhanh hơn đôi chút. Có vẻ tâm trạng của cô không cởi mở như tôi tưởng.

“Ừm, về cơ bản là không còn vấn đề gì lớn nữa. Không phải em định đi sao? Em về trước đi” đàn chị khẽ nói.

Ừm, hả? Sao lại hơi không giống trong sách thế nhỉ? Theo tình tiết bình thường thì sau khi được “cứu mạng”, cô gái hẳn sẽ mời tôi vào phòng ngồi nói chuyện một lát chứ? Nhưng đã bị đuổi khéo như vậy thì tôi cũng chẳng thể nấn ná lâu. Chào cô xong, tôi liền rời đi.

Không lâu sau khi tôi đi, một góc rèm cửa trước hiệu sách khẽ được vén lên. Một đôi mắt to đang xuyên qua lớp kính nhìn theo bóng lưng tôi dần khuất xa, cho đến khi không còn thấy tôi nữa mới buông rèm xuống.

Trong không gian yên tĩnh của hiệu sách, đàn chị khép hai chân ngồi ngay ngắn trên quầy, cô vén một bên vạt váy để lộ ra đùi trắng nõn đã quá quen thuộc, đầu ngón tay khẽ lướt qua miếng cao dán như thể đang cảm nhận điều gì đó. Sau đó cô nghiêng đầu nhìn túi thuốc mà tôi đã mua trước mắt, khóe môi chợt hiện lên một nụ cười nhàn nhạt...

Tôi một mình đi lang thang trên phố, đầu óc chẳng có phương hướng. Hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện khiến trong lòng tôi đầy rẫy nghi hoặc: rốt cuộc đàn chị này có ý gì?

Mới gặp lần thứ hai đã bảo tôi bôi thuốc lên đùi cho cô, chẳng xem tôi là người ngoài gì cả. Nhưng nhìn phản ứng của cô thì cô cũng không giống loại phụ nữ buông thả.

Còn chuyện lúc đầu cô nói cần tôi giúp rốt cuộc là gì?

Chỉ mong yêu cầu của cô đừng quá đáng quá, nếu không tôi không làm được thì lại có vẻ như mình quá thiếu khí độ.

Thôi, khỏi nghĩ nữa, đủ thứ lung tung cả. Tôi vẫy một chiếc xe rồi chuẩn bị về nhà.