Chương 2: Đi mua sắm và tranh thủ ăn đậu hũ của dì

AA18
Nội dung
AI
Thêm
Truyện chữVideoTruyện tranhÂm thanhLột đồClip sex từ ảnh mặtAPPVIPTrang chủ
Vực Sâu Loạn Dục

Chương 2: Đi mua sắm và tranh thủ ăn đậu hũ của dì

Thể loại: Loạn luân gia đìnhSố chữ: 8.32K words

Sau khi ăn sáng xong, tôi nằm ườn trên giường nghịch điện thoại. Đến gần trưa dì vẫn chưa về, gọi điện thì nói là có việc, bảo tôi đợi thêm chút nữa. Nào ngờ chờ mãi đến tận ba giờ chiều, lúc tôi đói đến mức hai mắt hoa lên thì chỉ nghe một tiếng “cạch” cửa đóng lại. Tôi chạy ra xem, cuối cùng dì cũng về. Tôi lao tới, trượt một cái quỳ sụp xuống bên cạnh dì, ôm lấy chiếc đùi quấn vớ đen của dì rồi bắt đầu nức nở:

“Hu hu, dì ơi, cuối cùng dì cũng về rồi, cháu sắp chết đói đến nơi rồi”

Nước mắt nước mũi giàn giụa, vừa nói tôi vừa cọ mặt lên lớp vớ đen trên đùi dì, cảm nhận rõ cái chất mịn màng của lớp vải sát da. Dù còn cách một lớp quần, cảm giác đùi dì mềm và trơn vẫn truyền qua rất rõ.

Dì vừa thấy tôi nhào tới đã muốn đá văng đi, nhưng thấy bộ dạng nước mắt nước mũi tèm lem đáng thương của tôi lại miễn cưỡng nhịn xuống. Dù sao đứa cháu của chị gái mình vừa tới nhà đã bị để đói bụng, đúng là dì làm không chu toàn cho lắm.

“Được rồi được rồi, đứng dậy mau, dì mua ít đồ ăn về rồi, giờ đi nấu cho cháu ăn đây”

Vừa nói, dì vừa vươn đôi tay thon dài đỡ lấy hai cánh tay tôi, kéo tôi đứng dậy. Cái đầu tôi bị ép phải rời khỏi chiếc đùi mềm mại ấy. Thấy vừa đủ thì thôi, tôi biết nếu còn dây dưa thêm, cái tính nghiêm khắc của dì chắc chắn sẽ bùng lên. Thế là tôi lưu luyến buông chiếc đùi của dì ra, ngoan ngoãn như một con cún nhỏ mà lẽo đẽo theo sau dì, mắt cứ dán chặt vào cái mông căng tròn đang lắc lư của dì, chỉ hận không thể lao tới liếm một cái.

Dì xách đồ vào bếp, tay chân thoăn thoắt loay hoay một hồi, còn tôi thì bất lực nằm bẹp trên sofa, không muốn nghịch điện thoại nữa, cầm điều khiển tivi bấm qua bấm lại một lúc mà chẳng có kênh nào muốn xem.

Bất đắc dĩ đặt điều khiển xuống, tôi nhìn về phía dì đang nấu nướng. Lúc này dì mặc một chiếc sơ mi trắng, bên dưới là một chiếc váy Trung đen ôm mông khá rộng. Thế nhưng dù rộng đến đâu thì chiếc váy ấy vẫn không thể giấu được cặp mông tròn lẳn, đầy đặn của dì. Hiển nhiên dưới lớp vải, phần thịt ấy vẫn không chịu yên, theo động tác thái rau của dì mà khẽ lắc lư như miếng thạch, giống như đang vẫy gọi tôi tới mà vuốt ve. Nhìn đến mức nước miếng tôi cũng sắp chảy ra, tất nhiên tôi cũng chỉ dám nhìn mà thôi.

Chẳng mấy chốc ba món một canh đã xong. Dì bưng thức ăn lên bàn rồi chống eo đứng sang một bên, trên trán lấm tấm một lớp mồ hôi trong veo, mái tóc vốn gọn gàng cũng vì thế mà hơi rối, ngay cả chiếc sơ mi trắng kia cũng ướt đẫm đôi chút, bám sát vào thân hình mềm mại của dì, in ra đường viền ren đen trên ngực, để tôi có thể nhìn rõ hơn cặp núi đôi cao ngất, nảy nở và tròn đầy của dì. Mồ hôi như thứ mật vừa vắt ra, càng tôn lên làn da dì trắng mịn, bóng trơn đến mức khiến người ta chỉ muốn liếm thử một ngụm xem vị thế nào.

Nhìn ánh mắt có phần chờ mong của dì, tôi cầm đũa gắp một miếng thịt kho tàu trong đĩa nếm thử. Mùi vị ngoài dự đoán là rất ngon, khiến tôi không nhịn được mà gắp thêm ngay một miếng nữa.

Dì thấy phản ứng của tôi thì lập tức tươi cười rạng rỡ, đắc ý nói:

“Thế nào? Tay nghề nấu nướng của dì cũng không tệ chứ?”

“Ừ, ngon, ngon thật”

Tôi vừa ăn ngấu nghiến vừa cố gắng nhả ra mấy chữ qua kẽ miệng.

Dì nhìn vẻ đáng yêu của tôi, nhất thời lòng mẫu tính tràn đầy, dịu dàng xoa đầu tôi mà nói:

“Chỉ cần cháu chịu khó học hành cho tử tế, sau này dì ngày nào cũng nấu cơm cho cháu ăn, có được không?”

Tôi nghiêng đầu nhìn dì. Bàn tay trắng nõn như ngó sen kia đang xoa lên đầu tôi, hương thơm trên đỉnh đầu phả xuống lẫn trong mùi mồ hôi nhàn nhạt, ngửi vào ngòn ngọt như mật, khiến tôi có chút say mê. Tôi gật đầu, lặng lẽ cúi xuống ăn rau.

Tôi thầm nghĩ: sau này tôi không chỉ muốn ăn món dì nấu, mà còn muốn ăn cả dì nữa.

Tất nhiên đó cũng chỉ là một ý nghĩ trong đầu mà thôi. Trong mắt dì, lúc này tôi vẫn là một cậu bé ngoan ngoãn đang chuyên tâm ăn cơm. Đương nhiên rồi, cậu bé ngoan thì cũng sẽ có lúc không ngoan...

Ăn xong, tôi chủ động nhận việc rửa bát, điều này khiến dì khá bất ngờ. Không ngờ đứa cháu sinh ra trong một gia đình khá giả như tôi mà lại có ý thức đến vậy, dì gật đầu khen ngợi tôi rồi cầm quần áo của mình đi tắm.

Nghe tiếng nước bắn rào rạt lên thân thể xinh đẹp của dì, đầu óc tôi lại bắt đầu nghĩ bậy. Tôi bước từng bước thật khẽ tới trước cửa phòng tắm, nhưng bất lực phát hiện cửa đóng kín mít, không có lấy một khe hở nào. Tôi chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy bóng dáng dì đang khẽ lay động sau lớp kính hoa mờ mịt.

Tôi có thể tưởng tượng trong phòng tắm lúc này sẽ là một cảnh tượng nóng bỏng đến mức nào. Người dì đoan trang, hiểu chuyện đã cởi bỏ lớp áo trắng đơn giản nghiêm túc, để lộ thân thể diễm lệ với trước đầy sau nở. Cặp ngực no tròn đã không còn bị cơ thể che kín hoàn toàn; nhìn từ phía sau, cả người dì cong tròn như một trái bầu ngược. Dưới ánh đèn, làn da trắng non của dì ánh lên từng điểm sáng nhàn nhạt. Từng cử chỉ đều tỏa ra thứ vị thành thục rất riêng của người phụ nữ, câu mất hồn người.

Thấy không có cách nào nhìn trộm, tôi đành lùi khỏi cửa phòng tắm, ngoan ngoãn ngồi trên sofa nghịch điện thoại.

Không biết qua bao lâu, trong phòng tắm vang lên tiếng “cạch”, hóa ra là dì tắm xong bước ra. Tôi nhìn đồng hồ, dì đã tắm gần một tiếng. Dì với mẹ đúng là chị em ruột, ngay cả thời gian tắm cũng gần giống nhau đến thế.

“Được rồi Tiểu Hạo, dì tắm xong rồi, cháu cũng mau đi tắm đi, tối nhớ ngủ sớm nhé”

Dì quấn trong một chiếc khăn bông trắng, che kín người thật chặt, thế nhưng bờ vai trắng mềm và trơn láng vẫn lộ ra ngoài không khí, tỏa hơi nóng nhè nhẹ. Một tay dì đè trước ngực, giữ khăn không bị bung ra, tay kia vuốt mái tóc đen ẩm ướt. Lúc này, khí chất lạnh lùng nghiêm nghị của dì đã bị nước tắm làm dịu đi không ít, thay vào đó là vẻ yêu kiều, diễm lệ như một đóa phù dung vừa mới bước ra từ mặt nước, khiến tôi không nhịn được mà nhìn thêm mấy lần.

“Vâng, dì”

Tôi cầm quần áo đi ngang qua bên cạnh dì. Trên người dì tỏa ra một mùi sữa thoang thoảng, khiến tôi chỉ muốn đè dì xuống đất, rồi như một con cún nhỏ mà liếm khắp từng tấc da mềm mại của dì.

Ào ào ào...

Tôi chỉnh vòi sen sang mức lạnh nhất để xối lên thân thể nóng ran của mình, nhưng mặc cho dòng nước lạnh có xối bao nhiêu, tôi vẫn cảm thấy trái tim đang bốc lửa của mình chẳng hề dịu xuống.

Dù mới chỉ vừa vào năm nhất đại học, tôi đã hiểu chuyện nam nữ còn hơn không ít người trưởng thành. Hồi còn đi học, nhà có tiền lại thêm tính ham chơi, tôi nhanh chóng kết bạn với một đám bạn xấu; khi đó phim người lớn cũng chẳng xem thiếu bao nhiêu. Lên đại học rồi thì càng quá đà hơn nữa, gia đình có tiền, lại thêm tôi trông cũng khá ưa nhìn nên tự nhiên trở thành đối tượng được vô số cô gái trong trường mê mẩn.

Với một thằng đàn ông có phần thân dưới phát triển nổi bật như tôi, đương nhiên tôi cũng chẳng chống nổi cám dỗ. Thời đi học, bạn gái tôi đổi hết người này đến người khác, từng thuê phòng với không ít đứa. Chỉ có điều có vẻ vì cái dưới của tôi quá lớn, cho tới giờ vẫn chưa có cô nào có thể để tôi đưa vào trọn vẹn. Mấy cô bé kia còn chưa phát triển xong, tôi mới đưa vào hơn nửa là chúng đã bắt đầu kêu đau. Kết quả là cả buổi, chúng thì sướng rồi, còn tôi thì mệt đến chết đi sống lại, vì phải để ý không làm người ta bị thương nên cứ phải phân tâm, cuối cùng chính mình lại chẳng sướng được bao nhiêu.

Mỗi lần như thế, tôi đều buộc phải để mấy cô ấy ngậm cặc hoặc dùng tay cho tôi, may ra mới xuất được. Thật sự là cực khổ mà chẳng được gì. Thế nên sau khi từng ngủ với vài cô, tôi cũng chẳng còn dẫn họ đi thuê phòng nữa, nhiều lắm chỉ thỉnh thoảng tìm một chỗ không người để họ ngậm cặc giúp tôi xả ra thôi.

Tôi xối lên đầu, bóp ra một ít dầu gội, lại phát hiện trên đó ghi là chuyên dùng cho nữ, chẳng biết dì mua ở đâu ra thứ hàng cao cấp như vậy. Tôi vội xả sạch lớp dầu gội mới bóp ra bằng nước. Đã ghi là chuyên dùng cho nữ thì thôi tôi không dùng nữa, lỡ xảy ra chuyện gì thì không hay.

Tôi lấy tay vò khô tóc, trong đầu không tự chủ được mà nghĩ tới dì. Thân hình đầy đặn, thành thục của dì lúc nào cũng có thể châm lửa cho thằng đàn ông trẻ tuổi như tôi. Cho dù dì có thu mình đến đâu thì cũng không ngăn nổi vóc dáng ngạo người ấy hấp dẫn ánh nhìn.

“Thân hình dì còn thành thục, nở nang hơn mấy cô gái kia nhiều, không biết chỗ kín của dì có nuốt trọn được cặc của tôi không?”

Tôi nghĩ bậy như thế. Nhưng nói thì nói vậy, cho tôi thêm một vạn cái gan tôi cũng chẳng dám làm thật. Chưa nói tới việc dì bình thường đã đeo kính gọng vàng, lúc nào cũng giữ vẻ mặt nghiêm khắc tạo áp lực với tôi lớn thế nào, chỉ riêng chiều cao gần một mét bảy lăm và đôi chân thon dài thẳng tắp kia thôi, nếu tôi có ý nghĩ xằng bậy, e là dì chỉ cần một cước là có thể đá tôi đến nửa chết nửa sống.

Nghĩ tới đó, tôi không khỏi rùng mình một cái, đến cả cậu nhỏ cũng mềm đi mấy phần, treo lủng lẳng bên hông như một trái dưa vàng héo quắt, theo động tác của tôi mà lắc lư qua lại.

Tắm qua loa xong, tôi mặc bộ quần áo mang theo vào thì đột nhiên phát hiện trong đống đồ thay bên cạnh có một đoạn vớ đen lộ ra ngoài. Trên bề mặt vớ còn dính những giọt nước bắn tung tóe, trông trong suốt và óng ánh. Dù đã mất đi đôi chân thon mềm của chủ nhân nâng đỡ, nó vẫn có thứ sắc bóng mịn màng đến mê người, khiến tôi không nhịn được mà muốn sờ thử một phen...

Tôi che mặt nằm dài trên giường, vừa nãy lại còn nghĩ tới chuyện dùng vớ của dì để thủ dâm.

“Lục Tiểu Hạo à, Lục Tiểu Hạo, nói gì thì mày cũng là người mê hoặc vô số cô gái, sao lại chẳng có chút tiền đồ nào thế hả, lại còn lấy vớ ra để tự sướng, phi!”

Tôi thầm tự trách mình. Trước đây luôn chỉ có người khác nịnh tôi, muốn lên giường với tôi thì nhiều không đếm xuể, một đôi vớ mà dì từng mang thì có tư cách gì chứ. Trừ khi, trừ khi dì mang vớ, dùng chân giúp tôi thủ dâm thì mới còn tạm tạm chấp nhận được.

Vừa nghĩ tới cảnh người dì thường ngày đoan trang, giữ ý ấy nằm nghiêng trên giường, mặc bộ đồ lót ren đen gợi tình, thở dốc từng hồi, hai má ửng đỏ nhấc bàn tay trắng mềm và thon dài của mình lên để giúp tôi thủ dâm, miệng nhỏ mút lấy ngón tay tôi như một con cún con, đôi mắt mông lung nhìn tôi đầy mê hoặc. Lại nghĩ tới lúc bình thường dì đeo kính gọng vàng trên lớp, mặt mày nghiêm nghị, chẳng mấy khi cười nói, vẻ đoan chính ấy đúng là khiến người ta chẳng thể dứt ra nổi.

Nghĩ đến đó, thằng em vừa mới được dỗ dành xong lại dựng cứng lên, tinh thần tôi trở nên phấn khích lạ thường, thế nào cũng không ngủ được. Cuối cùng tôi đành vừa lướt điện thoại vừa mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ...

Một tia nắng sớm lọt qua cửa sổ chiếu vào phòng. Cùng với nắng sớm là từng cơn gió nhẹ có chút se lạnh, từ từ thổi làm rèm cửa bay phấp phới trong không trung, tựa như một vũ nữ mặc áo hoa văn rỗng đang theo gió mà nhảy múa.

Tấm rèm bị gió hất lên khẽ lướt qua gương mặt non nớt đẹp trai của cậu bé nằm trên giường, thế nhưng cậu ngủ quá say, hoàn toàn không có dấu hiệu tỉnh dậy. Gió dừng, rèm cũng theo đó buông xuống chiếc đồng hồ báo thức ở đầu giường.

Cạch, cạch, cạch...

Kim giây của chiếc đồng hồ chuyển động đều đặn, 9, 10, 11...

Reng reng reng! Chát!

Chuông báo thức còn chưa kịp vang hết đã bị một bàn tay mạnh mẽ chặn lại. Hóa ra người chủ nhỏ đang nằm trên giường đã tỉnh.

Tôi dụi mắt, ngơ ngác nhìn quanh bốn phía, hiển nhiên vẫn chưa ngủ đủ.

“Biết thế tối qua đừng nghĩ lung tung, ngủ còn chẳng ngon”

Tôi lẩm bẩm. Đương nhiên cậu bé đó chính là tôi, Lục Tiểu Hạo. Sau một hồi giằng co trong đầu trước lúc ngủ, tôi rốt cuộc cũng mất ngủ thành công. Nhưng vốn dĩ tôi cũng rất sung sức, trước đây từng hai đêm liên tiếp thuê phòng với những cô gái khác nhau mà sáng hôm sau thức dậy vẫn còn khỏe như trâu.

Tôi bật dậy, tiện tay khoác quần áo lên người rồi đi rửa mặt. Vòng một lượt vẫn chẳng thấy bóng dáng dì đâu, cửa phòng ngủ thì mở toang, bên trong trống không.

“Dì?”

Tôi ngờ vực gọi một tiếng.

“Đợi chút, dì đang nấu cơm trong bếp”

Giọng dì trong trẻo như chuông bạc từ trong bếp vọng ra, nghe xong tự nhiên tinh thần cũng phấn chấn hơn hẳn.

Tôi đi ra phòng khách, qua lớp kính bếp nhìn thấy bóng lưng dì đang cúi đầu tất bật. Là giáo viên phụ trách lớp, dì không chỉ dạy học mà ngay cả chuyện nấu nướng cũng vô cùng thuần thục, động tác nhanh gọn dứt khoát, hoàn toàn không hề lề mề.

Hôm nay dì mặc trên người một chiếc sơ mi cổ tròn trắng tinh ôm dáng, phần lưng áo hơi căng chặt, đủ thấy phía trước đang phải gánh một sức nặng lớn thế nào. Qua lớp sơ mi trắng mỏng có thể lờ mờ nhìn thấy chiếc áo ren đen bên trong, bao lấy đôi gò bồng đào trắng nõn như muốn tràn ra ngoài ở trước ngực. Phần áo bó chặt ở lưng khiến da thịt mềm mại sau lưng cũng hiện lên một vệt lõm nhẹ.

Bên dưới là chiếc váy đen dài đến gối, ôm lấy vòng mông đầy đặn đang khẽ rung theo động tác nấu ăn. Hai bên tà váy mỗi bên đều có một đường xẻ, giúp khoảng không vốn đang hơi chật vì hai đùi bọc vớ đen được thông thoáng hơn. Dưới ánh đèn sáng rực, lớp vớ đen càng hiện rõ vẻ bóng mịn. Từ đôi chân đen vớ dài, đẫy đà của dì đi xuống là đôi chân nhỏ xinh mang dép hồng, gót chân tròn trịa kéo căng lớp vớ đen, để lộ một sắc thịt trắng hồng ẩn hiện bên trong.

Dì dùng bàn tay ngọc trắng như hành non đảo chảo, trông có vẻ đang rang cơm.

“Dì đang nấu gì thế?”

“Cơm rang. Buổi sáng mình ăn đơn giản thôi, trưa dì sẽ dẫn cháu ra ngoài ăn một bữa thịnh soạn”

Dì thản nhiên nói.

“Ra ngoài ăn? Hôm nay là ngày gì đặc biệt à?”

“Đồ ngốc, sắp khai giảng rồi, cháu còn không phải chuẩn bị sao? Phải mua ít đồ dùng học tập, quần áo, giày dép gì đó chứ”

Dì vừa đảo cơm vừa liếc tôi một cái.

“Tôi thấy rõ là dì muốn mua quần áo cho mình thôi”

Tôi thầm nghĩ. Rõ ràng lúc tôi tới đây đã mang đủ đồ rồi. Tất nhiên, tôi cũng không dám cãi lại, chỉ “ồ” một tiếng rồi lùi ra phòng khách đợi ăn.

Không lâu sau bữa sáng đã xong. Tôi và dì mỗi người một bát cơm rang, một cốc sữa, trên bàn còn bày thêm mấy món thừa được hâm nóng và vài quả trứng luộc. Nhà dì cũng giống nhà tôi, dinh dưỡng cố định mỗi ngày không thiếu món nào, sữa với trứng coi như tiêu chuẩn.

Chẳng mấy chốc tôi đã ba chân bốn cẳng ăn xong phần cơm rang của mình.

Ực... ực... ợ...

Tôi tu một hơi hết sạch cốc sữa, còn ợ một tiếng rõ to, đặt cốc xuống rồi với mấy tờ khăn giấy lau miệng qua loa, sau đó nhìn về phía dì.

Chỉ thấy dì đang ngẩng đầu uống sữa. Đôi môi đỏ mọng khẽ ngậm lấy vành cốc, dòng chất lỏng trắng sữa chậm rãi trôi vào miệng dì, cái cổ trắng mảnh như cổ thiên nga khẽ rung theo nhịp nuốt. Xương quai xanh thanh tú cũng vì sự kích thích của sữa nóng mà hơi ửng hồng.

Uống xong, dì hơi nhíu mày, nhìn tôi với vẻ có phần chê trách. Chắc hẳn vừa rồi dáng ăn của tôi không được đẹp mắt cho lắm.

“Lúc ra ngoài ăn trưa thì cháu đừng có thế này nữa, phải ngồi cho tử tế vào”

Dì dùng khăn giấy lau đôi môi đỏ hồng rồi lạnh lùng nói.

“Vâng, cháu biế̄t rồi ạ”

Tôi cắn răng trong lòng. Trước đây ở nhà ăn cơm như vậy mẹ cũng chẳng nói tôi câu nào, cùng lắm chỉ nhắc tôi nhớ lau miệng. Không ngờ giờ lại bị dì quản chặt thế này. Người làm giáo dục đúng là lắm quy củ lằng nhằng.

“Tự chải đầu đi, gần xong rồi thì chúng ta xuất phát”

Nói xong dì đi tới bên bồn rửa mặt, loay hoay với đống chai lọ mỹ phẩm của mình. Thật ra tôi thấy dù là dì hay mẹ, bình thường không trang điểm thì đã rất đẹp rồi, da dẻ trắng trẻo, không có lấy một vết mụn hay tàn nhang nào. Nhưng tâm lý yêu cái đẹp của phụ nữ vốn là bản tính trời sinh, ngay cả dì ngày thường cẩn thận thế kia cũng không ngoại lệ.

Tôi lại đợi gần nửa tiếng, cuối cùng lớp trang điểm của dì mới xong. Nhưng trong mắt tôi thì cũng chỉ nhìn ra dì có tô son, kẻ thêm chút phấn mắt màu hồng nhạt ở đuôi mắt, còn lại gần như chẳng khác gì thường ngày, cũng không biết nửa tiếng ấy rốt cuộc đã làm gì.

Dì thấy tôi đã chuẩn bị xong từ lâu đang chờ mình cũng không nói gì, chỉ đi vào phòng ngủ mở tủ quần áo lớn, hai tay ôm ngực, mắt phượng quét một vòng rồi chọn một chiếc khăn choàng họa tiết caro xanh nhạt khoác lên vai.

“Đi thôi”

Dì đi ngang qua tôi, cuốn theo một làn gió nhẹ, trong gió còn lẫn một mùi hương thoang thoảng. Tôi như bị mê hoặc, vô thức bước theo sau dì.

“Cháu đi mang giày trước đi”

Không hiểu sao dì lại bảo tôi đi mang giày trước. Chẳng lẽ dì sợ tôi nhìn trộm mình? Thật là, nhiều lắm tôi cũng chỉ nhìn thấy đùi thôi, có gì mà phải sợ chứ. Nhưng nếu dì đã nói vậy, tôi đành ngoan ngoãn xỏ giày vào rồi mở cửa, giả vờ ngắm cảnh ngoài sân thượng.

Cạch một tiếng! Chẳng mấy chốc đã nghe tiếng bước chân giòn giã vang lên, dì đã đi giày cao gót xong. Lần này dì mang một đôi cao gót đen bọc kín hoàn toàn, gót giày dày khiến dáng người dì càng thêm cao ráo.

Cộp... cộp... cộp...

Dì vài bước đã đi đến trước mặt tôi, vòng qua tôi mà đi về phía thang máy, tôi vẫn như trước bám theo sau lưng dì.

Vào trong khoang thang máy chật hẹp, tôi phát hiện dì trong mắt mình lại càng trở nên cao và đẹp. Một đôi chân vớ đen ánh lên sắc bóng dưới gót cao gót càng làm chân dì thêm dài. Cái mông căng tròn ngẩng cao bị chiếc váy đen ôm chặt lấy, bầu mông đầy đặn đến mức khiến người ta chỉ muốn đưa tay ra mà bóp mạnh. Bởi đứng thẳng lưng nên cặp ngực đầy đặn trước ngực dì càng như muốn bật tung ra ngoài, sơ mi dưới sức nâng đỡ của hai bầu ngực mà hiện ra đường cong tròn đầy mỹ miều. Toàn bộ vòng ngực như một ngọn núi đứng sừng sững, trông hoàn toàn không có dấu hiệu chảy xệ vì tuổi tác, nhìn thấy là đã muốn leo lên chinh phục.

Trung tâm thương mại chỉ cách nhà chừng mười phút đi đường. Nhà dì tuy không phải biệt thự đơn lập, nhưng lúc mua cũng tốn không ít công phu, vị trí thuộc hàng nhất nhì. Dù là trung tâm thương mại lớn tích hợp ăn uống, vui chơi, giải trí, hay ngôi trường mà dì đang giảng dạy, khoảng cách từ nhà đi xe cũng đều không quá mười lăm phút. Các quán ăn nhỏ, hiệu sách, rạp chiếu phim, KTV... xung quanh thì càng nhiều không đếm xuể.

Két...

Theo một tiếng phanh xe hơi gấp gáp, tôi ngẩng đầu nhìn lên thì thấy trước mắt là một trung tâm thương mại cực kỳ sang trọng. Quảng trường trước cổng trung tâm đông nghịt người, có rất nhiều xe đẩy bán đồ ăn vặt, lại còn có mấy khu vui chơi lớn cho bọn trẻ, xung quanh vang đầy tiếng cười đùa huyên náo.

Nhìn đám người ồn ã ấy, dì khẽ nhíu mày, quay đầu nhìn tôi một cái: “Bám sát dì, đừng có lạc mất đấy”

Xem ra với tư cách một giáo viên, dì không mấy thích kiểu môi trường ồn ào huyên náo như thế này.

Tôi bám sát sau lưng dì, xuyên qua đám đông chen chúc, mắt dán chặt vào cặp mông tròn lắc lư của dì, chẳng buồn nhìn ngang ngó dọc. Nhìn những người đàn ông xung quanh dì cũng đồng loạt liếc tới bằng ánh mắt kinh diễm, thân hình dì trước ngực sau mông tròn đầy vô cùng, lại còn phối với đôi chân vớ đen dài miên man, chỉ nhìn thôi đã khiến người ta rạo rực từ trong lòng.

Hơn nữa dì còn đeo một cặp kính gọng vàng, dáng vẻ đoan trang, đầy học thức, trông giống như kiểu cấm dục rất đỗi đứng đắn. Gương mặt xinh đẹp, khí chất nghiêm trang được tích tụ qua năm tháng khiến dì trở thành sự kết hợp hoàn hảo giữa ham muốn và cấm dục, là kiểu phụ nữ chỉ cần nhìn thôi đàn ông đã thấy không sao dứt ra được.

Nhìn phản ứng của mấy gã đàn ông xung quanh, tôi không khỏi cười thầm trong bụng. Dù sao tôi cũng là người được ở gần nước, gần như được trăng trước, mấy hôm ở nhà dì không ít lần làm tôi được no mắt.

Vào trong trung tâm thương mại, theo tấm rèm trước cửa buông xuống, tôi có cảm giác như lập tức tách hẳn khỏi thế giới bên ngoài. Tiếng ồn ào cười đùa cũng biến mất sạch sẽ. Dù giờ đã là cuối tháng tám, thời tiết không còn quá nóng nực, nhưng điều hòa trung tâm trong trung tâm thương mại vẫn đang chạy hết công suất, khiến người ta còn cảm thấy có chút lành lạnh.

Mỗi tầng của trung tâm thương mại này đều có chức năng cố định. Tầng một chủ yếu bán trang sức vàng bạc và cung cấp dịch vụ mát-xa, làm đẹp cho phụ nữ. Tầng hai có một siêu thị lớn, trong đó không chỉ có hàng hóa từ khắp nơi trên cả nước mà ngay cả rất nhiều sản phẩm ngoại nhập ít thấy ở bên ngoài cũng có đầy đủ. Tầng ba, tầng bốn là khu bán quần áo, đồ trẻ em, hàng thời trang, mỗi khu tự tách riêng một chỗ. Lên trên nữa là nhà hàng, phòng gym, quán kịch bản, cùng các khu ăn chơi giải trí khác. Nhưng nhiệm vụ hôm nay của chúng tôi đương nhiên không phải mấy thứ đó.

Dì dẫn tôi thẳng vào thang máy một cách quen đường quen lối, xem ra dì đã không phải đến đây lần đầu rồi. Lên tới tầng ba, chúng tôi bước vào một cửa hàng quần áo, biển hiệu là một đống tên tiếng Anh nhìn chẳng hiểu nổi. Bình thường tôi mua đồ cũng chẳng câu nệ gì, mẹ chọn sao tôi mặc vậy, nên từ trước đến nay tôi chẳng mấy quan tâm đến mấy thương hiệu quần áo này.

Không còn cách nào khác, người đã đẹp trai, dáng dấp cũng tạm được, tuy không cao lắm nhưng ngực vai rất rộng, sinh ra đã là cái giá treo quần áo, mặc gì cũng đẹp trai, hắc hắc.

Vừa bước vào đã thấy bên trong có khá đông người, phần lớn là phụ nữ, còn có cả mấy gã đàn ông đi cùng bạn gái. Đi shopping cùng con gái vốn là một trong những việc mệt nhất đối với đàn ông, mấy gã trong tiệm không dựa tường thì cũng ngồi lướt điện thoại, mặc cho bạn gái mình chọn trái chọn phải trong cửa hàng. Sự xuất hiện của dì lại khiến bọn họ tinh thần phấn chấn hẳn, từng người từng người mắt đều sáng rực, ngay cả mấy cô bạn gái bên cạnh hỏi gì cũng chẳng nghe thấy, tức đến mức mấy cô kia liếc dì đầy khó chịu, rồi đặt quần áo xuống, kéo người đàn ông của mình bỏ đi.

Một nhân viên nữ trẻ đứng ở quầy nhìn thấy dì liền lập tức bước tới, cung kính nói:

"Chào chị, Mộng nữ sĩ, lại đến mua quần áo ạ?"

Xem ra dì đã đến cửa hàng này rất nhiều lần rồi, còn thân thiết với mấy nhân viên ở đây.

"Ừ, sắp vào học rồi, tôi đến mua vài bộ quần áo, em giúp tôi chọn mấy bộ nhé."

"Vâng, Mộng nữ sĩ cứ ngồi nghỉ một lát, để em giúp chị chọn vài bộ."

Nhân viên đưa dì tới khu nghỉ ngơi ngồi xuống, lúc này cô ấy mới chú ý đến tôi đang đi theo sau dì.

"Đây là con trai chị sao? Trông đáng yêu quá." Nhân viên khen.

Dì quay đầu nhìn tôi một cái, hai má hơi ửng đỏ.

"Đây là con của em gái tôi, cháu sang đây ở một thời gian để tôi kèm nó học."

Dì vỗ nhẹ lên đầu tôi rồi hơi bực bội nói:

"Người ta khen cháu đấy, còn không mau cảm ơn người ta!"

Ông đây là đẹp trai, không phải đáng yêu, đó là cách gọi dành cho con nít, tôi đâu có nhỏ chút nào. Trong lòng tôi có hơi phát điên; từ sau khi lên cấp hai tôi đã chẳng thích ai nói mình đáng yêu nữa, cảm thấy đó là cách nói dành cho lũ nhóc còn chưa mọc đủ lông. Còn tôi tự thấy mình đã là một cậu lớn rồi, việc người lớn làm tôi cũng làm được.

"Không biết nếu bọn họ thấy con hàng to tướng dưới này của tôi thì còn gọi tôi là bé nữa không." Trong lòng tôi nghĩ bậy như thế.

Tất nhiên ngoài mặt tôi vẫn phải giả vờ, tôi núp sau lưng dì, dùng giọng hơi trẻ con nói:

"C, cảm ơn chị."

"Ngoan quá~"

Chị nhân viên nắm tay tôi đi theo dì tới khu nghỉ ngơi, trong lúc đó tôi còn cố ý cọ tay vào cặp đùi bọc tất mỏng của chị ấy, vì tôi là trẻ con nên chị ta cũng chẳng để tâm.

Trước đây, dùng kiểu giả ngây này không biết tôi đã ăn đậu hũ của bao nhiêu bà cô trưởng bối. Nhưng tôi vẫn chưa từng ăn đậu hũ của dì, chủ yếu là vì khí chất của dì tự nhiên đã có một sức áp chế với tôi, khiến tôi đứng trước mặt dì chẳng dám làm bậy chút nào. Tuy nhiên mấy ngày gần đây tiếp xúc, tôi bỗng phát hiện ra thật ra dì cũng không đáng sợ đến thế.

"Có lẽ thỉnh thoảng ăn đậu hũ một chút cũng không phải không được nhỉ."

Tôi thầm nghĩ, nhưng còn phải xem bà cô lạnh lùng này có cho tôi cơ hội hay không đã.

Dì ngồi trong khu nghỉ ngơi, đôi chân dài bọc tất đen khép chặt, hơi nghiêng sang một bên, hai tay đặt trên đùi, dáng vẻ đoan trang của một quý phu nhân. Không hiểu sao nữa, tư thế ngồi của dì rõ ràng đã rất tiết chế rồi, vậy mà trong mắt tôi lại càng trở nên quyến rũ mê người, khiến tôi hận không thể đè dì lên ghế sofa, dùng sức tách đôi cặp chân thon thả bọc tất đen đang khép chặt ấy ra, rồi giữa những tiếng thở dốc gấp gáp của dì mà thè lưỡi ra liếm lấy một trận, để trên lớp tất đen ánh lên những vệt nước bọt lấm tấm.

Không hiểu vì sao, mỗi lần nhìn thấy dì trong lòng tôi lại nảy ra đủ thứ ý nghĩ dâm đãng. Những ý nghĩ ấy ẩn trong đầu tôi, thỉnh thoảng lại trồi lên, mỗi lần xuất hiện đều giống như những xúc tu từ bóng tối vươn tới, từng bước từng bước kéo tôi xuống vực sâu...

Không lâu sau, nhân viên đã chọn xong bảy bộ quần áo, chắc hẳn cô ấy đã nắm rất rõ sở thích ăn mặc của dì từ lâu, nên toàn là những bộ thiên về màu tối, kiểu lạnh lùng cấm dục. Mấy bộ đó dì đều khá vừa ý. Tiếp theo là khâu thử đồ. Nhìn những bóng người mờ mờ phản chiếu liên tục trên nền gạch trước phòng thử, tôi có thể tưởng tượng bên trong phòng thử là một khung cảnh kích thích đến mức khiến người ta không nỡ rời mắt như thế nào. Nhưng tôi cũng chỉ có thể ngồi trên ghế sofa, thỉnh thoảng liếc vào phòng thử một cái, hai ngón tay quấn vào nhau không ngừng tố cáo trạng thái tư tưởng của tôi.

Dì mặc thử từng bộ một, rồi bước ra trước gương nhìn từ trước ra sau, từ trái sang phải. Là người đàn ông duy nhất mà dì quen ở cửa hàng này, đương nhiên dì cũng hỏi ý kiến của tôi. Cuối cùng, theo gợi ý của tôi, dì chọn ba bộ. Nhưng dì không biết rằng tôi chọn toàn những bộ có thể tôn tối đa thân hình nở nang cong trước ngực sau mông của dì, còn cả đôi chân dài bọc tất nữa; váy cũng đều là loại ngắn hơn một chút, nếu không thì đôi chân đẹp như thế chẳng phải phí hoài sao?

Mặc và thử đồ mất gần hai tiếng. Trong lúc đó, dì lại thử thêm hai bộ sườn xám dưới sự gợi ý của tôi. Dì nhìn mình trong gương, khí chất đoan trang, thông tuệ vốn có của một giáo viên được sườn xám tôn lên càng thêm nổi bật; bất kể là dáng đứng hay dáng ngồi, từ cử chỉ đến ánh mắt, từng nhíu mày hay khẽ cười đều toát ra vẻ cao quý thanh nhã, trông quả thật rất đẹp.

Bầu ngực đầy đặn căng sát lớp vải quanh sườn xám, ở giữa xương quai xanh có một chiếc cúc hình cá bay đan bằng dây lụa đỏ. Sườn xám mở từ dưới chiếc cúc xuống, kéo theo viền hoa chỉ vàng tạo thành một cổ áo tròn, cho cặp bạch thỏ trắng nõn no tròn đang bị nhốt trong sườn xám có một lỗ nhỏ để thở; khe ngực sâu thẳm từ dưới xương quai xanh kéo dài xuống, còn mặt dây chuyền vàng của dì lặng lẽ nằm trên rãnh ngực mềm mại, khiến bộ sườn xám vốn đã rất đẹp vải lại càng thêm quý phái. Nhưng nhìn đường cong tròn trịa đầy đặn trước ngực dì, có lẽ phần khe ngực lộ ra kia cũng chỉ là một góc băng sơn mà thôi.

Chất vải của sườn xám ôm sát tới mức cực kỳ dính người, men theo vòng eo thon của dì mà buông xuống, rồi ở phần eo hông lại đỉnh cao thứ hai mà nó phải đối mặt. May mà chất liệu sườn xám rất tốt, co giãn vừa vặn, ôm trọn được cặp mông đầy đặn mê người của dì.

Sườn xám xẻ ở hai bên eo, tất nhiên chỗ xẻ không phải kiểu sườn xám rẻ tiền ở mấy tiệm massage chân, phô ra trắng trợn; trái lại, giữa hai mép xẻ còn nối bằng một lớp lưới tơ trắng mịn, trên lưới còn đan họa tiết hoa vô cùng tinh xảo. Qua họa tiết ấy thấp thoáng là làn da trắng nõn ở phần hông bên, khiến người ta không khỏi tưởng tượng. Còn đường xẻ của sườn xám ở sát gốc đùi cuối cùng cũng mở toang hoàn toàn, khiến người ta có thể no mắt thưởng thức.

Hôm nay dì vẫn mang kiểu tất lụa không nối quần, phần trên vừa chạm đến gốc đùi, xem ra dì rất thích loại này. Mép tất vẫn là họa tiết ren đen, hằn lên cặp đùi trắng nõn của dì, hơi lõm xuống. Giữa khoảng cách từ tất đen đến sườn xám là một vùng trắng ngần như ngọc, khiến người ta chỉ muốn lao tới mà vuốt ve một phen.

Dì cau mày nhìn khe ngực hơi lộ của mình, rồi lại nhìn đôi chân trắng nõn trong khe xẻ của sườn xám, sau đó quay đầu nhìn tôi từ đầu đến chân một lượt, ánh mắt sắc bén của một giáo viên như muốn xuyên thấu cả người tôi, nhìn đến mức lưng tôi toát đầy mồ hôi lạnh.

"Bộ đồ này đâu thể mặc đi dạy được, cháu bảo dì thử cái này làm gì?"

Dì hơi bực bội nói.

"Con... con..."

Vừa bước vào cửa hàng tôi đã nhìn thấy bộ sườn xám này rồi, lúc đó chỉ muốn xem một người phụ nữ có khí chất như dì mặc bộ sườn xám vừa đoan trang vừa hơi lẳng lơ này sẽ ra sao, ai ngờ dì lại thật sự đi thử.

Tôi ấp úng nửa ngày không nói được gì, ánh mắt dì càng lúc càng sắc hơn. Đúng lúc khí thế của dì sắp đè tôi đến nghẹt thở, tôi bỗng nảy ra một ý.

"Dì không biết sao? Bây giờ phụ nữ ai cũng phải có một bộ sườn xám của riêng mình, dù bình thường không mặc ra ngoài thì cũng phải cất giữ cẩn thận chứ."

"Thật à? Sao dì chưa nghe bao giờ thế?"

Dì nghi ngờ hỏi.

"Đúng đúng đúng!" Tôi gật đầu như gà mổ thóc, chỉ sợ trả lời chậm sẽ khiến dì nghi ngờ.

"Nhà mẹ cháu cũng có một bộ đấy, bình thường không mặc, nhưng thỉnh thoảng vẫn đem ra giặt khô một lần."

Câu này thì đúng là thật, mẹ tôi rất thích phong cách cổ điển nên hồi trẻ đã mua một bộ sườn xám. Có điều lần gần nhất mẹ mặc sườn xám là vào dịp trước Tết năm ngoái, khi cùng cha tham dự một hội giao lưu quốc tế.

Vừa nghĩ tới dáng vẻ của mẹ khi mặc sườn xám, tôi lại không nhịn được nuốt nước bọt. So với dì, cảm giác nhục dục mà mẹ mang lại cho tôi khi mặc sườn xám chẳng hề kém cạnh, thậm chí còn thêm mấy phần hơi thở cổ điển, khiến người ta đắm chìm trong hương đàn mộc mà dư vị không dứt.

Cuối cùng, dưới sự lươn lẹo của tôi, dì cũng mua luôn bộ sườn xám đó. Tuy giá không hề rẻ, nhưng với tầng lớp lương cao như dì thì vẫn nằm trong phạm vi có thể chấp nhận được.

Ra khỏi tiệm, tôi không nhịn được mà thở phào nhẹ nhõm. May mà tôi đủ lanh lợi, đã lừa được dì qua ải. Lúc này ngoài bộ sườn xám đã thử ra, dì còn mua thêm ba bộ quần áo nữa. Thế là khổ tôi, dì ném hết đống đồ sang tôi một cách dứt khoát, mỹ danh là rèn luyện thân thể. Còn bản thân dì thì đi đôi giày cao gót màu xám, đôi chân thon dài bọc tất đen bước đi theo nhịp, vạch ra một đường cong đẹp mắt trong không trung, để lại tôi một mình ôm đống đồ chạy theo hì hụi.

Sau đó dì lại dẫn tôi đi mua thêm một bộ quần áo và một đôi giày. Tôi cũng chẳng kén chọn, có gì mặc nấy, thấy thứ nào hợp mắt thì thử một vòng rồi mua luôn, tổng cộng chưa đến mười phút là xong. Dì còn muốn hỏi sao tôi không mua thêm vài bộ nữa, tôi liền dang rộng hai tay, chỉ vào hai bên toàn những hộp đựng quần áo treo lủng lẳng đầy rẫy, dì cũng đành im miệng. Hơn nửa đống đồ trên đó là của dì, dì cũng ngại không biết nói gì thêm.

Mua xong quần áo, chúng tôi lại theo thang máy trở về tầng một. Hóa ra dì muốn xuống trung tâm làm đẹp ở tầng một để chăm sóc định kỳ. Phụ nữ đúng là phiền phức. Tôi ngồi một bên, nhìn đống túi lớn túi nhỏ bên cạnh mà trong lòng bực bội.

Nhưng người ra vào trung tâm thẩm mỹ này đúng là nhiều thật, toàn là mấy bà vợ trẻ, phụ nữ đứng tuổi, diện mạo lẫn dáng người đều rất khá. Nhìn cách trang trí cửa tiệm và đội ngũ nhân viên, mức tiêu dùng của chỗ làm đẹp này e rằng cũng thuộc hàng top trong thành phố, người vào đây ít nhiều đều có chút của ăn của để, nên việc chăm sóc chắc chắn tốt hơn người khác nhiều.

Nhìn những cặp đùi ra ra vào vào, phong phú đến hoa cả mắt, có tất đen, tất da, cũng có đùi trần; dáng chân có loại đầy đặn, cũng có loại thon dài, chỉ liếc qua thôi cũng đủ no mắt. Nhưng mấy người phụ nữ này so với dì vẫn còn kém xa. Bất kể là dung mạo, thân hình hay khí chất, tư thái, dì đều là một trong những người phụ nữ hàng đầu mà tôi từng gặp. Dĩ nhiên, trong mắt tôi thì mẹ tôi vẫn luôn là người tốt nhất.

Tôi đợi thêm gần một tiếng nữa thì dì cuối cùng cũng chăm sóc xong. Lúc mới bước vào tôi có nghe nhân viên giới thiệu cho dì một gói mới, 888 một suất. Nào là làm sạch mụn đầu đen, nào là cấp ẩm, rồi còn làm săn da nữa, nói nghe hoa cả lên. Nói trắng ra thì chỉ là đủ mọi cách moi tiền người ta. Ai cũng thích làm đẹp, mà phụ nữ lại càng dính bộ này.

"Tôi còn nghe nói tinh dịch cũng có thể làm đẹp đấy, hay là dì cũng làm một suất đi? Lượng của tôi thì bao nhiêu cũng có đủ."

Trong đầu tôi nghĩ bậy như thế, còn liếc trộm dì bằng khóe mắt. Nhìn đôi môi dì lóe lên ánh đỏ ươn ướt, tôi không nhịn được mà tưởng tượng ra một khung cảnh như thế này:

Dì mặc bộ nội y ren cùng tất đen, quỳ ngồi theo tư thế chỉ phụ nữ mới làm được, ở ngay trước mặt tôi. Lúc này dì còn đâu bộ dạng đoan trang lạnh lùng ngày thường nữa, mà dùng ánh mắt mang vẻ xuân tình nhìn tôi, hé môi nhỏ ra mút lấy quy đầu của tôi như em bé bú sữa, đầu lưỡi quấn lấy mắt cặc của tôi mà không ngừng mài cọ. Biểu cảm của dì mang theo vài phần nôn nóng, giống hệt một đứa trẻ vì không bú được sữa mà bồn chồn; đôi tay ngọc ngà thì nắn bóp lấy tinh hoàn của tôi, làm việc cực kỳ ra sức như một người vắt sữa. Cuối cùng tôi không nhịn nổi nữa, hai tay ôm đầu dì, nhét thẳng cây cặc dài cứng vào sâu trong cổ họng dì, sau đó giữa một tiếng gầm lên mà phóng hết tinh hoa trong cơ thể ra ngoài.

Còn dì cũng cố gắng nuốt lấy tinh hoa của tôi, nhưng cuối cùng vẫn không theo kịp nhịp của tôi, hai má bị căng phồng lên, đỏ bừng vì nín thở; nơi khóe mắt còn rịn ra một giọt lệ trong veo, rồi theo làn da mềm mại mà trượt xuống.

Rốt cuộc lượng tinh hoa tôi bắn ra vẫn quá nhiều, cái miệng nhỏ của dì không còn ngậm nổi nữa, tinh dịch tràn ra theo khóe miệng, khiến dì buộc phải nâng hai tay lên hứng lấy đống tinh dịch đặc sánh trắng đục trong lòng bàn tay; qua kẽ tay, từng giọt chất lỏng sệt rơi xuống, nhỏ lên cặp ngực trắng nõn của dì. Rồi theo độ dốc của cặp vú căng nộn mà trượt xuống núm ngực, như sữa tiết ra mà rơi lộp độp xuống đôi đùi bọc tất đen, nhuộm lên lớp tất vốn hơi ánh sắc thịt ấy những vệt trắng lấm tấm...

Nghĩ tới đó, thằng nhỏ của tôi lại có phản ứng. Khá lắm, đây là trung tâm thương mại, người đông như vậy mà cương lên thì chẳng phải mất mặt chết đi được sao? May mà trong tay tôi đang ôm một đống đồ, vừa hay đặt phía trước che giúp con mãnh thú dưới háng, để tôi có đủ thời gian bình tĩnh lại.

Mang theo tâm tư lơ đãng, tôi đi theo bóng dáng xinh đẹp của dì tới một nhà hàng Âu ở tầng năm. Vừa bước vào, tôi đã cảm nhận được những ánh mắt kinh ngạc từ xung quanh, nhưng dì thì đã quen rồi, bước tới một bàn ăn gần góc tường, chỉnh lại váy áo rồi từ từ ngồi xuống, còn tôi cũng tự giác đặt đồ sang bên cạnh bàn rồi ngồi đối diện dì.

Nhân viên mang menu đến, dì nhìn qua rồi gọi hai phần bít tết, một phần sashimi cá hồi, một đĩa trái cây và hai ly nước ép.

Vì là nhà hàng Âu nên mọi người đều ăn uống rất yên lặng, thỉnh thoảng có nói chuyện cũng cố ý hạ thấp giọng, âm thanh lớn nhất trong cả nhà hàng là tiếng dao nĩa cọ vào đĩa sứ, nghe khá trong và giòn.

Không lâu sau món ăn được bưng lên. Phần bít tết của tôi là chín kỹ hoàn toàn và tôi đã dặn nhân viên cắt sẵn. Còn phần của dì là chín vừa, bít tết cũng không cắt. Xem ra dì thích hương vị Tây nguyên bản hơn.

Tôi cầm nĩa xiên lấy một miếng bít tết đã cắt sẵn, từng miếng từng miếng lớn đưa vào miệng, đúng kiểu ăn uống của trẻ con, nhưng so với dáng vẻ ăn sáng trước đó thì đã khắc chế hơn nhiều.

Còn dì thì ngồi rất đoan trang, dùng đôi tay thon thả cầm dao nĩa, xiên miếng bít tết rồi từ tốn cắt ra bằng con dao nhỏ, trông vô cùng tao nhã. Cắt xong một miếng, dì xiên lên nĩa rồi đưa vào miệng. Đôi má vốn trắng nõn của dì dưới sự kích thích từ nước bít tết mà ửng hồng lên, trông đẹp đến không nỡ rời mắt. Chỉ thấy dì chậm rãi nhai nuốt, một miếng bít tết nhỏ mà nhai đến mấy chục lần mới theo chiếc cổ thiên nga trắng ngần trôi xuống, rồi cầm nước ép lên nhấp một ngụm nhỏ, sau đó lại lặp lại động tác cắt bít tết...

Một lúc sau, tôi đã ăn xong bít tết còn dì mới ăn chưa tới một nửa. Tôi uống cạn ly nước ép trong một hơi, lần này tôi không hề ợ hơi. Cầm một miếng táo đã cắt sẵn vừa ăn vừa nheo mắt quan sát dì: chỉ thấy dì đang chậm rãi cắt bít tết, cặp ngực đầy đặn rung lên có nhịp theo động tác của dì, như hai quả cầu nước nặng trịch. Dì lại cắt thêm một miếng, cho vào miệng, hai tay cầm dao nĩa đặt lên bàn, mắt phượng khẽ khép, dường như đang cảm nhận hương vị của miếng bít tết.

Ăn hết nửa quả táo, tôi vô tình cúi đầu xuống, phát hiện đôi chân thon đều bọc tất đen của dì đang ở ngay đối diện mình. Đôi chân dài, mịn màng, khép sát vào nhau, trông hệt như trinh tiết của bà cô đoan trang này, vừa thiêng liêng vừa không thể xâm phạm.

Tôi nhìn cặp chân đen bọc tất khẽ rung của dì, rồi ngẩng đầu lên thì thấy dì đang cúi xuống tập trung cắt bít tết. Trong lòng tôi cười gian một tiếng, nhấc chân phải của mình cố ý men theo bắp chân dì mà cọ thật nhanh từ trên xuống dưới. Dù cách một lớp giày, tôi vẫn có thể cảm nhận được độ trơn láng của lớp tất đen thượng hạng ấy, khiến lòng tôi khoái trá một trận.

Cạch!

Chỉ nghe một tiếng lanh lảnh, thì ra là trong khoảnh khắc dì cảm nhận được chạm vào bắp chân, hai tay dì bất giác siết mạnh, cắt luôn miếng bít tết, khiến dao chạm thẳng vào đĩa.

"Lục Tiểu Hạo, cháu muốn chết à?"

Dì mặt lạnh như băng nhìn tôi, giọng điệu rét buốt nói.

"Hả? Sao vậy dì? Dì mắng con làm gì?" Tôi vẻ mặt vô tội nói.

Dì cúi đầu nhìn xuống, phát hiện hai chân tôi đang đung đưa vô quy luật, đúng kiểu một đứa trẻ ngồi không biết làm gì. Dì hít sâu một hơi:

"Đứng phải có dáng đứng, ngồi phải có dáng ngồi, đừng có lắc chân qua lại!"

"Vâng ạ."

Tôi đáp một tiếng, rồi tựa đầu lên cánh tay, trông như rất tủi thân, nhưng trong lòng thì đã cười nở hoa: hừ, bình thường lúc nào cũng bày ra bộ dáng lạnh lùng đoan trang, người sống chớ đến gần, lại còn thích dữ với tôi, vậy mà vẫn bị tôi ăn đậu hũ đấy thôi.

Dì nhìn tôi một lúc rồi rút mấy tờ khăn giấy từ hộp ra, lau chỗ tất bị giày cọ bẩn. Nhưng mặc cho lau thế nào, trên lớp tất vẫn còn một vệt bùn mờ mờ, dưới nền đen càng hiện rõ hơn. Thấy lau mãi không sạch, dì đành bỏ cuộc, ngồi thẳng dậy rồi trừng tôi thêm một cái. Thấy tôi lại đang nghịch điện thoại không nhìn dì, dì mới tiếp tục ăn bít tết, nhưng tôi cảm giác dì ăn hình như còn dùng sức hơn trước, tiếng thịt bít tết bị răng nghiền ra kẽo kẹt trong miệng tôi cũng nghe thấy...