Chương 3
“Biết vậy là tốt, mày có thể vô dụng nhưng đừng có làm trò mất mặt.”
Thẩm Như Ngọc lập tức được nước lấn tới, chửi bới ầm ĩ: “Mày đừng có không biết điều, công việc này là anh rể cả của mày nhờ người tìm giúp, đến bảo vệ còn làm không xong thì cái thứ hèn nhát như mày chỉ còn ngồi chờ chết thôi.”
“Mẹ, tiền viện phí tính sao?”
Diêu Nam cẩn thận hỏi một câu.
“Đợi nó đi làm rồi đi lấy chứ sao.”
Thẩm Như Ngọc dường như càng nhìn Hứa Bân càng bực, hừ một tiếng nói: “Được rồi, cút đi tắm rửa đi, cả người toàn xui xẻo.”
“Đi thôi!”
Diêu Nam cũng không dám ở lại lâu, vội vàng kéo Hứa Bân cùng lên lầu.
Tầng hai có ba phòng và một phòng khách rất nhỏ, phòng ngủ của vợ chồng họ vốn là căn phòng trẻ con nhỏ nhất, ngoài một chiếc giường và tủ quần áo còn đặt thêm một cái máy tính của Hứa Bân nên chật đến ngột ngạt, cửa sổ bé tí dù đã mở mùi vẫn còn, ngửi đâu cũng thấy mùi thuốc lá.
Em út Diêu Nhạc Nhi mới vào lớp mười, phải đến cuối tuần mới về, còn chị cả Diêu Hân thì đã xuất giá rồi, nên ngày thường tầng hai đúng là một thiên địa nhỏ để hai vợ chồng trốn vào hưởng chút yên tĩnh.
Hứa Bân vừa ngồi xuống, Diêu Nam đã quay về phòng tìm quần áo, rồi nói: “Anh, anh đi tắm trước đi.”
Nhớ tới nhiệm vụ tân thủ mà hệ thống đã phát, nhìn người vợ ngoan trước mắt đã biến thành Suzuki Airi, tim Hứa Bân nóng lên, anh mạnh tay kéo lấy cô, giọng khàn khàn nói: “Đầu anh còn chưa được dính nước, em giúp anh rửa đi.”
“Mẹ vẫn đang ở nhà đấy!!”
Diêu Nam có chút ngượng ngùng nói, cô theo bản năng mà chùn bước.
Trước đây cái kiểu nhút nhát ở nhà trước mặt ai cũng cam chịu ấy khiến Hứa Bân dần dần thấy ngán, nhưng khi biểu cảm đó hiện lên trên gương mặt Suzuki Airi, thì lại thành ra nhu mì đáng thương đến mức khiến người ta nảy hết cả thú tính.
“Bà ấy lát nữa chắc đi đánh mạt chược thôi!”
Hứa Bân châm một điếu thuốc, dụ dỗ: “Em xuống dưới hỏi thử là biết ngay. Nếu trong nhà chỉ có hai đứa mình, bà ấy chắc chắn chẳng muốn ở nhà ăn cơm đâu.”
“Vậy em xuống xem thử!”
Thật ra Diêu Nam cũng có chút mong chờ, cô cười e thẹn một cái rồi đi xuống lầu trước.
Đối diện với gương mặt xinh đẹp ấy, dù biết rõ linh hồn trong đó vẫn là Diêu Nam, nhưng Hứa Bân trong chốc lát vẫn chưa thể thể hiện ra những cử chỉ thân mật nên có, chỉ có thể nói rằng hạnh phúc đến quá đột ngột, cần phải từ từ thích ứng.
“Hệ thống, cụ thể nhiệm vụ này được đánh giá hoàn thành thế nào?”
Hứa Bân vốn tính cẩn thận, lập tức hỏi trong đầu một câu.
“Nhiệm vụ tân thủ: đỉnh cao của bà vợ ngoan. Thời hạn nhiệm vụ là một tuần. Sau khi kết hôn, Diêu Nam vẫn chưa từng lên đỉnh. Xin ký chủ hoàn thành nhiệm vụ tân thủ, mang đến cho cô ấy cao trào tình dục, đồng thời đưa nhiệm vụ khai phá vợ dâm vào tuyến phụ.”
“Chỉ cần một lần lên đỉnh thôi à?”
Hứa Bân hơi sững người.
“Đúng vậy, một lần. Xoa dịu người vợ ngoan sau bao năm cưới nhau mà chưa từng lên đỉnh, đó là cái giá phải trả để đổi lấy gói quà tân thủ.”
Giọng hệ thống rất chắc chắn, cũng khiến Hứa Bân lại châm thêm một điếu thuốc rồi rơi vào trầm tư, hoặc có thể nói là sự hối hận vì thấy sắc nổi lòng tham.
Anh và vợ là bạn học cấp ba, lúc đó Hứa Bân dốc hết sức theo đuổi hoa khôi trường, chẳng khác gì một con chó liếm. Theo yêu cầu nửa thương hại nửa xem thường của hoa khôi, anh còn bày nến xếp thành hình trái tim dưới ký túc xá nữ để tỏ tình.
Kết quả là tên đầu gấu số một của trường ôm lấy hoa khôi Lạc Hinh đi tới trước mặt anh, đá lật đám nến rồi cười nhạo anh ngay trước mặt toàn trường.
Sau đó Hứa Bân chủ động thôi học, vì anh không nơi nương tựa, Hứa Bân hiểu rất rõ rằng dù thi đậu đại học hay cao đẳng thì cũng không có tiền mà học, thà sớm đi làm nuôi sống bản thân còn hơn.
Diêu Nam là bạn cùng lớp, là một cô gái xấu xí không mấy nổi bật trong lớp, nhưng cô lặng lẽ bắt đầu an ủi Hứa Bân.
Không biết có tính là cô nhân lúc người ta suy sụp mà chen vào hay không, nhưng Hứa Bân khi đó trông vẫn còn khá điển trai, ít nhất bình thường cũng không đến mức nhìn trúng cô. Nhưng khi tâm trạng rơi xuống đáy như thế, anh thật sự đã đói quá mà cưới luôn Diêu Nam khi ấy vẫn còn là một cô gái trinh trắng về tay.
Trai tân với gái tân, lửa khô củi khô bốc cháy dữ dội, nhất là khi trai tân lúc ấy đang trong trạng thái bực bội, đêm đầu tiên đương nhiên đau đến thảm hại, thậm chí còn sợ tới mức không biết có nên đi bệnh viện hay không.
Từ đó Diêu Nam mềm mại như nước đi theo Hứa Bân, cho đến khi cô học hành bình thường rồi cũng tốt nghiệp cao đẳng, sau khi nói thật với gia đình về mối quan hệ của mình, cô còn đưa Hứa Bân về nhà ra mắt bố mẹ.
Diêu Bách Xuyên rất không hài lòng nhưng cũng chẳng có ý kiến gì, còn Thẩm Như Ngọc lúc ấy thì đã nảy ra chút toan tính, phải nói là đang ở thời khắc nguy cấp.
Chị cả Diêu Hân đã lấy chồng, con út cũng xinh đẹp, tìm một nhà khá giả mà gả đi không khó, chỉ riêng đứa con gái thứ hai bị xem là xấu xí này là cục nghẹn trong lòng bà; lần xét nghiệm huyết thống kia khiến bà thấy mất mặt đến cực điểm.
Chủ yếu là lúc đó tiểu thiếp từng bước ép sát muốn trèo lên vị trí chính thất, Diêu Bách Xuyên vốn cổ hủ cũng dao động, Thẩm Như Ngọc sốt ruột nên lập tức muốn chiêu Hứa Bân mà mình chướng mắt về làm con rể ở rể.
Lý do rất đơn giản: nếu cả ba đứa con gái đều lấy chồng hết, sau này bà sẽ sống thế nào? Diêu Bách Xuyên sớm đã có một gia đình riêng bên ngoài, nếu ngay cả căn nhà này cũng không giữ nổi thì sau này chỉ có mà ăn gió tây bắc.
Hứa Bân ngây ngô khi ấy cứ thế cùng vợ đi đăng ký kết hôn, còn Diêu Nam thì vui đến phát điên vì được ở bên người đàn ông mình yêu, chỉ là cuộc sống sau hôn nhân thì chẳng hề như ý.
Lần này anh chịu đi làm bảo vệ, nguyên nhân quan trọng nhất vẫn là vì có chỗ ở, không phải ở lại đây.
“Anh ơi!”
Diêu Nam chẳng bao lâu sau đã chạy lên, có chút vui vẻ nói: “Mẹ bảo chị cả và anh trai sẽ đến thăm anh, tối nay ăn cơm ở nhà.”
“Bọn họ tốt bụng thế cơ à?”
Phản ứng đầu tiên của Hứa Bân đã rất tệ.
Chị cả Diêu Hân vẫn luôn cao ngạo, từ sớm đã gả cho một công tử con nhà quan, tên công tử đó tuy vì đánh nhau mà bị tống vào tù ngồi hai năm, nhưng vừa mới được thả ra, điều kiện gia đình vẫn rất khá, từ trước đến nay luôn coi thường đứa em gái thứ hai và em rể thứ hai này.
Nếu nói là quan tâm cái nhà này, thì cũng chỉ là quan tâm bà mẹ vợ đầy gợi cảm và cô em vợ mặt trẻ ngực lớn mà thôi.
Chưa kịp để Hứa Bân phản ứng, Diêu Nam đã khẽ nói: “Em đi mua thức ăn đây, lát nữa chị cả và anh trai sẽ tới, anh nằm nghỉ một lát đi.”
Diêu Nam nói xong liền vội vàng xuống lầu, bận rộn đến quay cuồng. Vừa xuống tới nơi, cô đã nghe thấy giọng đặc trưng của mẹ vợ Thẩm Như Ngọc:
“Đi mua thức ăn thì đừng keo kiệt, anh rể con thích ăn hải sản, mua ít cua xanh với tôm sú ngon biết chưa.”
“À đúng rồi, mua thêm con vịt quay ở đầu ngõ nữa, chị cả con thích món đó nhất, mẹ cũng muốn ăn.”
Diêu Nam răm rắp ngoan ngoãn đáp lại, Hứa Bân ở trên lầu nghe mà lửa giận bốc ngùn ngụt.
Nếu trong nhà chỉ có mỗi mẹ vợ thì đến nấu cơm cũng bị mắng là lãng phí gas, thỉnh thoảng vợ muốn tận hiếu một chút, bà ta cũng mắng vợ không biết nhìn, chọn hải sản thì toàn đồ rẻ tiền, đi theo một thằng nghèo kiết xác.
Bếp núc đều do Diêu Nam lo, Hứa Bân chỉ phụ việc, ba người ăn cơm mà bà ta vẫn soi mói đủ điều.
Khốn nạn nhất là quán vịt quay ở đầu ngõ, rể cả mua thì bà ta nói thích ăn, còn Diêu Nam mua thì bà ta mắng là không biết chọn, ăn ngán rồi. Đúng là một con tiện nhân hai mặt đến cực điểm.
Chi tiết sinh hoạt thì nhiều vô kể, nhưng cách đối đãi lại hoàn toàn khác nhau. Diêu Nam sống còn thảm hơn anh rất nhiều.
Hứa Bân cũng nhận ra điều đó, bản thân anh vừa không cam lòng vừa khó chịu, nhưng vì muốn giữ mối quan hệ giữa mình với cô ấy mà vợ anh cũng phải chịu biết bao ấm ức.