Em họ soái khí, chị đẹp tất đen cao gót và buổi chạm mặt làm sân trường nóng rực
Vịnh Huyên, sắp vào lớp rồi mà em ăn mặc thế này à?
Tôi hỏi cô em họ tràn đầy sức sống bên cạnh, đồng thời kín đáo cử động nhẹ cánh tay, cảm nhận đôi gò bồng nặng trĩu và săn chắc của em.
Anh họ, em đang tập bơi mà. Sắp thi rồi, bơi mệt nên em ra ngoài đi dạo một chút, lát nữa còn phải quay lại tập tiếp.
Cô em họ Lăng Vịnh Huyên vẫn cái tính bộc tuệch như thường, trông lúc nào cũng đầy năng lượng.
Là chủ lực của đội bơi nhà trường, em cao 1m70, vốn đã thuộc dạng cao ráo so với phần lớn phụ nữ, lại thêm bộ đồ bơi xanh da trời xẻ cao ôm sát, khiến thân hình càng thêm dài và mảnh.
Nhìn tổng thể, Lăng Vịnh Huyên có mái tóc ngắn vừa phải màu đen tuyền, hơi rối nhưng không hề kém đẹp, rủ tự nhiên và tự do, đuôi tóc hơi quăn, giống như màn đêm đang buông xuống.
Là một cô gái nổi tiếng xinh đẹp, ngũ quan của em tinh xảo mà rõ nét, sống mũi cao thanh tú, đôi môi đầy đặn quyến rũ, hai má ửng hồng tự nhiên, da dẻ mịn màng không chút dấu vết thời gian.
Đôi mắt hơi xếch lên, hàng mi khẽ lướt qua mí mắt, tạo nên cảm giác như đang trêu ghẹo người khác lúc có lúc không, cằm hơi hất lên, toát ra sự tự tin tràn đầy.
Trên thân hình đẹp như đường cong ấy là bộ đồ bơi xanh da trời xẻ cao, chất vải ôm chặt lấy làn da trắng mịn, làm nổi bật cặp ngực đầy đặn săn chắc cùng vòng eo thon gọn, khiến người ta không khỏi kinh ngạc trước đường cong hoàn hảo ấy.
Thiết kế liền thân với phần đáy xẻ khéo léo còn phô ra vòng mông căng tròn và đôi chân dài khỏe khoắn, vừa gợi cảm vừa mạnh mẽ, chẳng khác nào một nữ anh hùng siêu cấp bước ra từ truyện tranh.
Hai bầu ngực kiêu hãnh trước ngực gần như muốn làm bung luôn bộ đồ bơi xanh da trời bó sát, khối thịt đầy đặn căng tròn hiện rõ dưới lớp vải mỏng.
Không chỉ có kích cỡ đáng kinh ngạc, mà hình dáng cũng gần như hoàn hảo.
Tròn đầy, đường nét mượt mà, như hai quả cầu thép săn chắc áp trước ngực. Ngay cả không có áo lót nâng đỡ, chúng vẫn giữ thế dựng cao, tuyệt nhiên không hề có dấu hiệu chảy xệ.
Điều đó hiển nhiên nhờ em luyện tập quanh năm, cơ bắp săn rắn tạo nên bộ khung đỡ vững chắc, khiến đôi gò bồng mang một cảm giác rắn rỏi khó tin.
Cặp ngực thượng hạng ấy được cố định chắc chắn trước ngực, mang theo sức sống và lực bật, khiến nó càng thêm mê hoặc, làm bất kỳ gã đàn ông nào cũng khó mà dời mắt.
Nhìn xuống dưới nữa, vì thiết kế quá táo bạo và đi trước thời đại, nên chỉ cần cô em họ ngực khủng này hơi cúi người hoặc xoay hông quá mạnh là hai bên mông căng tròn sẽ lộ ra gần như hoàn toàn, mặc cho không khí hôn lên chúng.
Hiệu quả nửa kín nửa hở ấy không nghi ngờ gì nữa khiến em càng thêm hấp dẫn, giống như cố ý trêu chọc đàn ông, chưa kể phần kín chỉ được đáy quần bơi che chắn một cách miễn cưỡng.
Nếu lại nhìn kỹ qua khe hở lộ ra trong lúc di chuyển, sẽ thấy khu vực âm hộ đầy đặn đầy sức sống kia còn mọc cả lớp lông mu đen rậm, không giống mấy vận động viên khác đã được tỉa tót gọn ghẽ.
Lớp lông đen rậm rạp phủ hai bên mép, vây quanh trung tâm mềm mại, còn khe nhỏ màu hồng như đang khẽ hé mở, như thể đang thở, cũng như đang mời gọi điều gì đó.
Rồi đến đôi chân dài lực lưỡng thò ra từ khoảng xẻ cao của bộ đồ bơi, cơ bắp săn chắc khỏe khoắn, dưới ánh nắng ánh lên sắc khỏe mạnh, khoảng trống giữa hai đùi được sắp đặt vừa khéo, khiến người ta không khỏi nghĩ ngợi miên man.
Một đôi vớ trắng quá gối, chất vải dày dặn, ôm khít lấy đôi chân rắn chắc của em, đường nét chân dài được tôn lên trọn vẹn, càng làm vẻ tự nhiên, tươi mới và đầy sức sống hiện rõ hơn.
Dưới chân là đôi giày thể thao trắng tinh, tổng thể toát ra khí chất gọn gàng, kiên cường, càng khiến em trông hừng hực đầy khí thế.
Nếu bỏ qua cả đống cơ bắp trên người em, cùng cái giọng miền Bắc oang oang vừa mở miệng là đủ làm mấy thằng trai non tim vỡ mộng và cái tính bộc trực chẳng kiêng nể gì, thì em chắc chắn là kiểu nhân vật nữ thần cấp hoa khôi của trường, vì thế ở trong trường em cũng có danh xưng hoa khôi ít nói.
Anh Hiệp, lâu rồi anh chẳng tới nhà em chơi, có phải sắp quên mất cô em này rồi không, em không cho đâu đấy.
Cô em họ xinh đẹp ngực đầy vừa tiếp tục ép chặt cánh tay tôi giữa hai bầu ngực, vừa nói, còn đắc ý giơ nắm đấm to bằng bao cát về phía tôi.
Được rồi được rồi. Cuối tuần này anh qua tìm em chơi nhé?
Tôi nói bâng quơ, dù em không nhắc thì dạo gần đây tôi cũng định qua. Đã có nhiều năng lực thần kỳ đến vậy, dĩ nhiên tôi phải cố bảo vệ thật tốt những nữ thân quyến yêu kiều tuyệt mỹ, thân hình ma quỷ quanh mình.
Huống hồ em là con nhà dì ruột của tôi. Tôi với em họ Lăng Vịnh Trạch và em họ Lăng Vịnh Huyên là ba đứa lớn lên cùng nhau từ nhỏ. Hồi trước mỗi năm cứ đến kỳ nghỉ là tôi lại qua nhà em ở một hai tháng, tình cảm đương nhiên vô cùng sâu đậm.
Vậy thì chốt nhé, anh Hiệp, không được nuốt lời đâu đấy.
Đương nhiên rồi, đàn ông sao có thể nói bậy được.
Tôi theo thói quen đập ngực mấy cái, nào ngờ lại khiến em chú ý.
Ơ? Anh họ, bây giờ dáng người anh xem ra cũng khá đấy chứ, rắn rỏi phết.
Nhìn bộ cơ ngực được rèn giũa của tôi, kéo căng cả áo ba lỗ màu xanh, cô em họ lập tức nổi hứng thú.
He he, để em xem nào!
Vốn dĩ em luôn bộc trực như vậy, nên vừa nói là chạm tay ngay, bàn tay ấm áp phủ lên cơ ngực lớn của tôi, cọ qua cọ lại giữa hai khối cơ, thậm chí còn lướt qua cả đầu ngực, mang đến cảm giác kích thích dị thường, sướng đến mức da đầu tôi tê rần, chỉ muốn lập tức kéo tay em vào sâu hơn để vuốt ve.
Anh họ, anh tập kiểu gì vậy, sao lại đẹp đến thế? Em tập lâu như vậy mà so với anh vẫn thấy kém xa.
He he, muốn học à, anh dạy cho. Anh sẽ dạy em tận tay từng chút một.
Được được.
Cô em họ ngực sexy liên tục gật đầu.
Vậy thì nói cho chắc đấy nhé——
Tôi vừa định nói thêm gì đó thì bất chợt lại có người gọi.
Anh đại, anh đại.
Hử?
Người thứ hai gọi anh đây rồi. Tôi liếc mắt nhìn, chỉ thấy một nam một nữ từ cửa bên cạnh nhà thi đấu bước ra, cả hai đều mặc đồ bơi.
Cậu con trai đẹp trai bên trái có khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, ánh nhìn sâu thẳm mang theo sự tự tin và dịu dàng, có phong thái kiểu nam thần Hàn Quốc, khóe môi lúc nào cũng treo một nụ cười nhẹ nhõm, trông rất cởi mở.
Mái tóc ngắn của cậu ánh lên sắc khỏe mạnh dưới nắng, vài lọn tóc ướt trước trán dán sát vào da, như thể vừa bước ra từ hồ bơi.
Trên người cậu mặc một bộ đồ bơi bó màu đen, tôn trọn thân hình đường nét mượt mà, làn da lộ ra trắng đến chói mắt, cộng thêm chiều cao khoảng 1m85 hoàn hảo, đúng là một hot boy cấp cây trường.
Cậu chính là em họ tôi, Lăng Vịnh Trạch, anh sinh đôi của Lăng Vịnh Huyên. Người ta còn gọi cậu là Bắc Thần Tiểu Ninh Trạch Đào.
Người cũng như tên, hễ cậu lướt đi trong nước là lập tức hóa thành một con cá xanh trơn bóng, động tác mượt đến mức cả gợn nước cũng phải nhường đường cho tốc độ của cậu.
Cậu đi nhanh vài bước, tới bên cạnh tôi, trên gương mặt điển trai rạng rỡ lộ ra nụ cười nồng đậm.
Anh họ, thế nào, đã đến đây rồi thì có muốn xuống bơi hai vòng không, đấu với em vài hiệp?
Thôi bỏ đi.
Dù rất muốn xuống nhìn đám mỹ nhân mặc đồ bơi khoe đường cong, nhưng sắp vào lớp rồi. Nhìn em họ đẹp trai rạng rỡ trước mặt, trong lòng tôi cũng vui không tả được.
Nói là anh em họ, nhưng thực ra chẳng khác gì anh em ruột. Hồi còn là cái thời chưa có điện thoại thông minh, những kỳ nghỉ được chơi đùa cùng anh em họ đáng vui biết bao. Nghĩ tới đó thôi đã thấy hạnh phúc tràn đầy.
Thế nào, có nắm chắc cuộc thi không?
Tôi hỏi.
Haizz, cứ cố hết sức thôi. Hai lần thi toàn quốc trước đều đứng thứ tám, tôi cũng hơi bị ám ảnh rồi.
Gương mặt sáng sủa điển trai của em họ lập tức lộ ra chút ngượng ngùng.
Không sao, anh tin em.
Thực ra kiểu vừa đi học vừa luyện tập như cậu, lọt vào top 8 đã coi như thành công rồi.
Tiểu Trạch Trạch, người ta cũng tin cậu, từ nhỏ đã tin cậu rồi nhé.
Một giọng nói nũng nịu vang lên từ bên cạnh, tôi quay đầu nhìn, tim liền khẽ thót một nhịp.
Là cô ấy!
Chỉ thấy bên cạnh Lăng Vịnh Trạch là một cô gái nhỏ nhắn đang đứng sát cạnh cậu, gần như dính hẳn vào người.
Cô ta thân mật ôm chặt cánh tay em họ vào giữa cặp ngực khổng lồ của mình, đúng là Mộng Kỳ Kỳ đã thoát khỏi tay tôi vào buổi trưa!
Có lẽ vì tôi đang đeo mặt nạ trong game nên cô nàng ngốc nghếch này không nhận ra tôi.
Cô ta liếc qua tôi nhưng không có phản ứng gì, chỉ vui vẻ đứng bên cạnh em họ, ngoan như một chú mèo con.
Ngoại hình của cô ấy đáng yêu kiểu búp bê, gương mặt tinh xảo nhỏ nhắn lại mang sức hút kinh người.
Làn da trắng như tuyết, mềm mịn đến mức tưởng chạm vào là vỡ, đôi môi anh đào hồng tự nhiên không tô son vẫn đỏ mọng, hai gò má ửng lên sắc hồng nhạt, toát ra vẻ trong trẻo ngây thơ.
Kiểu tóc của cô ấy cũng rất đặc biệt, mái tóc đen buộc thành hai bím đuôi ngựa tinh nghịch, đung đưa theo gió, khiến dáng vẻ càng thêm lanh lợi đáng yêu.
Mấy sợi tóc lòa xòa trước trán khẽ lay động, để lộ đôi mắt to trong veo như thủy tinh, đồng tử sạch sẽ đến tận đáy, kết hợp với hàng mi dài chớp chớp, khiến người ta không nhịn được mà muốn nâng niu thân ảnh nhỏ nhắn ấy.
Nhưng thứ gây chú ý nhất lại là thân hình quá mức bốc lửa hoàn toàn không cân xứng ấy.
Bộ đồ bơi xẻ cao màu trắng tinh bó sát gần như được may riêng cho cô ta, đúng kiểu trang phục khiêu khích.
Trên thân hình nhỏ nhắn ấy là một cặp ngực phổng phao phi lý đến mức khó tin, nặng trĩu như hai quả dưa chín rục treo trước ngực, dường như chỉ cần bóp nhẹ là có thể vắt ra sữa.
Lớp vải căng cứng bị đôi gò bồng khổng lồ ấy kéo đến cực hạn, từng mép ren đều như đang tố cáo sự thành thục trên cơ thể chủ nhân.
Khe ngực sâu hoắm dưới sức ép của bộ đồ bơi hiện thành một khe núi đầy mời gọi, phập phồng khẽ theo nhịp thở.
Những giọt mồ hôi trong suốt men theo lớp thịt ngực trắng nõn chậm rãi trượt xuống, phản chiếu ánh sáng động lòng người dưới nắng.
Hai trái ngực khổng lồ ấy như những tinh linh nghịch ngợm, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể thoát khỏi bộ đồ bơi mà nhảy ra ngoài, rung rinh lay động.
Thân hình phô trương của cô ấy thắt lại đột ngột ở eo, tạo nên sự đối lập cực kỳ rõ ràng, rồi lại nở ra đầy duyên dáng ở phần hông.
Thiết kế phần đáy đồ bơi vô cùng táo bạo, phần xẻ tam giác gần như chỉ miễn cưỡng ôm lấy khe âm hộ nhỏ nhắn. Làn da non mềm hồng hào thấp thoáng dưới dải vải, tỏa ra sức hấp dẫn vô hạn.
Thấp nhất là một đôi chân mảnh như cọng hành, từng tấc da đều phảng phất nét non mềm của tuổi trẻ.
Những ngón chân nhỏ xinh co lại e thẹn, cổ chân trắng muốt khẽ đong đưa, tỏa ra thứ khí chất vừa thuần khiết vừa gợi tình.
Bộ dạng vừa ngây thơ vừa trong trẻo ấy đủ để khơi dậy bản năng thú tính nguyên sơ nhất trong bất kỳ gã đàn ông nào.
Cô nàng nhỏ nhắn đó đến giờ vẫn chưa nhận ra tôi, chỉ đứng bên cạnh em họ mà nhìn về phía tôi.
Cảm ơn cậu nhé, Kỳ Kỳ.
Lăng Vịnh Trạch thân mật vuốt mái tóc hai bím của cô gái nhỏ, trông vô cùng ấm áp.
Ừm ừm, ai bảo người ta là thanh mai trúc mã của cậu chứ, Trạch Trạch tốt nhất mà.
Mộng Kỳ Kỳ đắc ý ngẩng khuôn mặt nhỏ xinh lên, trông rất hưởng thụ.
Kỳ Kỳ đáng yêu thật đấy, đúng là hoa khôi trong veo nổi tiếng, he he——
Em họ nhân lúc đó kéo lấy một bím tóc của Mộng Kỳ Kỳ nghịch ngợm, chọc cho cô gái ngực đầy mặt mày đầy ủy khuất.
Đừng mà, chị Huyên Huyên.
Nắng chiều đổ xuống con đường nội khu trường rộng rãi sạch sẽ. Nhân lúc còn dư chút thời gian trước giờ vào lớp, tôi cùng anh em họ tận hưởng quãng nghỉ hiếm có.
Lạch cạch—— lạch cạch—— lạch cạch—— lạch cạch—— lạch cạch—— lạch cạch—— lạch cạch—— lạch cạch——
Lạch cạch—— lạch cạch—— lạch cạch—— lạch cạch—— lạch cạch—— lạch cạch—— lạch cạch—— lạch cạch——
Lúc này, tiếng giày cao gót gõ xuống mặt đường trong veo và dồn dập vang lên đều đặn trên phố, một bóng hình xinh đẹp xuất hiện trong tầm mắt chúng tôi.
Trông cô ấy là một đàn chị cao ráo quyến rũ, toàn thân toát ra sức hút đặc trưng của một người phụ nữ trưởng thành.
Cô mặc một chiếc áo khoác vest nâu ôm dáng, bên trong là sơ mi trắng bó sát, đôi gò bồng no đầy trước ngực căng phồng làm áo gần như muốn bung ra, tựa hai khối thịt lớn, xuyên qua hàng cúc vẫn thấp thoáng một mảng xuân sắc mê người.
Bộ ngực ấy nhìn ít nhất cũng cỡ D đến E. Dù chưa gọi là khủng, nhưng cũng đủ để xứng với danh hai quả núi.
Nửa dưới của cô là chiếc váy ngắn xếp ly màu xanh đậm, miễn cưỡng che được vòng mông đầy đặn. Nổi bật nhất vẫn là đôi chân dài và vòng mông bọc trong lớp tất đen mỏng tang, lúc ẩn lúc hiện.
Từng đường cong đều được lớp tất đen ôm chặt lấy, ánh lên sắc bóng quyến rũ dưới nắng.
Mái tóc dài đen của cô đổ xuống như thác, dài tới tận eo, phần đuôi hơi uốn, toát ra vài phần yêu kiều.
Trên đầu còn cài một chiếc kẹp tóc tai thỏ tinh nghịch, hai chiếc tai thỏ đen cao vút dựng lên, làm nổi bật khuôn mặt trái xoan tinh xảo.
Dưới hàng mi dày là một đôi mắt biết nói, sống mũi cao thanh tú, ánh nhìn lưu chuyển mang theo khí chất mê hoặc đặc trưng của người phụ nữ trưởng thành. Đôi môi đỏ khẽ hé, khóe miệng treo một nụ cười thoang thoảng,
Vịnh Trạch, vừa đúng lúc quá, cà phê đến rồi, tôi còn định cầm xuống hồ bơi dưới tầng cơ mà.
Giọng cô uyển chuyển dễ nghe, mang theo đầy tình ý và một chút cố ý khó nhận ra.
Đây là món latte vani em thích nhất, chị cố ý mua cho em đấy.
Cô cười tươi rói, lấy ra một ly cà phê thơm ngào ngạt rồi đưa qua.
Em họ nhận lấy ly cà phê, trên mặt tràn đầy vẻ ấm áp.
Cảm ơn Đình Đình, vất vả cho em rồi.
Không có gì, đây là việc trợ lý như tôi nên làm. Tôi phải chăm sóc mấy em, nhất là em, thật tốt mới đúng.
Nói rồi, cô lại mỉm cười lấy ra một ly sô-cô-la bạc hà đưa cho Lăng Vịnh Huyên, một ly Americano đá cho Mộng Kỳ Kỳ, cuối cùng mới nghi hoặc nhìn tôi.
Vị này là?
Ồ, Đình Đình, để tôi giới thiệu nhé, đây là anh họ Lý Hiệp, con nhà dì hai. Anh lớn, đây là bạn gái tôi, Y Đình Đình, chị ấy học năm tư ở trường bên cạnh, giờ đang làm trợ giảng thực tập ở đây.
Hừ——
Em họ vừa giới thiệu xong, tôi còn hơi kinh ngạc. Thế là cậu nhóc này đã cưa đổ đàn chị rồi à?
Nhưng còn chưa kịp phản ứng, cô em ngực đầy Mộng Kỳ Kỳ bên cạnh đã nghiến nhẹ răng, trên khuôn mặt non mềm trong trẻo hiện lên chút bất mãn, quả nhiên thanh mai trúc mã vẫn thua được trời ban.
Anh họ, vừa lúc đây, mời anh uống cà phê.
Đàn chị quyến rũ chẳng hề để tâm, bước tới một bước, đưa ly cà phê cho tôi rồi tiện thể đứng sang bên phải em họ, cũng thân mật ôm lấy cánh tay cậu, như thể đang tuyên bố chủ quyền.
Thế là, cô gái ngực đầy theo phong cách thể thao sáng sủa, đàn chị mặc tất đen quyến rũ yêu kiều, và cô em nhỏ nhắn ngực đầy gương mặt búp bê.
Ba mỹ nhân với ba phong cách khác nhau xếp thành một hàng trước mặt tôi, mỗi người đều có nét hấp dẫn riêng, xuân hoa thu cúc, chẳng ai chịu nhường ai. Chỉ là hiện giờ chẳng liên quan gì đến tôi, tôi chỉ đi ngang qua thôi.
Cảm ơn nhé, khách sáo quá.
Nhìn ly cà phê trong tay, tôi khẽ bật cười.
Nhưng sau này tôi nên gọi em là đàn chị hay là em dâu đây?
Tất nhiên là gọi thế nào cũng được, dù anh gọi em là em dâu em cũng không ngại đâu. Ai bảo em thích Vịnh Trạch nhà em đến vậy chứ, anh là anh lớn của em ấy thì đương nhiên cũng là anh lớn của em. À đúng rồi, anh là con của cô Liễu Nhược Vân phải không?
Chúng tôi đều là con của cô Liễu cả.
Em họ chen vào một câu, khiến mọi người cùng bật cười, không khí trong ngoài con đường lập tức tràn ngập niềm vui.
Cô ấy khẽ ôm lấy em họ Vịnh Trạch, nghiêng đầu tựa lên vai cậu, một tay dịu dàng vuốt cánh tay cậu, như thể đang xác nhận mối quan hệ thật sự mà ngọt ngào ấy.
Em họ thì nhẹ nhàng ôm lấy eo cô, kéo cô vào lòng chặt hơn, trông rõ ràng là đang yêu đương nồng nàn.
Phải đấy——
À, vậy thì đúng rồi. Ở bộ phận thể thao tôi thường nghe cô Liễu nhắc tới em, tôi là sinh viên năng khiếu aerobic. Hôm nay gặp mặt, cậu thanh niên trông có tinh thần đấy. Năm nay tôi sẽ làm trợ giảng thực tập ở đây, sau này còn mong em chỉ giáo nhiều hơn.
Cảm ơn chị khen, đâu dám đâu.
Tôi nhanh nhất có thể liếc qua thân hình đẹp mắt của cô, đặc biệt là nửa dưới được quấn trong lớp tất đen, thấp thoáng dưới váy ngắn.
Ừm, đúng là rất khỏe khoắn. Nhưng mẹ tôi nhắc đến tôi ư, chắc không phải chứ. Vừa nghĩ đến gương mặt nghiêm khắc thường ngày của mẹ, tim tôi lại khẽ thót một cái.
Leng keng——
Leng keng——
Leng keng——
Chuông báo giờ học buổi chiều vang lên.
Mấy anh em, em gái, đàn chị, tôi đi học trước đây, rảnh rồi nói chuyện sau nhé.
Ừ, biết rồi anh lớn. Tạm biệt anh họ—— Tạm biệt——
Chào mọi người——
Tạm biệt xong, tôi chạy một mạch về phía tòa C. Hai phút sau đã quay lại lớp, bước vào phòng học, chào vài đứa bạn thuở nhỏ xong, tôi nhanh chân đi tới chỗ ngồi ở cuối lớp cạnh cửa sổ, chính là bảo tọa của tôi.
Thằng mập ngồi bàn trước thấy tôi liền quay phắt lại, trông có vẻ thật thà chất phác, là một gã béo cao hơn 1m65, tên Lý Khải, quan hệ với tôi cũng khá tốt, tính ra cũng là bạn thân.
Đại hiệp, hôm qua tao lại đăng ký một kênh ngon. 90 đô một tháng, nhưng tiền nào của nấy, thằng streamer dữ thật.
Nó còn béo hơn cả tao, đúng là con heo rừng đen; nuôi một cô gái cosplay làm thêm, ba ngày đã thông sạch, còn bảo định trong vòng một tháng sẽ làm cô ta dính bầu. Nghe mà chỉ biết thèm. Tối nay tao gửi mày tài khoản hội viên. Coi như đủ nghĩa khí chứ?
Cảm ơn nha, mập.
Nếu là tôi của trước đây có lẽ còn hơi hứng thú, nhưng bây giờ tôi đã thật sự bắt tay vào chiến rồi, đương nhiên không còn mấy hứng khởi nữa. Dù sao cũng phải nể mặt bạn bè chút.
Khách sáo gì, anh em cả mà.
Nói vài câu đơn giản xong, cậu ta quay đầu lại, đúng lúc thầy lịch sử Sử Ngọc Lương ôm sổ ghi chép bước vào lớp.
Vào học.
Thầy đặt đồ lên bục giảng rồi mở miệng nói. Dù đã qua tuổi ba mươi, gương mặt đầy sức sống trẻ trung cùng đôi mắt hí híp luôn nở nụ cười của thầy vẫn chẳng hề già nua.
Phần trên người thầy mặc một chiếc sơ mi bò xanh nhạt, cổ áo hơi mở, lộ ra chiếc áo phông trắng gọn gàng bên trong.
Phần dưới là quần jeans ống đứng màu sẫm và một đôi giày thể thao trắng, trông ung dung thoải mái, khiến thầy còn trẻ hơn cả gã mập Lý Khải vừa mới ngoài mười tám tuổi.
Đứng lên——
Chào thầy——
Chào các em—— ngồi xuống đi.
Các em.
Vừa bắt đầu tiết học, thầy lịch sử đã ngồi xuống luôn.
Kiến thức cần cho kỳ thi đại học chúng ta đều học xong cả rồi, ai thấy điểm số chưa đủ thì tự ôn thêm.
Có vấn đề cứ tới hỏi thầy, dĩ nhiên thầy hy vọng các em tranh thủ giờ nghỉ mà hỏi học phó với lớp trưởng. Ai thấy ổn rồi thì tự tìm việc mà làm, chỉ có một yêu cầu, đừng làm ồn.
Nói xong, thầy mở một trò chơi lên và chơi hăng say, bọn học sinh chúng tôi đã quen từ lâu, ai nấy tự làm việc của mình. Tôi rảnh rỗi nên lén đi tới nhìn thử, quả không hổ là thầy lịch sử, hóa ra thầy đang hăng hái tàn sát đám binh sĩ thành Athens.
Leng keng——
Leng keng——
Leng keng——
Tan học.
Tôi lôi điện thoại ra chơi một lát, lại nhắn thêm vài tin WeChat trêu chọc cô giáo nữ thần, thế là hai tiết học cứ thế trôi qua, hôm nay coi như đã học xong hết.
Ngẩng đầu lên nhìn, khá lắm, chuông tan học còn chưa dứt mà thầy cô đã không còn thấy bóng dáng đâu nữa, đoán chừng lại trốn đi chỗ nào đó chơi game rồi.
Dù sao thì bộ máy 4090 anh ta lắp để dùng cho mùa hè, bị vợ anh ta, cũng chính là cô giáo tiếng Anh Lâm Hiểu Anh, bán đi với giá nửa tiền, bây giờ chỉ có lúc ở trường rảnh mới lén chơi được.
Còn vì sao tôi biết rõ đến thế, là vì cái máy đó đã bán cho tôi.
"Anh em, đi đâu đấy? Hay là đi với tôi ra trước phòng yoga xem mấy cô ấy tập yoga. Cậu không biết đâu, quần yoga đúng là vô địch, chỗ phía dưới bị siết hiện rõ mồn một, ngay cả khe cũng lộ ra"
"Thôi cậu đi trước đi, cơ thể tôi sắp rỉ sét rồi, định ra chơi bóng một lát"
"Được thôi"
Lý Béo lộ ra ánh mắt kiểu thằng nhóc mày không lôi nổi tao đâu.
Lúc này, bạn học trong lớp đã đi mất hơn nửa, là một ngôi trường theo đuổi dân chủ và tự do, tan học lúc 4 giờ 10 chiều cũng là bình thường mà.
Sau đó, tôi đi dạo quanh sân trường, liên tục thử đăng nhập game, nào ngờ hệ thống lại báo rằng để đồng bộ với các trường khác, phải đến 6 giờ mới mở server.
"Thôi vậy"
Tôi buồn bã đi dạo một vòng quanh trường, lúc này cả khu sân bãi đã bị chiếm gần hết, cũng chỉ còn sân bóng chày là còn chỗ trống.
"Thì bóng chày cũng được"
Dù rất muốn ngắm cô Thẩm thân hình khỏe khoắn, nhưng tôi vẫn cố gắng không làm phiền cô trong giờ học, cứ thế, trong tiếng bóng đập phập phập, đánh đến hơn 5 giờ rồi ai về nhà nấy, ai tìm mẹ nấy.
"Cô Thẩm, em về nhà đây, yêu cô, tối gặp"
Ra khỏi cổng trường, tôi nhắn WeChat cho Thẩm Băng Ninh một tin, lúc đó trong lòng thậm chí còn có chút căng thẳng.
"Viu——"
Khoảng ba bốn phút sau, cô ấy trả lời một tin.
"Biết rồi"
Được thôi, tôi cũng không biết nên vui hay thất vọng, dù sao người ta có trả lời thì cũng coi như có tiến bộ rồi.
Tôi thong thả bước trong khu phố cổ kính, lướt qua dòng khách du lịch đông đúc, chỉ mất hai phút đã đến cổng tây của Đại học Bắc Thần, một cổng cung đình ba lối sơn đỏ cổ điển.
"Bíp——"
Tôi quét mặt một cái, nhưng cửa vẫn không mở.
"Chào bạn học, xin lỗi nhé, hệ thống nhận diện khuôn mặt bị lỗi rồi, làm phiền bạn xuất trình giấy tờ được không"
"Đệt"
Tôi bực mình lật một hồi, không ngờ lại tìm thấy căn cước của mình.
"Cái này được chứ"
"Mời anh vào"
Anh bảo vệ trẻ nhường ra một lối đi, vừa bước vào trường, lập tức lại bị một bà thím chặn lại.
"Chàng trai, giúp dẫn hai người vào với, mỗi người cho cậu 50"
"Đệt——"
Tôi ngán ngẩm nhìn mụ phe vé, đùa à, thế là tôi nhanh chân rời đi, rồi ung dung đi thêm hơn một cây số nữa, cuối cùng mới về tới khu nhà tập thể cũ ở góc đông bắc.
"Bố ơi, mẹ ơi, chị ơi, con về rồi đây"
Lên đến tầng ba, mở cửa phòng, vừa bước vào nhà đã ngửi thấy một mùi thơm phức xộc thẳng vào mũi.
Nhà tôi tuy là nhà cũ, nhưng diện tích cũng khá ổn, hơn 100 mét vuông.
Căn nhà có ba phòng một phòng khách, được hoàn thiện khá đẹp, nhìn cũng không tệ, bố mẹ ở một phòng, chị ở một phòng, còn một phòng nữa được cải thành thư phòng, ngày thường ban đêm tôi ngủ ở đó, ban ngày thì bố dùng.
"Về rồi à, đi rửa tay đi, cơm sắp xong rồi"
Một bóng người gầy gò thò ra từ trong bếp, đó là bố tôi, Lý Thanh Các, năm nay 44 tuổi, đang dạy ngành cao phân tử ở Đại học Bắc Thần.
Dáng người ông không hề lực lưỡng, mà mang theo chút gầy gò của người đọc sách.
Trên sống mũi thẳng tắp là một cặp kính, tóc chải chuốt gọn gàng. Nhìn khá trầm ổn và nội liễm, nhưng lúc này ông đã cởi áo dài ra, đeo tạp dề, đang nấu cơm.
"Bố, nấu gì mà thơm thế"
"Nấu cá, cá hấp, cá kho"
"Hay quá - con thích ăn cá nhất đấy. À bố, mẹ con đâu rồi?"
"Đi rửa tay trước đi. Mới khai giảng, các cuộc thi đều phải bắt đầu rồi, mấy hôm nay mẹ con bận đến tối tăm mặt mũi, đang tăng ca"
"Con biết rồi bố"
Tôi đi thẳng vào nhà vệ sinh, liền nghe từ trong phòng của chị truyền ra tiếng động kẽo kẹt dồn dập.
"Kẽo kẹt—— kẽo kẹt—— kẽo kẹt—— kẽo kẹt—— kẽo kẹt—— kẽo kẹt—— kẽo kẹt—— kẽo kẹt—— kẽo kẹt—— kẽo kẹt—— kẽo kẹt——"
"Kẽo kẹt—— kẽo kẹt—— kẽo kẹt—— kẽo kẹt—— kẽo kẹt—— kẽo kẹt—— kẽo kẹt—— kẽo kẹt—— kẽo kẹt—— kẽo kẹt—— kẽo kẹt——"
"Chẳng lẽ là?"
Trong lòng nghĩ vậy, tôi đẩy cửa phòng ra nhìn vào.
Trong căn phòng ngủ được bài trí tối giản, chiếc giường đơn siêu dài siêu rộng vốn đặt sát cửa sổ đã được kê áp vào tường, còn ở vị trí gần cửa sổ thì đặt song song với giường là một chiếc xe đạp tập thể dục thông minh màu đen vàng.
Lúc này, một người phụ nữ trẻ tuổi cao lớn với thân hình cao gầy như người mẫu đang vận động điên cuồng trên yên xe.
Đôi chân ngọc đi giày thể thao trắng cỡ lớn đạp chặt lên bàn đạp, đôi chân thon dài trong tất đen quá mức kia ra sức đưa lên hạ xuống, làm bánh xe quay điên cuồng, mông đào căng tròn nảy nở bị thân thể kéo theo mà lắc lư trái phải.
Hai mảng thịt mông bọc trong quần tất đen, căng chặt như hai cái mâm lớn, lúc lên lúc xuống trên yên xe, kéo ra một khe mông đầy dâm đãng, dường như ngay cả cái hậu huyệt bên trong cũng đang rung theo.
Vì thân hình quá cao lớn, cả người cô cùng với chiếc xe đạp đã che kín cả cửa sổ.
Dù đã nâng yên xe đạp tập lên cao nhất, vẫn còn có chút chật chội.
Bởi vậy, cô buộc phải hơi co lại đôi chân dài đến mức nghịch thiên ấy, trông có phần lúng túng.
"Ồ, Lý Nhã Anh, chăm thế, luyện được bao lâu rồi?"
"Lần sau nhớ gõ cửa, hiểu chưa?"
Người phụ nữ cao lớn đang cố gắng đạp xe tập chỉ nói nhàn nhạt, nhưng lại mang theo chút áp lực.
"Biết rồi"
Lại nhìn thêm một lúc vào cái mông bự mặc tất đen của chị, tôi ngoan ngoãn rút ra ngoài, hừ, để chị đắc ý thêm một lúc nữa.
"Sao thế, mau đi gọi chị ra ăn cơm đi"
Vừa bước ra ngoài lại đụng phải bố.
"Vâng"
Tôi lại lần theo đường cũ quay trở vào.
"Chị ơi, ăn cơm"
"Mọi người ăn trước đi, dạo này chị giảm cân"
"Được thôi——"
Cứ thế, tôi cùng bố ăn một bữa tiệc cá ấm cúng, sau đó tôi rửa bát, đổ rác, thời gian lững thững trôi đến hơn 6 giờ.
"Lên nick lên nick"
Trở lại thư phòng, đúng là thư phòng, từng chồng sách từ dưới đất chất đến tận trần nhà, ngay cả chiếc giường tôi ngủ cũng là đặt một tấm ván gỗ lên trên đống sách.
Tôi đẩy đống sách trên giường sang một bên rồi nằm xuống, ngay giây tiếp theo đã tiến vào game.