Bắt đầu đọc

AA18
Nội dung
AI
Thêm
Truyện chữVideoTruyện tranhÂm thanhLột đồClip sex từ ảnh mặtAPPVIPTrang chủ
Tình yêu bị tình dục chinh phục

Bắt đầu đọc

Thể loại: Học đường / đô thị / minh tinhSố chữ: 3.87K words

“Lạnh buốt mưa băng táp loạn trên mặt, nước mắt ấm nóng hòa cùng mưa lạnh thành một mớ”

Không biết tên trời đánh nào của quán ăn còn mở đúng bài hát đau lòng đến thế, ngoài kia quả thật đang mưa, mà nước mắt tôi cũng sớm hòa lẫn với nước mưa từ lâu. Đã cái thời đại nào rồi mà còn mở cái bài hát quê mùa rẻ tiền này, tôi tức đến mức giơ chân đạp bay cái loa đặt trước cửa nhà hàng.

“Anh làm gì thế? Muốn ăn đòn à!”

“Ừ, muốn ăn đòn đấy, địt mẹ mày đánh tao đi!”

Tôi lê thân thể mệt rã rời đến sát trước mặt ông chủ, có lẽ mặt mũi tôi trông hơi đáng sợ nên ông ta trái lại còn lùi mấy bước, chỉ vừa chửi vừa quay vào trong, “Đồ thần kinh!”

Tôi là kẻ thần kinh sao?

Tôi thà là như vậy, có lẽ sẽ không đau khổ đến thế. Mưa vẫn rơi không ngớt, tim tôi cũng đau không ngớt. Tình yêu?

Thứ chó chết gì chứ, mẹ kiếp!

Từ hôm nay trở đi, tôi sẽ không bao giờ tin vào tình yêu nữa!

Tôi tên là Hoa Minh Vũ, sau khi tốt nghiệp đại học thì vất vả bươn chải ở một thành phố lớn, không dám mặc đồ tốt, không dám ăn đồ ngon, chỉ vì muốn có một mái nhà của riêng mình ở nơi này, để bạn gái có thể sống cuộc đời hạnh phúc.

Tôi và bạn gái quen nhau 6 năm rồi, từ năm ba đại học đã ở bên nhau. Từ ngày tôi nắm tay cô ấy, tôi đã nhận định cô ấy là bạn đời suốt đời của mình, sau này chúng tôi sẽ sống hạnh phúc bên nhau, sẽ có con cái của riêng mình, sẽ có một gia đình viên mãn.

Nhưng thực tế là suốt những năm qua chúng tôi vẫn co ro trong một căn bán hầm chỉ hơn chục mét vuông. Không còn cách nào khác, giá nhà ở đây cao đến mức với tay không tới, ngay cả tiền thuê căn bán hầm cũng ngốn gần nửa tháng lương của tôi. Cộng thêm ăn uống, sinh hoạt, chúng tôi gần như không có tiền để phung phí, nhưng dù vậy, mỗi tháng tôi vẫn sẽ tạo cho bạn gái một chút bất ngờ, như mua cho cô ấy một bộ quần áo mới, mua vài món trang sức mới. Dù ngoài miệng cô ấy luôn nói đừng để tôi tiêu tiền bừa bãi, nhưng tôi biết trong lòng cô ấy rất vui.

Nỗ lực không ngừng của tôi được cấp trên công nhận, tôi được thăng chức, lương tăng không chỉ gấp đôi, mà gia đình tôi cũng đồng ý bỏ tiền đặt cọc để tôi mua một căn hai phòng ngủ. Tôi mừng đến vỡ òa, cảm thấy cuộc sống khổ cực của chúng tôi cuối cùng cũng sắp kết thúc, tôi có thể cho bạn gái một mái nhà tử tế rồi. Tôi cũng đã nghĩ xong, sẽ cầu hôn cô ấy ngay, kết thúc cuộc đua tình yêu dài dằng dặc của chúng tôi.

Thế nhưng, khi tôi vui vẻ mua một bó hoa, đến trước nơi cô ấy làm việc chờ sẵn, tôi lại thấy cô ấy lên một chiếc xe sang trọng. Là bạn trai đã ở bên cô ấy 6 năm, tôi không muốn tin rằng cô ấy sẽ làm ra chuyện gì quá đáng, nhưng theo bản năng của một thằng đàn ông, tôi vẫn gọi taxi đi theo.

Tâm trạng tôi vô cùng thấp thỏm. Sáu năm, đúng sáu năm, chúng tôi vẫn luôn dìu dắt nhau, yêu thương nhau, tôi chưa bao giờ nghi ngờ cô ấy sẽ làm ra chuyện gì có lỗi với tôi. Chúng tôi từng cùng thề rằng bất kể gặp bao nhiêu khó khăn, cũng sẽ đầu bạc răng long, mãi mãi ở bên nhau.

Khi chiếc xe dừng trước cửa một khách sạn cao cấp, tôi biết, tôi thua rồi. Tôi thua tiền bạc, tình yêu của tôi chẳng đáng một xu, còn chưa tới mốc bảy năm ngứa ngáy mà tình yêu của tôi có lẽ đã chết từ năm thứ sáu. Dù vậy, tôi vẫn run rẩy gọi cho cô ấy một cuộc điện thoại, kết quả cũng như vậy. Cô ấy lừa tôi, nói rằng mình đi ăn với một đồng nghiệp nữ ở nhà hàng, trong khi rõ ràng cô ấy đã đi vào khách sạn cùng một gã đàn ông.

Sau đó sẽ xảy ra chuyện gì? Tôi đâu có ngu. Cô ấy sẽ bị người ta địt trên giường, có khi vừa bị địt vừa dâm đãng rên rỉ. Tôi không muốn tưởng tượng ra cảnh ấy, quá đê tiện, cũng quá mất mặt.

Tim tôi đau đến mức gần như không đi nổi, nhưng trước khi họ lên xe, tôi vẫn nhanh chân bước tới trước mặt họ.

Bạn gái nhìn thấy tôi, mặt mày hoảng hốt, còn người đàn ông kia thì không cảm xúc, vẻ mặt đầy khinh khỉnh.

“Quyên! Chúng ta nói chuyện đi”

“Minh Vũ, anh cũng thấy rồi đấy, chúng ta chẳng còn gì để nói nữa”

“Em nói gì cơ!? Hai người thật sự đã mở phòng à? Chẳng lẽ sáu năm tình yêu của chúng ta chỉ là cục cứt thôi sao?”

“Hay là hai người nói chuyện đi, tôi ra phía trước chờ”

“Không cần đâu, Minh Vũ, tôi... tôi đã chịu đủ cái mùi ẩm mốc của căn bán hầm rồi, chịu đủ cuộc sống mỗi ngày chỉ có rau với khoai tây rồi, chịu đủ cảnh ngày nào cũng phải chen xe buýt đi làm rồi. Xin lỗi, trước mặt tiền bạc, tình yêu của chúng ta chẳng đáng một xu!”

Nói xong cô ta không ngoảnh đầu lại lên xe bỏ đi, thậm chí còn không muốn cho tôi dù chỉ một chút mặt mũi, vô tình đập nát tia hy vọng cuối cùng của tôi đối với tình yêu!

Mưa bắt đầu rơi, rồi càng lúc càng lớn, y như tâm trạng của tôi vậy, tràn xuống không sao gượng nổi. Tôi thất thần rời khỏi cửa khách sạn, đi lang thang trên phố. Đi đâu?

Tôi không biết, chỉ có thể cứ thế mà đi, như một kẻ hành xác sống. Cho đến khi tôi nghe thấy tiếng hát khiến tôi buồn nôn ấy.

Khi tôi quay về căn nhà bán hầm của mình, hoặc có lẽ nơi còn tạm được gọi là nhà, Quyên đang thu dọn hành lý bên trong. Thấy tôi ướt như chó, cô ta lộ ra chút ánh mắt thương hại. Cái ánh mắt ấy thật sự làm tôi buồn nôn, thương hại tôi?

Cười nhạo tôi?

Hay đáng thương cho tôi?

“Minh Vũ, anh, anh không cần phải như vậy, anh sẽ gặp được người tốt hơn. Tự chăm sóc bản thân nhé”

“Dọn xong chưa, dọn xong thì cút mau cho tôi!”

“Minh Vũ...”

“Cút!”

Tôi không nói thêm một chữ nào, cũng không nhìn cô ta thêm lần nào nữa. Cùng với tiếng cửa đóng sập lại, tôi biết tình yêu của mình đã kết thúc, trái tim tôi cũng bị cô ta khóa chặt hoàn toàn. Trên đời này làm gì có tình yêu!

Loại thứ buồn cười này chẳng qua chỉ là trò lừa đàn ông lừa đàn bà, đàn bà lừa đàn ông mà thôi. Tôi đúng là buồn cười, vậy mà còn nghĩ tới chuyện cưới cô ta. Nhìn quan hệ thân mật giữa bọn họ, hẳn là đã cấu kết với nhau từ lâu rồi. Biết đâu số lần cô ta bị người khác địt còn nhiều hơn cả số lần tôi địt cô ta.

Có lẽ tôi nên thấy may vì chưa bị đội nón xanh mà thành thằng đổ vỏ, có lẽ đây cũng là lời cảnh tỉnh của ông trời dành cho tôi. Lúc này, tôi chợt thấy mình không đau khổ đến thế nữa. Người đàn bà này đã khiến tôi nhìn rõ sự thật của xã hội, xét ở một mức độ nào đó, tôi còn nên cảm ơn cô ta mới phải.

Tôi đã thay đổi, hay nói đúng hơn là tôi đã trưởng thành. Từ sau khi cô ta bỏ đi, tôi làm việc càng điên cuồng hơn. Đương nhiên không phải vì thứ chó chết gọi là tình yêu, cũng không phải vì bước vào lễ đường hôn nhân. Thứ đó khiến tôi thấy ghê tởm. Tôi chỉ vì bản thân mình có thể sống cho đàng hoàng mà thôi. Và vào một đêm nọ, khi xem phim AV, tôi đột nhiên tìm thấy mục tiêu mới của đời mình!

Trong phim cũng là một đôi tình nhân trông có vẻ rất tình cảm, bị sếp đưa đi công tác, nhưng trong khách sạn lại bị sếp ép quan hệ tình dục. Cái cặc của gã sếp rất to, địt cô ta suốt một đêm, rồi cô ta lập tức bị chinh phục. Đến cả khi về nhà cũng lén lút làm tình với sếp. Sau khi bị bạn trai phát hiện, cô ta vậy mà không hề xấu hổ mà nói rằng mình thích cặc to, thích cái cảm giác bị sếp địt.

Tôi như nhìn thấy toàn bộ những gì trước đây mình đã trải qua trong bộ phim đó, cuối cùng cũng hiểu ra một đạo lý: một là tiền, hai là tình dục. Đó mới là vũ khí tối thượng để chinh phục phụ nữ, còn tình yêu từ trước tới nay chỉ là thứ chó chết dùng để lừa mấy đứa ngây thơ mà thôi.

Tôi, muốn đi chinh phục phụ nữ. Đúng vậy, dùng tiền, dùng tình dục để chinh phục, đó chính là mục tiêu cuộc đời tôi!

Chamberlain nói hắn đã ngủ với 2000 người phụ nữ, tôi thấy hắn khoác lác, mà chắc phần lớn đều là gái điếm. Còn mục tiêu của tôi là ngủ với 1000 người phụ nữ, và phải là 1000 người phụ nữ còn tin vào tình yêu. Tôi muốn khiến họ hiểu rằng tình yêu là thứ chó chết, nên ở một ý nghĩa nào đó, tôi cũng đang cứu giúp những nam nữ còn lạc lối.

Có lẽ quyết tâm của tôi đã làm trời cao cảm động. Đúng lúc tôi không biết phải hành động thế nào, từ Mỹ có một luật sư tới, nói rằng ông ta là em trai của ông nội tôi. Thuở trẻ ông sang Đài Loan, sau đó sang Mỹ trở thành thương nhân, nhưng không có con cháu, để lại một khối di sản khổng lồ. Tôi là người thừa kế đầu tiên. Phản ứng đầu tiên của tôi đương nhiên là đây chỉ là một kẻ lừa đảo đến tìm trò vui với tôi, nhưng sau mấy lần luật sư giải thích đi giải thích lại, tôi phát hiện ra chuyện này dường như còn thật nữa!

Sau một hồi lằng nhằng cùng đủ loại thủ tục, trừ đi thuế thừa kế, tôi nhận được khối tài sản mà cả đời này tôi cũng chưa từng nhìn thấy. Chỉ trong chớp mắt, cuộc đời tôi lại một lần nữa thay đổi. Tôi may mắn vì số tiền này không rơi vào tay tôi quá sớm, nếu không có lẽ tôi thật sự đã thành thằng đổ vỏ. Bạn gái tôi sẽ không rời bỏ tôi, nhưng cô ta vốn đã bị người khác địt từ lâu, lại chắc chắn sẽ không nói cho tôi biết. Đó là tình yêu sao!?

Ha ha ha, mẹ kiếp, thứ chó chết!

Tiền, tôi có rồi, một thứ vô cùng quan trọng. Nhưng tôi lại không định lãng phí nó. Ngoài việc đầu tư mua một số bất động sản, tôi còn chia phần tiền còn lại để đầu tư vào nhiều ngành khác nhau, như vậy cũng là để tránh rủi ro. Đương nhiên, cho dù chỉ gửi vào ngân hàng, tiền lãi thôi cũng đủ để tôi phung phí rồi.

Tiền không còn là vấn đề nữa, tôi có thể tùy ý làm những gì mình muốn. Nhưng vẫn còn một vấn đề nữa, đó là tình dục!

Đúng vậy!

Không có năng lực tình dục mạnh mẽ thì chả vui chút nào. Đã muốn chinh phục phụ nữ thì phải chinh phục họ từ trong tâm lý đến sinh lý một cách hoàn toàn, như vậy mới có cảm giác thành tựu. May mà ông trời từ sớm đã ưu ái tôi. Tôi có một thứ dài 20cm, và xét về năng lực, tôi có sự tự tin tuyệt đối.

Tôi bỏ ra một ít tiền mua rất nhiều quần áo để ăn diện bản thân. Đương nhiên không phải toàn là đồ đắt tiền, vì thứ tôi muốn giả vờ không phải chỉ toàn là kẻ có tiền. Tiền chỉ là công cụ phục vụ kế hoạch của tôi mà thôi, tôi vốn không định bỏ tiền cho phụ nữ, chinh phục bằng cặc mới là lựa chọn hàng đầu của tôi!

Tôi dọn vào một căn hộ khá ổn, diện tích không lớn, vì chỉ có một mình thì dọn dẹp cũng không tiện. Hơn nữa, vì sự nghiệp tương lai, tôi cũng không thích hợp sống ở nơi quá rộng. Tất nhiên, biệt thự thì tôi cũng có, chỉ là bình thường tôi sẽ không dùng đến.

Còn công việc thì đương nhiên là nghỉ rồi. Sau này tôi sẽ có rất nhiều việc để làm, vì tôi muốn thử nhiều kiểu phụ nữ khác nhau. Tôi tin rằng không có người phụ nữ nào là không thể bị chinh phục, bởi trên đời này làm quái gì có tình yêu chó chết. Nữ sinh?

Dân văn phòng?

Ngôi sao xinh đẹp?

Hay quan chức chính phủ?

Tôi đều phải thử hết mẹ nó. Chỉ cần họ còn tin vào tình yêu, tôi sẽ dùng cái cặc to của mình nghiền nát nó, cứu rỗi nó.

Khi mọi thứ đã được tính toán xong, tôi cũng bắt đầu quy hoạch cuộc đời mình. Nói thật, trước đó tôi chỉ là một dân văn phòng bình thường, một kẻ tầng đáy xã hội sống trong căn bán hầm. Nói rằng tôi có thủ đoạn gì ghê gớm thì đúng là nói láo. Tôi thậm chí còn không biết cuộc sống của tầng lớp thượng lưu sẽ như thế nào, nhưng chuyện này tôi không lo. Dù sao tôi cũng đã là người có tiền rồi, từ từ rồi tôi sẽ hiểu ra thôi.

Vì vậy tôi lập ra một phương án tiến hành tuần tự. Nghĩa là gì?

Là nếu bây giờ mà bảo tôi đi địt vợ của một ông thị trưởng nào đó, tôi chắc chắn không thể thành công. Không khéo còn vào tù nữa. Độ khó kiểu đó quá lớn, không phải thứ tôi có thể hoàn thành ngay lúc này. Kinh nghiệm của tôi quá ít, thậm chí trong chính quyền còn không có bất kỳ cửa ngõ nào. Mấy chuyện đó phải để về sau, chờ tôi dần chín muồi, quan hệ cũng rộng ra rồi mới có thể đi khiêu chiến.

Vậy nên tôi cần bắt đầu từ những thứ đơn giản?

Đúng, có rất nhiều thứ đơn giản để tôi luyện tay. Tôi cần tích lũy kinh nghiệm, và đương nhiên cuối cùng tôi tin rằng với cái cặc to của mình, sau này đi địt hoàng gia Anh cũng không phải là không thể.

Tôi bắt đầu sàng lọc mục tiêu của mình. Học sinh là nhóm đầu tiên tôi nghĩ đến. Một là họ chưa bước vào xã hội, tương đối mà nói cũng đơn thuần hơn. Hai là họ vẫn còn ôm ấp những ảo tưởng không thực tế về tình yêu. Thật sự quá thích hợp để được giáo dục, được cứu rỗi.

Đúng, học sinh!

Đó là nhóm dễ tiếp cận nhất, mà số lượng của nhóm này cũng nhiều nhất. Từ cấp hai tới đại học đều có không biết bao nhiêu nữ sinh, rất dễ chọn ra mục tiêu mình ưng ý.

Tôi mua một cái máy tính, bắt đầu lập hồ sơ. Tôi muốn ghi chép lại tất cả những người phụ nữ mà tôi đã cứu rỗi, đợi đến sau này khi tôi già rồi, đó cũng là một bản lý lịch quý giá. Đến khi lên trước mặt Chúa, tôi còn có thể khoe rằng mình đã cứu rỗi bao nhiêu người phụ nữ vô tội còn tin vào tình yêu.

Vì đối tượng được cứu đầu tiên tôi chọn là nữ sinh, vậy thì cần một mục tiêu cụ thể. Có mục tiêu rồi mới nghĩ ra cách tiếp cận, đây là bước đầu tiên. Cho nên mấy ngày này tôi bắt đầu lảng vảng trước cổng trường. Tiêu chuẩn sàng lọc của tôi có 2 điểm: một là phải xinh đẹp, hai là phải có bạn trai.

Xinh đẹp thì đơn giản rồi, đã nói là muốn cứu rỗi thì không xinh đẹp cứu cái quái gì. Còn điều thứ hai, cô ta nhất định phải có bạn trai, nếu không người ta còn chưa có tình yêu, vậy tôi đâu gọi là cứu rỗi, mà là quyến rũ, là cưỡng ép, là cưỡng hiếp.

Nơi tôi ở ngay bên cạnh một trường đại học. Tôi ngồi chờ mấy ngày mà không tìm được mục tiêu vừa ý. Nói sao nhỉ, có lẽ vì bây giờ người ta trưởng thành quá nhanh, đám sinh viên này ai nấy ăn diện như dân xã hội vậy. Dù đa số đều có bạn trai, cũng có rất nhiều cô nàng xinh đẹp, nhưng tôi cứ cảm thấy bọn họ không giống sinh viên. Nếu tôi đã quyết định sẽ cứu rỗi nữ sinh trước, thì sau mấy ngày ngồi chờ, tôi lại chuyển sang ngồi chờ ở một trường trung học gần đó.

Đừng nói chứ, mấy nữ sinh trung học nhìn trong sáng hơn nhiều. Từng đứa đều tràn đầy sức sống tuổi trẻ, nhìn thôi đã khiến người ta rung động. Mà dưới bộ đồng phục ấy, tôi biết những thân thể non trẻ của bọn họ đã sẵn sàng cho chuyện tính giao, những suy nghĩ ngây thơ của bọn họ cũng nhất định vẫn tin vào tình yêu. Tôi nhất định phải đi cứu rỗi một phen, kẻo sau này bước ra xã hội rồi lại bị lừa.

Cứ như vậy, tôi lại ngồi chờ trước cổng trường trung học thêm 2 ngày. Vào lúc tan học hôm nay, tôi biết mục tiêu của mình đã tìm thấy rồi. Một cô gái buộc tóc đuôi ngựa, chiều cao không cao lắm, nhưng trông vô cùng đáng yêu, quan trọng nhất là cô ấy đi cùng một cậu con trai!

Tôi bám theo họ, chậm rãi áp sát. Đến gần nhìn kỹ, tôi càng chắc chắn đây chính là mục tiêu của mình. Da dẻ cô gái trông rất đẹp, giọng nói thì siêu dễ nghe. Tôi còn cố ý đi lên phía trước họ, quay đầu giả vờ nhìn đường. Quả nhiên cô gái này thật sự rất đáng yêu, phải nói là kiểu ai nhìn cũng thích, còn thằng con trai kia cũng khá sáng sủa, đúng là quá thích hợp để làm mục tiêu cứu rỗi!

Chính là cô ấy, mục tiêu cứu rỗi đầu tiên trong đời tôi. Tôi có hơi hưng phấn, nhưng vẫn rất kín đáo. Tôi biết chuyện này không thể nóng vội. Tôi không phải kẻ cưỡng hiếp, tôi phải từ từ dụ dỗ cô ấy, để cô ấy biết rằng tình yêu vốn không tồn tại.

Tôi cứ bám theo họ mãi. Đến một ngã rẽ, hai người họ chia tay. Trước khi chia tay họ vẫn nắm tay nhau, nhưng lại không hôn nhau, điều này khiến tôi hơi kinh ngạc. Con bé này trong trắng đến thế sao?

Nó nhất định đã rơi vào vực sâu của tình yêu, cần tôi tới cứu nó mới được.

Sau khi chia tay, cô gái đó đi được một đoạn thì vừa khéo đến khu tôi đang ở. Trong lòng tôi vui mừng khôn xiết. Đây là trùng hợp sao? Không, đây là ông trời cố ý sắp cho tôi một bài tập thực hành, tôi biết chắc là như vậy.

Khu nhà có thẻ ra vào nên người ngoài không thể vào được, điều này cũng khiến việc bám theo của tôi táo bạo hơn đôi chút. Cô ấy sẽ không nghi ngờ tôi là kẻ theo dõi, nhưng tôi lại không biết cô ấy ở tòa nào, càng không biết cô ấy ở căn nào. Tôi chỉ biết cô ấy học trường nào, ở khu nào. Muốn tiếp cận thì đúng là quá tốn công.

Tôi thở dài, nghĩ xem nên làm gì. Mỗi tòa nhà đều có kiểm soát ra vào. Nếu tôi mạo nhiên đi theo vào, nhất định sẽ khiến cô ấy sinh nghi. Điều đó là thứ tuyệt đối không nên, vì ấn tượng đầu tiên rất quan trọng. Nếu ấn tượng đầu tiên của cô ấy về tôi là sự đe dọa, vậy về sau tôi sẽ rất khó xử lý. Cho nên tôi không thể đi theo vào, và cho dù có đi vào được thì nhiều nhất cũng chỉ biết cô ấy ở tầng nào, mà mỗi tầng lại có 3 hộ gia đình.

Dần dần tôi thấy bước chân cô ấy chậm lại, có vẻ đã đi tới dưới lầu nhà mình. Tôi nhìn qua, đó là tòa số 22, đây là thông tin đầu tiên tôi nắm được về cô ấy.

Cứ như vậy, tôi nhìn cô ấy đi vào tòa nhà, biến mất khỏi tầm mắt. Tuy có hơi tiếc nuối, nhưng lúc này tôi phấn khích nhiều hơn. Tôi đã tìm được mục tiêu, và cuối cùng cũng sắp biến hành động của mình thành hiện thực.

Tôi về nhà, ghi lại thu hoạch hôm nay. Mục tiêu số một, chưa rõ tên, cao khoảng 160cm, buộc tóc đuôi ngựa, ở tòa 22 khu XX, là học sinh trường Trung học số 5.

Ừ, hiện tại chỉ có bấy nhiêu. Muốn biết thêm thông tin thì chỉ bám theo thôi là chưa đủ, mà ngay cả khi biết thêm được nhiều thông tin hơn, tôi lại nên ra tay thế nào?

Nếu tôi chỉ là một kẻ bám đuôi, một tên cưỡng hiếp, thì chắc chắn chẳng có cách nào. Nhưng tôi thì khác, tôi có tiền!

Tôi có đầu óc, tôi có thể có rất nhiều cách.

Tôi đã có hai thông tin, một là nhà, hai là trường học. Vậy hướng đột phá của tôi cũng có 2 hướng: trường học và nhà. Tôi nở nụ cười gian xảo, trong lòng đã có chủ ý. Hay là tôi có thể làm giáo viên hoặc gia sư nhỉ?

Ha ha ha.