Chơi Vai Xong, Nuốt Tinh Uống Nước Dâm

AA18
Nội dung
AI
Thêm
Truyện chữVideoTruyện tranhÂm thanhLột đồClip sex từ ảnh mặtAPPVIPTrang chủ
Âm Dương Trường Sinh Pháp

Chơi Vai Xong, Nuốt Tinh Uống Nước Dâm

Thể loại: Đông phương huyền huyễnSố chữ: 5.31K words

— Ngoan đồ đệ, nuốt đôi chân bọc tất da của sư phụ vào đi, sư phụ muốn rửa đôi chân đẹp của mình...

Phong Áo Tiên mặt mày mê đắm vô cùng, đôi chân bọc tất da không ngừng nhét vào miệng Ngụy Ương.

Nước dãi trong suốt lấp lánh trên lớp tất màu da, sáng bóng như ngọc.

Ngụy Ương đã liếm đôi chân bọc tất da xinh đẹp của Phong Áo Tiên rất lâu, từ ngón chân, khe ngón, mu bàn chân, đến lòng bàn chân, mu chân, gót chân, tất cả đều bị liếm đi liếm lại cả trăm lượt.

Cuối cùng, Ngụy Ương bắt đầu liếm dần lên phía trên, chậm rãi đi tới bắp chân rồi đùi bị lớp tất màu da bao lấy.

— A... ưm... ưm a... ướt quá... cảm giác cơ thể sắp tan ra rồi...

— A ưm... ư... bên dưới căng quá, căng đến sắp tràn ra rồi.

Phong Áo Tiên không kìm được mà rên lên thành tiếng.

Cuối cùng, Ngụy Ương liếm tới giữa hai chân, nơi khe hở bị tất màu da bao bọc đã ướt nhẹp như một vũng bùn, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể phun ra một cơn thủy triều.

— Chỗ đó... đừng!

Phong Áo Tiên say đến mờ mắt, trông thấy lưỡi Ngụy Ương thè thẳng ra, ép sát giữa hai chân. Từ cổ họng nàng bật ra một tiếng rên khoái lạc, cảm giác phần mềm mại nơi hạ thể như bị bao kín hoàn toàn.

Ngụy Ương hé miệng, há to rồi nuốt lấy cả vùng âm hộ bị lớp tất màu da chắn lại. Lập tức, cảm giác ẩm ướt, thơm ngậy, mang theo mùi dâm đãng xộc thẳng vào mũi.

Cái cảm giác ấy sướng đến khó tả.

Qua lớp tất màu da, lưỡi Ngụy Ương chậm rãi lướt qua, không vội nuốt lấy âm đạo, mà từng bước từng bước, chậm rãi quệt lưỡi qua.

— A a... ngoan đồ đệ... con... con...

Nàng còn chưa nói hết, đã cảm thấy trong âm đạo gần như không thể chịu nổi nữa, từng đợt từng đợt dịch mật phun ra.

— Phụt, phụt...

Từng tràng tiếng phun vang lên, rất nhiều dịch trắng từ âm đạo Phong Áo Tiên bắn ra, văng lên lớp tất màu da.

Ngụy Ương không dừng lại, nhìn dòng dịch trắng bắn ra rồi điên cuồng liếm lên lớp tất màu da phủ trên âm hộ của nàng.

— Thơm quá... sư phụ... dịch mật của người thơm như tiên tửu vậy... con muốn ăn hết...

— Chóp chép... chóp chép... thêm nữa đi, sư phụ... chừng này còn chưa đủ nhét kẽ răng...

— A... thằng biến thái nhỏ... ưm a... hừ... ư... khó chịu quá...

— Con đúng là biến thái... ưm a... hừ... sao lại thích dịch dâm của người ta đến vậy...

— Sau này... ưm ư... sau này dịch mật của người ta... đều... đều cho con ăn...

— Để con... để con rời khỏi người ta... thì người ta... người ta sống không nổi mất...

— Thằng nhóc thối... bên trong ngứa quá...

— A a... ư a... sắp tới rồi...

— Nhanh... nhanh đặt miệng lên trên... chặn lại... chặn kín âm đạo của người ta...

— Tất cả... ư hừ... ư... tất cả đều hứng lấy...

Ngụy Ương mở miệng, ép chặt vào âm đạo Phong Áo Tiên, rồi cảm giác trong khe giữa hai chân truyền tới một cơn rung động, lượng lớn dịch ấm nóng đồng loạt phun ra, một phần tràn thẳng vào miệng Ngụy Ương, làm đầy cả răng môi lưỡi hắn.

Lượng phun của Phong Áo Tiên thực sự quá nhiều, dù có bị lớp tất màu da ngăn lại, nó vẫn thấm qua sự trói buộc của tất, rồi đầy vào miệng Ngụy Ương.

Phong Áo Tiên thân thể không ngừng run rẩy, một lát sau, sau khi toàn bộ dịch mật phun hết, thân hình nàng mới dần dần lắng xuống.

Nàng thở dốc từng ngụm lớn, ánh mắt mơ màng, như vừa trải qua một trận chiến kinh tâm động phách, toàn thân đẫm mồ hôi thơm.

Ngụy Ương trong miệng đầy ắp dịch mật nhưng không nuốt xuống ngay, mà vẫn hé miệng liếm liên tục quanh âm đạo của nàng.

Dần dần, Ngụy Ương liếm lên đến nửa thân trên của Phong Áo Tiên, tới vùng quầng vú căng đầy khác thường của nàng.

Mỗi lần liếm, từ miệng hắn lại trượt ra một phần dịch mật trong suốt, cho đến khi cả đôi đầu ngực đều bị thấm ướt, Ngụy Ương mới vượt qua, chạm tới đôi môi đỏ tuyệt đẹp của Phong Áo Tiên.

— Sư phụ, nếm thử mùi vị của chính người đi, đây là con cố ý chừa lại cho người đấy.

Nhìn đôi môi đỏ nở rộ của Phong Áo Tiên, Ngụy Ương cúi xuống hôn lên, đem phần dịch mật còn giữ trong miệng đưa vào đôi môi ấy.

— Đồ đệ hư... hư hỏng... con... con bắt nạt sư phụ...

Phong Áo Tiên theo phản xạ hé miệng, hôn đáp lại Ngụy Ương, còn thò lưỡi đỏ tươi ra, chủ động khuấy động trong miệng hắn.

Cảnh tượng ấy khiến Ngụy Ương phấn khích vô cùng, một tiên nữ lạnh lùng cao ngạo như vậy, một khi động tình thì đúng là khiến người ta không thể nào chịu nổi.

Nàng còn điên cuồng hơn bất kỳ ai khác, đầu lưỡi đỏ tươi ấy nhanh chóng lướt giữa răng môi Ngụy Ương, dịch mật trong miệng hai người không ngừng hòa vào nhau, trộn lẫn với nước dãi.

— Mua... ngoan đồ đệ, nước dãi của sư phụ có ngon không?

Lúc này, Phong Áo Tiên mở mắt ra, dùng ánh nhìn mơ màng nhìn Ngụy Ương.

— Ăn không đủ, muốn ngày nào cũng ăn... nước dãi thơm quá, còn muốn nhiều hơn nữa...

Ngụy Ương kích động nói, đầu lưỡi mềm mại không ngừng quấn lấy chiếc lưỡi đỏ của Phong Áo Tiên.

Hai người hơi tách môi ra, chỉ để đầu lưỡi đỏ tươi ở bên ngoài miệng, cọ xát, quấn quýt rất nhanh, chất lỏng trên đó không ngừng nhỏ xuống giường.

Đó không chỉ là nước dãi, mà còn có cả dịch mật của Phong Áo Tiên.

— Xoẹt... sụp sụp... hút...

Trong lúc hai đầu lưỡi quấn lấy nhau, tiếng động dâm đãng không ngừng vang lên.

Không ai muốn rời khỏi đối phương, cứ như đều muốn nuốt chửng lẫn nhau.

— Đồ đệ hư, con sắp làm tan chảy lưỡi sư phụ rồi...

Rốt cuộc, sau khi hai đầu lưỡi hòa vào nhau thật lâu, Phong Áo Tiên mới chủ động rút lưỡi về, đồng thời dùng hai tay cởi lớp áo lụa siêu mỏng trên người, để lộ ra đôi ngực đầy đặn.

— Liếm đi!

Phong Áo Tiên nhìn chằm chằm Ngụy Ương, chỉ nói một chữ, đồng thời hé miệng nhổ một ngụm nước bọt lớn vào khe ngực.

Ngụy Ương toàn thân chấn động. Lần đầu tiên hắn phát hiện sư phụ Phong Áo Tiên trên giường lại dâm đãng đến vậy, chẳng khác nào một ả dâm phụ.

Sự lạnh lùng cao ngạo ngày thường không còn nữa, bây giờ nàng đã hóa thành một con đàn bà dâm đãng chìm trong dục vọng.

Ngụy Ương hé miệng liếm lên, dùng chiếc lưỡi mềm mại dàn đều nước bọt ở khe ngực lên khắp đôi vú.

— Ngậm vào, hút mạnh lên, hôm nay chúng là của con...

— Sư phụ cũng là của con...

Phong Áo Tiên ngẩng đầu, trong mắt là dục vọng không sao nguôi, hai tay mỗi bên nắm lấy bầu ngực trắng nõn, chủ động dâng tới miệng Ngụy Ương.

— Ừ, sư phụ, cho dù bắt con thành tiên, con cũng không muốn.

— Con chỉ muốn ngày nào cũng quấn lấy sư phụ, người chính là mạng sống của con.

Vừa liếm đôi ngực, Ngụy Ương vừa không ngừng nói những lời yêu đương.

— Cục cưng ngoan của ta, sư phụ yêu con.

Phong Áo Tiên nói trong kích động, cảm thấy dịch mật trong âm đạo càng lúc càng nhiều, gần như sắp lại phun ra lần nữa.

Nhưng nàng biết lúc này phải nhịn, vì đống dịch mật này nàng cố ý để dành cho ngoan đồ đệ.

Nàng muốn nhìn ngoan đồ đệ của mình nuốt từng đợt từng đợt dịch mật trong suốt, thỏa mãn cái tâm lý gần như biến thái của mình.

— Bảo bối sư phụ, người là của con, thân thể người, đôi tất, đôi chân đẹp, đôi giày thơm, tất cả của người đều là của con.

Ngụy Ương vừa nói vừa nuốt lấy đôi ngực của nàng từng ngụm lớn.

— Ừ, ngoan đồ đệ, mọi thứ của sư phụ đều là của con...

Phong Áo Tiên cảm thấy thân thể không ngừng run lên, trong hai bầu ngực như có một luồng chất lỏng sắp phun ra.

Sau khi liếm rất lâu, Phong Áo Tiên đè Ngụy Ương xuống giường, trán áp trán hắn, cười hì hì nói:

— Ngoan đồ đệ, tiếp theo con muốn chơi thế nào?

— A... sư phụ... con... con nghe hết theo người...

Ngụy Ương nhìn biểu tình dâm đãng vô hạn của Phong Áo Tiên mà nói.

— Vậy thì... sư phụ sẽ làm nữ vương của con...

— Không... sư phụ không chỉ muốn làm nữ vương của con, còn muốn làm mẹ của con...

Chưa đợi Ngụy Ương phản ứng, sắc mặt sư phụ bỗng biến đổi, lạnh giọng nói: Thằng con trai thối, nằm yên cho mẹ...

— Bây giờ mẹ sẽ phạt con, thằng bé con trai muốn địt mẹ này, thật là đại nghịch bất đạo...

Phong Áo Tiên lúc này sống sờ sờ như một nữ vương, sắc mặt cao ngạo, lạnh lùng, từ trên cao nhìn xuống Ngụy Ương.

— Mẹ... nữ vương...

Lời Ngụy Ương còn chưa nói hết đã bị Phong Áo Tiên cắt ngang: Im miệng, thằng con biến thái thích liếm đôi chân bọc tất đẹp của mẹ ruột, bây giờ mẹ phải phạt con... phạt con uống thánh thủy của mẹ...

— Nằm yên đi... đừng động...

Nhìn Ngụy Ương định ngồi dậy, Phong Áo Tiên lại lạnh hừ một tiếng.

Nàng hơi khụy người xuống, nhẹ nhàng xé rách lớp tất màu da giữa hai chân, để lộ ra âm hộ đầy đặn, hồng hào, đang nhỏ dịch mật của mình.

Quần lót ren trên âm hộ bị nàng kéo sang bên, sau đó hai chân nàng đạp lên hai bên người Ngụy Ương, mông hơi khụy xuống.

Ngụy Ương nhìn bờ mông to lớn, trắng mịn sắp hạ xuống kia, trong mắt bùng lên một ngọn lửa nóng.

Chất dịch dâm trên âm hộ nàng nhỏ xuống mặt Ngụy Ương.

Một giọt, hai giọt, ba giọt... tốc độ chảy xuống càng lúc càng nhanh.

— Sư phụ, người muốn con liếm như vậy à?

Ngụy Ương hỏi một câu. Lúc này hắn đang nằm trên giường, Phong Áo Tiên quay lưng về phía hắn, nửa khụy người, mông cách mặt Ngụy Ương một gang tay, lại còn liên tục nhỏ xuống vô số dịch dâm. Ngụy Ương muốn ngẩng đầu lên, thè lưỡi liếm quét một lượt vị trí âm hộ.

— Muốn liếm à?

Phong Áo Tiên lộ ra một nụ cười lạnh lùng, như thể lúc này là Phong Áo Tiên đang trêu đùa hắn, chứ không phải hắn đang trêu đùa Phong Áo Tiên.

— Ừ... rất muốn.

Ngụy Ương đáp.

— Vậy thì ngoan ngoãn nằm đó, thè lưỡi ra, cứ nằm yên đừng động, còn nữa, con đừng gọi sư phụ, phải gọi là bảo bối mẹ yêu...

— Từ bây giờ, ta chính là mẹ của con, Liễu Huyền Âm...

— Gọi mau...

Phong Áo Tiên lạnh lùng nói.

Trong mắt Ngụy Ương, Phong Áo Tiên quả thực là một yêu nữ biến hóa khôn lường.

— Mẹ... mẹ yêu...

Ngụy Ương ngập ngừng một chút, cuối cùng cũng nói ra.

— Còn hơi do dự, nói lại.

— Lần này phải gọi là mẹ ngoan của con...

Phong Áo Tiên lúc này tuy biểu tình lạnh lùng, nhưng thân thể dâm đãng lại càng lúc càng điên cuồng, dưới sự dụ dỗ của nàng, hai người sẽ diễn một màn mẹ con loạn luân.

— Mẹ ngoan của con!

Ngụy Ương nói.

— Ừ, ngoan, bây giờ mẹ sẽ thưởng cho con... tuyệt đối đừng động đấy...

Nhìn bờ mông của Phong Áo Tiên từ từ hạ xuống, cùng với âm hộ đang nhỏ dịch dâm, Ngụy Ương vô thức nhớ tới mẹ ruột của mình.

Tình cảm cuồng mẫu trong cơ thể hắn, vào khoảnh khắc này đã bị Phong Áo Tiên hoàn toàn khơi dậy.

Lúc này, hắn hoàn toàn coi Phong Áo Tiên là mẹ ruột Liễu Huyền Âm của mình.

Ngụy Ương thè dài lưỡi ra, nhìn âm hộ không ngừng hạ xuống, vô số dịch dâm nhỏ lên đầu lưỡi.

Nhưng đúng lúc đầu lưỡi sắp liếm tới âm hộ, mông Phong Áo Tiên lại nhấc lên.

— Mẹ ngoan của con, đứa con này muốn ăn...

Ngụy Ương cũng hoàn toàn tiến vào trạng thái mẹ con loạn luân này.

— Hừ, thằng súc sinh nhà ngươi, ngay cả lồn dâm của mẹ cũng muốn liếm, thật là đại nghịch bất đạo!

Phong Áo Tiên không nhìn hắn, nhưng lúc nói chuyện có thể tưởng tượng ra biểu tình dâm đãng vô hạn của nàng.

— Lồn dâm của mẹ chỉ có cha con mới được liếm, con không được liếm...

— Không... mẹ, mẹ...

Ngụy Ương sốt ruột, đã đến ngay trước mắt rồi, sao lại có thể khiến người ta nóng ruột đến thế?

Lúc này trong đầu hắn đã tưởng tượng Phong Áo Tiên thành chính mẹ ruột Liễu Huyền Âm, bộ mặt trang nghiêm túc mục ấy, chí ít năm đó trước khi bỏ rơi hắn, tình mẫu tử dành cho hắn là thật.

Theo tưởng tượng ấy ngày càng sâu, trong lòng Ngụy Ương dậy lên từng cơn chấn động, thứ tình cảm cuồng mẫu bị chôn giấu nhiều năm dường như đã được đào bới ra hoàn toàn.

Vẻ đẹp của Liễu Huyền Âm, nhiều hơn ở sự trang nghiêm túc mục, lạnh nhạt ngạo nhiên; xét ở một phương diện nào đó, nàng có phần tương tự sư phụ Phong Áo Tiên, nhưng lại nhiều thêm một phần đoan trang, ba phần văn nhã, cùng uy nghiêm của một người mẹ.

Phong Áo Tiên và Liễu Huyền Âm đều có tính tình kiêu ngạo lạnh lùng, nhưng tận đáy xương lại tràn đầy vẻ quyến rũ.

— Thằng con trai bất hiếu, lại thật sự muốn địt mẹ...

— Có điều, tuy mẹ không thể cho con địt, nhưng có thể cho con chút phúc lợi...

— Ngẩng lưỡi lên, liếm thật mạnh vào lồn dâm của mẹ đi...

Dường như Phong Áo Tiên cố ý dùng thân phận Liễu Huyền Âm để kích thích Ngụy Ương, khiến hắn nảy sinh tối đa thứ tình cảm loạn luân cuồng mẹ.

Lúc này sắc mặt Phong Áo Tiên mờ ảo đến cực điểm, đôi môi đỏ tươi hé mở, đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm giữa môi.

Bờ mông chậm rãi hạ xuống, khi gần sát mặt Ngụy Ương, nàng lập tức cảm nhận được hơi ấm, đầu lưỡi linh hoạt chui vào âm đạo, như một con rắn nhỏ cố sức chui thẳng vào bên trong.

— Ư... ư... a... i...

Phong Áo Tiên cảm thấy một cơn chấn động chưa từng có truyền khắp toàn thân. Cơn dục vọng loạn luân đã ấp ủ từ lâu, mô phỏng quan hệ mẹ con ấy, khiến dịch dâm trong âm đạo nàng phun xuống như dòng nước.

Ngụy Ương lập tức cảm thấy trên đầu lưỡi bị mùi dâm nóng hổi lấp đầy, từng đợt dịch nóng bỏng phun ra đều tràn vào miệng hắn.

Đầu lưỡi Ngụy Ương chui vào âm đạo Phong Áo Tiên, nhanh chóng khuấy đảo, đôi môi ép chặt lên âm hộ, bao phủ hoàn toàn, không để một giọt dịch dâm nào lọt ra ngoài.

— Phụt... phụt...

Từng mảng lớn dịch dâm phun ra, thứ kích thích loạn luân bị dồn nén và ấp ủ quá lâu này khiến thân thể hai người đều co giật.

— Ư hừ... a a a... ư a... ha ưm... ư...

Trong miệng Phong Áo Tiên vang lên một chuỗi rên rỉ liên tiếp.

Nàng thế nào cũng không ngờ, thứ tình dục loạn luân này lại kích thích đến vậy.

Nếu Ngụy Ương thật sự có quan hệ như thế với mẹ ruột Liễu Huyền Âm của hắn, vậy thì sẽ kích thích đến mức nào nữa.

Nghĩ đến đó, trong âm đạo Phong Áo Tiên lại dâng lên một cơn chấn động mãnh liệt, từng đợt dịch dâm cùng nước tiểu không kìm được mà bắn hết vào miệng Ngụy Ương.

— A ư... ư ư... hả... hả...

Sau khi phun xong, Phong Áo Tiên thở hổn hển từng ngụm lớn, toàn thân đã ướt đẫm, lớp tất màu da trên chân cũng ướt sũng hoàn toàn.

Nàng đặt hai bàn chân lên tấm chăn mềm, đôi chân bọc tất màu da trắng nõn xinh đẹp không ngừng co quắp, xung quanh đôi chân cũng vì những giọt mồ hôi thơm mà bị thấm ướt một mảng.

Nàng cảm thấy mình như vừa bị cơn mưa dịch dâm dội ướt, lúc này chỉ muốn nhét đôi chân bọc tất ướt sũng của mình vào miệng ngoan đồ đệ, nhìn hắn điên cuồng liếm lấy.

Miệng Ngụy Ương đang chặn âm đạo đã bị rót đầy dịch dâm và nước tiểu, rồi tiếng ục ục vang lên.

Chất lỏng trong miệng bị hắn nuốt xuống, rồi đúng lúc hắn định liếm tiếp, lại phát hiện âm đạo Phong Áo Tiên đã lướt qua trước mắt.

Hắn nằm trên giường, bất động, có chút nghi hoặc. Còn chưa kịp nghĩ nhiều, đã nghe thấy giọng nói lạnh lùng ba phần, mê say ba phần của Phong Áo Tiên vang lên: Nằm ở đó đừng động, mẹ muốn dùng âm hộ cọ lên miệng con...

Nói xong, bờ mông Phong Áo Tiên bắt đầu cọ tới cọ lui.

Mông đẹp trắng nõn đè lên mặt Ngụy Ương, chất lỏng ấm nóng dâm đãng phủ kín cả gò má, sau đó bờ mông xinh đẹp bắt đầu động đậy, trượt từ vị trí trán xuống.

Ngụy Ương thè dài lưỡi ra, chờ âm hộ lướt qua đầu lưỡi.

— Ưm a...

Phong Áo Tiên che miệng, rên khe khẽ một tiếng, cảm nhận được đầu lưỡi ấm nóng đang chậm rãi miết qua âm hộ...

Từ vị trí gần rốn lướt qua âm hộ màu hồng ẩm ướt, rồi tới hậu huyệt ở phía sau; trong khoảnh khắc đầu lưỡi đi qua khe hậu huyệt, Ngụy Ương điên cuồng khuấy động trong lỗ hậu.

Mùi dâm kia càng kích thích đến cực điểm, đồng thời còn cảm thấy bên trong hậu huyệt cũng rịn ra rất nhiều dịch mật.

Cuối cùng, bờ mông lướt qua, đầu lưỡi sượt qua hạ thân Phong Áo Tiên.

— Ư... thằng con hư... thằng con dâm đãng... thằng con loạn luân...

— Con dám thật sự có ý đồ bất chính với mẹ...

— Cái thằng hư hỏng loạn luân với mẹ này, thà để mẹ hôm nay dùng hậu huyệt mà nghẹt chết con còn hơn...

— A a... chịu không nổi nữa rồi... thằng con hư... con liếm giỏi quá...

— Mẹ bị con liếm đến nước tràn Kim Sơn rồi...

— Dùng sức thêm chút nữa, cái mông lớn của mẹ là của con... chỉ có con mới đủ tư cách liếm mông lớn của mẹ...

Phong Áo Tiên kích động đến mức kêu rên, rồi uốn éo mông, điên cuồng cọ trên mặt Ngụy Ương.

Lúc này, mặt Ngụy Ương đã hoàn toàn bị dịch dâm phủ kín, thứ dịch dâm như không chảy hết ấy, tất cả đều tràn vào miệng hắn.

Trên hậu huyệt của bờ mông xinh đẹp ấy, dịch dâm tuôn ra liên tiếp như suối.

— Phụt... phụt... phụt...

— Ư a... thằng con hư... sao con liếm giỏi thế... mẹ sắp bị con liếm chết mất rồi...

— Không được nữa rồi... đời này mẹ không thể rời khỏi con nữa... để mẹ lên đỉnh đi...

— A... nhanh hơn chút nữa... mạnh hơn chút nữa... ăn luôn cả hậu huyệt của mẹ đi...

— Phụt... phụt...

— A ưm... ư ư ư... a ư...

— Toàn... toàn bộ phóng ra cho con... thánh thủy của mẹ toàn bộ cho con...

— Con là cục cưng ngoan của mẹ... thánh thủy mẹ đã tích mấy chục năm chính là để dành cho con... đến cả cha con cũng không có tư cách ăn thánh thủy của mẹ...

Trong cơn điên loạn, biên độ lắc mông của Phong Áo Tiên càng lúc càng lớn, khiến đầu Ngụy Ương cũng lắc lư theo.

Khoảnh khắc này, Ngụy Ương cũng cảm nhận được sự điên cuồng của sư phụ Phong Áo Tiên.

Sự dâm đãng tận trong xương tủy của nàng đã bị hoàn toàn khơi dậy, hơn nữa Ngụy Ương còn có thể nghe ra được nỗi căm hận của sư phụ đối với mẹ ruột Liễu Huyền Âm của mình.

Tuy vậy hắn không nghĩ nhiều, vẫn vùi đầu dưới bờ mông xinh đẹp, điên cuồng nuốt lấy dịch dâm.

— Phụt... phụt... phụt...

Dòng phun từ hậu huyệt và âm đạo vẫn còn tiếp diễn, kéo dài đến mấy chục nhịp thở vẫn chưa dừng.

Ngụy Ương không thể bận tâm cả hai bên, cứ luân phiên há miệng ở hai vị trí mà nuốt lấy dòng dịch dâm đang phun ra.

Một nửa dịch dâm bị hắn nuốt xuống, nửa còn lại phun lên mặt, trán, mũi hắn, khắp nơi đều là.

Rốt cuộc, Phong Áo Tiên bật ra một tiếng rên tột cùng, từ âm đạo và hậu huyệt đồng thời phun ra giọt dịch mật cuối cùng.

— Phụt...

Hai dòng dịch mật này còn dữ dội hơn, lớn hơn trước, miệng vừa trống sau khi nuốt dịch dâm lại lần nữa bị lấp đầy.

— Thoải... thoải mái quá...

Phong Áo Tiên rên rỉ nói, bờ mông trực tiếp ngồi lên mặt Ngụy Ương, thân thể mềm rũ xuống.

Ngụy Ương bị bờ mông đè đến không thở nổi, sau khi mặt chạm vào mông, lớp chất lỏng trơn nhớt cọ xát qua lại giữa cả hai.

— Bảo bối...

Dường như cảm nhận được nhịp thở gấp gáp của Ngụy Ương, Phong Áo Tiên vội vàng thu bờ mông lại, rồi xoay người nằm sấp lên người hắn, đầu lưỡi đỏ tươi liếm trên gò má Ngụy Ương.

Ánh mắt nàng đầy tình ý, từ trán, tới khóe mắt, mặt, mũi, rồi cuối cùng tới miệng Ngụy Ương.

Hai đầu lưỡi của họ lại một lần nữa hòa vào nhau, kèm theo lượng lớn dịch mật, giữa đôi môi bắt đầu nhỏ xuống thứ chất lỏng hòa trộn giữa nước dãi và dịch mật.

— Ừ... cục cưng ngoan của ta... yêu chết con mất...

— Ừ, sư phụ, con cũng yêu người...

Ngụy Ương ôm lấy lưng Phong Áo Tiên bằng hai tay, kéo nàng vào lòng rồi điên cuồng hôn lưỡi với nàng.

Một lát sau, hai người thở dốc gấp gáp, rốt cuộc kết thúc nụ hôn ướt át.

“Sư tôn, trò nhập vai kết thúc rồi à?”

Wei Yang nhìn nàng nói.

“Cái này cũng gọi là nhập vai à? Cái tên nghe cũng thú vị đấy, nhưng vẫn còn thiếu chút cuối cùng...”

Nói rồi, trước vẻ mặt ngơ ngác của Wei Yang, Phong Áo Tiên ngồi dậy, bước tới mép giường, cầm lấy hai chiếc giày hồng nhạt rồi xỏ vào đôi chân đẹp bọc tất da mỏng đã bị mồ hôi làm ướt đẫm.

“Cuối cùng là câu chuyện nữ vương mẹ dạy dỗ thằng con hư...”

Không đợi Wei Yang kịp phản ứng, Phong Áo Tiên đã từ trên cao nhìn xuống hắn, lộ ra vẻ bá đạo của một nữ vương: “Ngoan ngoãn liếm cho mẹ... liếm sạch giày đi!”

Phong Áo Tiên dang hai chân kẹp lấy Wei Yang, chân phải mang chiếc giày hồng nhạt đưa tới; nàng kẹp chiếc giày bằng mũi chân, còn trên đôi chân bọc tất da mỏng ấy có thể thấy rõ lớp mồ hôi ướt bóng.

“Đừng dùng tay, dùng miệng cởi giày ra, rồi ngậm đôi chân đẹp bọc tất da mỏng này vào miệng, nuốt lấy!”

Phong Áo Tiên cao ngạo nói.

Đôi chân đẹp bọc tất da mỏng đang ngậm chiếc giày hồng nhạt lại đưa tới gần.

Wei Yang há miệng cắn lấy mũi giày, còn chưa kịp liếm thì đã thấy bàn chân đẹp của Phong Áo Tiên giẫm xuống mặt mình.

“Đây là hình phạt cho ảo tưởng loạn luân của con đối với mẹ.”

Phong Áo Tiên từ trên cao nhìn chằm chằm Wei Yang, bàn chân phải liên tục giẫm nhanh trên má hắn, lúc nhẹ lúc nặng, còn đôi mắt nàng thì mờ đi, say sưa dán chặt lấy hắn.

Wei Yang liếm chiếc giày hồng nhạt hồi lâu, sau đó lại cắn mũi giày lần nữa, kéo giày ra.

“Đồ con thú này, mẹ sẽ dùng bàn chân đẫm mồ hôi hun chết con...”

Trên mặt Phong Áo Tiên hiện lên một nụ cười đầy vẻ thuần hóa, còn đôi chân đẹp bọc tất da mỏng đã bị mồ hôi làm ướt đẫm kia thì bị nàng nhét thẳng vào miệng Wei Yang.

Wei Yang há miệng mút liếm lấy đôi chân đẹp ấy từng ngụm lớn, một lát sau lại cắn mạnh vào lớp tất mỏng, xé rách lớp tất ở đầu ngón chân, để lộ những móng chân được tô hồng nhạt của nàng.

Wei Yang dang hai tay ôm lấy bàn chân phải của Phong Áo Tiên, đồng thời đầu lưỡi không ngừng khuấy đảo giữa các kẽ ngón chân; hương thơm lạ lẫm phảng phất từ đó khiến phần dưới của Wei Yang cương lên đến cực điểm.

Phong Áo Tiên dĩ nhiên đã sớm nhận ra trạng thái của phần dưới cơ thể hắn, nhưng nàng chẳng bận tâm. Nàng muốn dạy dỗ thật kỹ tên đồ nhi biến thái này, khai quật triệt để thứ tình cảm mê mẹ sâu trong lòng hắn.

“Thơm không, thằng con hư?”

Phong Áo Tiên khẽ cười, từ trên cao nhìn xuống hắn, đồng thời các ngón chân phải không ngừng ngo ngoe, còn ngón cái và ngón trỏ thì kẹp lấy lưỡi Wei Yang, trêu đùa nó.

“Ư... thơm... nhiều mồ hôi thơm quá... chân của mẹ là mỹ vị số một thiên hạ, cả đời con cũng ăn không đủ...”

“Vậy thì ăn hết vào đi.”

Phong Áo Tiên buông các ngón chân ra, trực tiếp nhét những ngón chân đang túa đầy mồ hôi thơm vào miệng Wei Yang.

Năm ngón chân quấy đảo không ngừng trong khoang miệng Wei Yang; nước bọt ướt át hòa lẫn với mồ hôi thơm trên ngón chân, tạo thành một mùi vị đặc biệt.

Phong Áo Tiên nheo mắt nhìn hắn, rồi khom người xuống, đặt chân trái lên mặt Wei Yang; sau khi giẫm nhẹ vài cái, nàng cởi chiếc giày hồng nhạt ra, dùng đôi chân đẹp bọc tất da mỏng cọ xát thật nhanh.

“Đúng là thằng con biến thái, ăn chân mẹ mà cũng ăn vui đến thế...”

“Sau này nếu không được ăn nữa thì phải làm sao đây...”

Nói rồi, đôi chân bọc tất da mỏng màu da của Phong Áo Tiên cứ liên tục lướt qua má, miệng và quanh mắt Wei Yang; đồng thời nàng nằm xuống, áp gò má trắng nõn tuyệt đẹp của mình lên phần dưới cơ thể hắn.

“To quá!”

Trong mắt Phong Áo Tiên lộ ra vẻ kinh ngạc, nàng cũng không ngờ chỉ là một thanh niên còn rất trẻ mà đã có được độ dài hùng vĩ như thế, lại còn cứng như thanh sắt.

Nàng không nhịn được cọ má mình thật khẽ lên thanh sắt ấy qua lớp trường sam, hơi thở dần trở nên gấp gáp.

Theo làn hơi nóng nàng phả ra, phần dưới của Wei Yang gần như sắp nổ tung, kích thước lại tăng thêm mấy phần.

“Lại... lại lớn thêm mấy phần nữa... thật là thần kỳ...”

Phong Áo Tiên nhìn thanh cặc đang ngừng lại bằng ánh mắt khác thường, rồi hé miệng ngậm lấy nó qua lớp trường sam...

“Sắp... sắp không nhịn nổi nữa rồi...”

Wei Yang vừa liếm liếm giữa những ngón chân trắng trẻo của Phong Áo Tiên, vừa thở gấp nói.

“Hừ, nếu con dám phóng ra, mẹ sẽ cắn đứt nó.”

“Lần xuất tinh đầu tiên của con, nhất định phải phát tiết hết trong miệng mẹ...”

Phong Áo Tiên vừa há to miệng nuốt lấy thanh cặc, vừa dùng hai bàn chân đẹp bọc tất da mỏng nhét vào miệng Wei Yang.

Wei Yang cố nén dục vọng muốn bùng ra; đúng lúc đó, Âm Dương Trường Sinh Pháp vẫn đang vận chuyển bỗng sinh biến hóa, khiến chân khí trong cơ thể hắn cuồng bạo trỗi dậy.

“Đột... đột phá rồi?”

Wei Yang khựng lại, rõ ràng cảm nhận được tu vi trong cơ thể tăng vọt, đồng thời dục vọng muốn phóng ra kia cũng bị ép xuống rất nhanh.

Một lát sau, khi Phong Áo Tiên nhìn thấy phần dưới cơ thể Wei Yang bị nước bọt của mình làm ướt sũng, mặt nàng chợt đỏ lên, rồi rút đôi chân đẹp bọc tất da mỏng đang ở trong miệng Wei Yang ra.

“Được rồi, hôm nay đến đây thôi.”

Phong Áo Tiên đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống mà nói.

“Sư tôn... xong rồi à?”

“Haizz, thưởng thêm cho con một chút phúc lợi nhỏ vậy...”

“Há miệng ra đón lấy.”

Nói rồi, Phong Áo Tiên hé mở đôi môi đỏ thắm; những giọt nước bọt trong vắt từ đầu răng nàng nhỏ xuống miệng Wei Yang đang há sẵn từ lâu.

Từng giọt nước bọt rơi vào miệng, Wei Yang dùng lưỡi khuấy vài cái rồi nuốt xuống bụng.

Cảnh này kéo dài mấy chục nhịp thở, cho đến khi toàn bộ nước bọt trong miệng Phong Áo Tiên đều được nhả hết mới dừng lại.

“Thoải mái không, đồ nhi ngoan?”

Phong Áo Tiên nằm đè lên người Wei Yang, cười hì hì nói.

“Ừm, mồ hôi thơm, nước dâm, nước bọt của sư tôn đều là những rượu ngon nhất nhân gian, sau này đồ nhi ngày nào cũng muốn ăn.”

“Sướng chết con rồi. Con phải ngoan ngoãn nghe lời sư phụ, không thì sư phụ không cho con ăn nữa.”

Nói xong, Phong Áo Tiên ôm chặt Wei Yang vào lòng, trong lòng lại nghĩ, Lưu Huyền Âm à Lưu Huyền Âm, con trai của ngươi bây giờ là của ta rồi, cho dù sau này ngươi thật sự có thể thành tiên thì đã sao chứ.

“Đồ nhi ngoan, tối nay cứ ôm sư tôn mà ngủ đi.”

“Sư tôn muốn ngủ trong lòng con...”

“Ừ, ta muốn ngày nào cũng ôm Áo Tiên bảo bối mà ngủ.”

Wei Yang lộ ra nụ cười hạnh phúc.

“Hừ, không biết xấu hổ, lại còn gọi người ta là Áo Tiên bảo bối.”

Phong Áo Tiên chôn mặt vào cổ Wei Yang, dùng sức cọ cọ rồi nũng nịu nói.

“Áo Tiên bảo bối, Áo Tiên bảo bối, Áo Tiên bảo bối...”

Wei Yang siết chặt thân thể ẩm ướt, trơn mượt của Phong Áo Tiên vào lòng; hai người cũng không rửa ráy, cứ thế chìm vào giấc ngủ say...