Chương 7: Trừng Phạt Và Dạy Dỗ Nhị Tiểu Thư Đến Ướt Sũng
Xoẹt!
Cùng với một tiếng vải rách chói tai, chiếc váy đuôi cá cạp cao kia bị Tiêu Dật túm lấy đường may bên hông mà xé toạc mạnh bạo. Đường chỉ bung ra từng đoạn, rách một mạch lên tới eo mới dừng lại. Ngay sau đó, hắn lại vươn tay giật mạnh chiếc quần lót dây màu trắng xuống tận đùi.
Trong chớp mắt, nhị tiểu thư nhà họ Qin vừa rồi còn trang điểm tinh xảo, khí chất ngời ngời, như thể từ trên mây bị kéo rơi thẳng xuống đất, cả người toát ra vẻ chật vật, diễm lệ đến mức khó tả.
Mái tóc uốn gợn sóng màu nâu cà phê vốn mang đậm khí chất danh môn giờ rối loạn xõa xuống bờ vai, theo động tác mà khẽ đong đưa. Gương mặt xinh đẹp, kiêu lạnh kia đã sớm loang lổ nước mắt, đâu còn nửa phần cao ngạo thường ngày, chỉ còn lại vẻ bất lực đến đáng thương.
Chiếc áo len dệt kim màu đỏ rượu trễ hẳn khỏi bờ vai, phần ngực đầy đặn vốn được ôm sát nay mất đi sự kìm giữ, lớp thịt trắng nõn bị ép tràn ra từ bên hông thấp thoáng lộ dưới áo, khiến vẻ rối ren ấy càng thêm mập mờ câu người.
Còn chiếc váy đuôi cá cạp cao phía dưới thì đã bị xé rách từ lâu, vòng mông vốn được ôm kín hoàn toàn phơi bày trước mắt. Đôi mông tròn đầy, căng nảy hất cao, giữa khe mông sâu hun hút lộ ra một vệt đen, trên lớp thịt mông trắng mịn còn in hằn những vệt đỏ tươi chói mắt, tương phản mạnh đến mức càng nhìn càng thấy kích thích.
Theo đường cong mê người của mông mà nhìn xuống, đôi chân dài quyến rũ đang quỳ co trên giường đẹp đến phát nghiện. Lớp tất đen ôm lấy bắp chân và đùi khiến làn da càng thêm bóng mượt, dâm mỹ. Đôi giày cao gót bảy phân trên chân vẫn chưa bị tháo ra, làm cho cặp chân vốn đã dài càng thêm thẳng tắp, còn cặp mông đầy đặn cũng vì thế mà càng đội cao hơn.
Lúc này, Tần Cẩn Đồng chẳng khác nào một món nghệ phẩm bị phá hỏng thô bạo, yếu ớt đáng thương mà lại càng khiến người ta không rời mắt.
Tiêu Dật nhìn cặp mông trắng nõn như trái đào trước mắt đang khẽ đong đưa ngay trước mặt mình, hai chân dài bọc trong tất đen siết chặt lại, nơi khe mông sâu hun hút có thể thấy một đường thịt đỏ hồng, còn từ kẽ thịt ấy lúc này đã lấp lánh vài giọt nước trong veo.
Ánh mắt Tiêu Dật khẽ nặng xuống.
Nàng lại chảy nước rồi ư?
Tầm mắt hắn dời lên vệt đỏ chói mắt trên lớp mông thịt, trong lòng lờ mờ có suy đoán, nhưng vẫn còn hơi chưa dám chắc. Để xác nhận, hắn giơ tay tát xuống một cái, bốp một tiếng lại giáng lên cặp mông đào thê thảm kia.
“A!”
Tần Cẩn Đồng kêu đau một tiếng, giọng nói vừa tủi thân vừa phẫn nộ lập tức bật ra: “Anh... anh chẳng phải nói là không đánh sao?”
Tiêu Dật chẳng buồn để ý đến nàng, chỉ tham lam nhìn cặp mông trắng nõn đang không ngừng run lên vì đau. Sóng lượn rung động không ngớt ấy truyền qua trước mắt, mê người đến cực điểm, khiến nhịp thở của hắn lập tức dồn dập hơn. Hắn không đáp lời nàng, mà còn ghé gần thêm một chút, mắt chăm chăm nhìn vào khe thịt căng đầy vì bị hất mông lên, nơi hai cánh môi âm hộ béo mềm hé ra lại rịn thêm một lớp dịch dính nhớp.
“Em thích kiểu này!”
Trong mắt Tiêu Dật lóe lên một tia ngoài ý muốn.
“Anh...”
Tần Cẩn Đồng vừa vừa giận quát lên: “Im miệng!”
“Ha ha, hóa ra em thích kiểu này!”
Phản ứng của nàng đã chứng thực suy đoán của hắn, Tiêu Dật bật cười thành tiếng.
“Câm miệng cho tôi, không được nói!!”
Tần Cẩn Đồng run lên vì nhục nhã, giọng nói đã nhuốm cả tiếng nức nở, ngay cả chính nàng cũng không muốn đối diện với phản ứng này của bản thân.
“Vẫn còn không chịu nhận à? Anh còn chưa bắt đầu mà em đã chảy nhiều nước thế này rồi?”
Tiêu Dật đưa tay chạm vào cửa âm hộ đang nóng ran, quả nhiên nước còn nhiều hơn lúc nãy không ít. Có lẽ cảm nhận được động tác khều gợi của hắn, hai cánh môi âm hộ lại tách ra rồi khép lại, giống hệt như một cái miệng nhỏ, thật sự vô cùng mê người.
Tần Cẩn Đồng nhắm chặt mắt đẹp, môi đỏ mím tight, không nói một lời.
Nhưng Tiêu Dật sao có thể bỏ qua cơ hội dạy dỗ nhị tiểu thư nhà họ Qin này cơ chứ. Một tay hắn vừa liên tục day vê những cánh hoa non mềm, vừa cất giọng: “Ban nãy chẳng phải em nói sẽ nghe lời sao? Vậy thì nói đi, nói cho rõ ràng.”
Tần Cẩn Đồng vẫn cắn chặt môi không chịu lên tiếng, xoay eo mảnh khảnh muốn né khỏi đầu ngón tay đang làm loạn kia. Nhưng chỗ kín đã bị chơi đến ướt nhẹp, nhồn nhột khó chịu, hơi thở cũng vì khoái cảm từ phía dưới mà càng lúc càng gấp gáp hơn.
“Trả lời anh!”
Ngón tay Tiêu Dật khều nhẹ lên chỗ nhô cao trên đỉnh âm hộ, Tần Cẩn Đồng lập tức co giật cả người như bị điện giật.
“...Không, không biết!”
“Là lúc anh đánh em à?”
“Không, không phải!”
“Nói dối là còn phải tiếp tục ăn đòn đấy.”
“Đừng mà~”
Giọng Tần Cẩn Đồng đầy tủi nhục, như đang cầu xin.
“Vậy thì nói.”
Tiêu Dật dùng ngón tay tách đôi cánh môi ẩm ướt, đưa ngón tay trượt vào khe môi đàn hồi căng mọng, từ từ đâm sâu vào âm đạo ướt nóng trơn trượt. Đầu ngón tay rất nhanh đã chạm phải một lớp thành trong mềm mại, vừa chạm vào đã cảm thấy chỗ bên trong co giật siết chặt không ngừng, dịch tình cũng ùng ục tràn ra, làm đầu ngón tay hắn dính đầy nước dâm nhớp nhúa.
Cảm giác lạ nơi tư mật khiến Tần Cẩn Đồng khó chịu đến mức phải xoay mông tròn đầy tìm cách thoát ra khỏi sự kìm giữ. Thấy vậy, Tiêu Dật liền giơ tay đánh một cái vào mông nàng, còn ngón tay cắm trong âm hộ thì ngoáy mạnh một lượt. Hắn rõ ràng cảm thấy hai cánh môi âm hộ khít lại, kẹp chặt lấy ngón tay mình. Còn Tần Cẩn Đồng thì bị sự kích thích ấy hành đến gần như phát điên, eo lưng vô thức uốn vặn, đôi chân dài bọc tất đen không khống chế được mà khẽ run lên.
“Ư... đừng...”
Tần Cẩn Đồng cắn chặt môi đỏ, muốn nuốt lại tiếng rên xấu hổ đang bị khoái cảm xô lên, nhưng vẫn nghẹn ngào nói.
“Là, hay không là!”
Trong phòng lại chìm vào im lặng.
Tần Cẩn Đồng cắn chặt môi đến mức muốn lập tức phủ nhận, nhưng lời vừa tới miệng lại như bị thứ gì đó chặn lại, thế nào cũng không thốt ra được.
Bởi vì có những chuyện, lừa được người khác, nhưng không lừa được chính mình.
Huống hồ, đối phương đã sớm nhìn thấu mọi phản ứng của nàng.
“Nói đi.”
Giọng người đàn ông lại vang lên.
Tần Cẩn Đồng khẽ run người, những ngón tay trắng nõn siết chặt lại. Rất lâu sau, nàng mới khó khăn mở đôi môi đỏ, từ kẽ răng ép ra một câu:
“Tôi... không biết...”
Giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.
Nói xong, nàng như mất sạch dũng khí để đối diện với tất cả, lập tức vùi mặt xuống ga giường.