Đây Là Phòng Của Tôi
Ôn Nhã Lam nghe vậy gật đầu: “Mẹ biết chứ!”
“Biết rồi mà mẹ còn để anh ấy vào ở à?”
Tần Cẩn Đồng giơ tay chỉ về phía Tiêu Dật đang nhìn ngó khắp nơi bên cạnh, giọng điệu rõ ràng mang theo vài phần bất mãn.
“Vào ở thì sao?”
Ôn Nhã Lam nghe vậy chỉ cười: “Giấy kết hôn cũng đã lĩnh rồi, trà cũng đã dâng rồi, Tiêu Dật bây giờ là con rể của nhà họ Qin, không ở đây thì ở đâu?”
“Trong biệt thự chẳng phải còn phòng khách sao?”
“Phòng khách?”
Ôn Nhã Lam liếc cô một cái đầy khó chịu: “Con còn nói ra được nữa à? Con thấy nhà nào mới cưới mà vợ chồng lại ngủ riêng phòng chưa?”
Tần Cẩn Đồng lập tức nghẹn thở, vội giải thích: “Mẹ, con và anh ấy căn bản...”
“Được rồi.”
Ôn Nhã Lam trực tiếp ngắt lời: “Con cũng không cần giải thích. Mẹ với bố con còn chưa lú lẫn, chuyện gì nên biết, chuyện gì không nên biết, trong lòng đều có chừng mực.”
Nói đến đây, bà ý vị sâu xa nhìn con gái một cái: “Lúc trước làm chuyện đó thì gan dạ lắm mà? Giờ lại bẽn lẽn rồi à?”
“Mẹ!”
Gương mặt xinh đẹp của Tần Cẩn Đồng khẽ biến sắc.
Ôn Nhã Lam lại như không thấy, tiếp tục nói:
“Dù sao chuyện này cứ quyết thế đi, từ nay Tiêu Dật sẽ ở đây. Nếu con thật sự thấy không quen thì...”
Nói đến đây bà cố ý ngừng lại một chút.
Ánh mắt vốn đã có phần tuyệt vọng của Tần Cẩn Đồng lập tức sáng lên vài phần, nhưng ngay sau đó, Ôn Nhã Lam lại chậm rãi bổ sung: “Thì cũng phải quen đi. Con đã hai mươi sáu tuổi rồi, mẹ còn đang chờ bế cháu ngoại đây.”
Nghe vậy cô lập tức sốt ruột: “Mẹ, làm gì có người mẹ nào như mẹ chứ?”
“Mẹ thì sao?” Ôn Nhã Lam hỏi ngược lại đầy lý lẽ: “Dì Lâm còn nhỏ tuổi hơn mẹ, mấy năm trước đã bế cháu rồi. Bây giờ mỗi lần gặp mặt đều ôm đứa bé đi lượn hai vòng trước mặt mẹ, cứ như sợ người khác không biết nhà bà ấy có cháu vậy. Mẹ muốn bế một đứa cháu ngoại thì có sai à?”
Tần Nhược Vi bên cạnh cuối cùng không nhịn được bật cười, hai tay ôm ngực, đôi chân ngọc thon dài bọc trong lớp tất đen hơi chéo lên nhau, mắt cong cong trêu ghẹo: “Mẹ, mẹ đang ghen tị với dì Lâm hay ghen tị với đứa bé vậy?”
“Đương nhiên là đều ghen tị.”
Ôn Nhã Lam không nghĩ ngợi gì đã đáp lại, sau đó lại đưa mắt nhìn sang Tiêu Dật, ánh mắt dịu đi rất nhiều: “Tiêu Dật, cứ yên tâm ở đây. Nếu có ai có ý kiến gì thì bảo người đó tới tìm mẹ.”
Nói xong bà còn cố ý liếc Tần Cẩn Đồng một cái, “người khác” trong lời bà là ai thì khỏi cần nói cũng hiểu.
“Mẹ, mẹ thiên vị quá rồi đấy?”
Tần Cẩn Đồng tức đến không chịu nổi.
Ôn Nhã Lam cười tủm tỉm nói: “Tiêu Dật vừa mới bước chân vào cửa, mẹ đây thiên vị một chút thì sao? Chẳng lẽ để người ta nghĩ nhà họ Qin chúng ta bắt nạt người khác à?”
Tần Cẩn Đồng mím môi đỏ, không nói gì.
Rõ ràng cô không đồng tình với cách nói đó, cũng biết giờ mình nói gì cũng vô ích.
Còn Tiêu Dật nghe vậy thì khóe môi không khỏi khẽ nhếch lên. Xem ra bà mẹ vợ này còn đứng về phía anh hơn cả anh tưởng.
Lúc này Ôn Nhã Lam mới đưa mắt nhìn lại Tiêu Dật, gương mặt trưởng thành rạng rỡ mang theo nụ cười dịu dàng: “Tiêu Dật, còn chỗ nào con không hài lòng không? Nếu không hài lòng thì nói với mẹ, mẹ bảo người đổi cho con.”
Tiêu Dật lắc đầu cười: “Mẹ, không cần đâu. Con thấy thế này đã rất tốt rồi, chỉ cần được ở cùng Tần Cẩn Đồng thì ở đâu cũng như nhau.”
“Vậy thì tốt.”
Nụ cười trên mặt Ôn Nhã Lam lập tức càng rạng rỡ hơn vài phần. Bà càng nhìn chàng rể này càng thấy thuận mắt, rồi quay sang trừng con gái một cái.
“Con xem Tiêu Dật quan tâm con đến thế nào, vậy mà con còn bày ra bộ mặt không tình không nguyện. Đúng là đang ở trong phúc mà không biết hưởng.”
Tần Cẩn Đồng không nói gì, quay mặt sang một bên, chỉ để lại cho mọi người một sườn mặt lạnh diễm.
“Còn chỗ này nữa!”
Ôn Nhã Lam vừa nói vừa đưa Tiêu Dật đến phòng thay đồ bên cạnh: “Mấy thứ này đều là mẹ với chị con chuẩn bị cho con. Con xem có thích không.”
Tiêu Dật liếc qua một lượt rồi cười: “Thích, đều thích cả. Cảm ơn mẹ.”
Nói xong anh lại kín đáo liếc nhìn bộ lễ phục cao cấp trong tủ áo. Trong đầu anh lập tức hiện ra cảnh thân hình cao gầy, trước ngực nở nang sau lưng cong vút của Tần Cẩn Đồng bị bộ váy ôm chặt, rồi bị chính anh đè dưới thân mà dùng cặc đâm vào.
Ôn Nhã Lam đương nhiên không biết Tiêu Dật đang nghĩ gì, chỉ cười tủm tỉm nói: “Lát nữa thử xem, chỗ nào không vừa thì chiều ra ngoài mua tiếp.”
“Ừ.”
Tiêu Dật gật đầu, lại nhìn sang Tần Nhược Vi bên cạnh.
“Cảm ơn chị.”
Tần Nhược Vi mỉm cười, khẽ lắc đầu: “Người một nhà, khách sáo gì chứ.”
Thực ra Ôn Nhã Lam vốn định để Tần Cẩn Đồng đi cùng Tiêu Dật mua mấy thứ này, nhưng vừa nghĩ tới tính tình của con gái nhà mình, cuối cùng bà vẫn cùng Tần Nhược Vi chuẩn bị hết.
“Tiêu Dật, con làm quen với phòng trước đi.”
Ôn Nhã Lam liếc nhìn giờ, lên tiếng: “Mẹ xuống dưới xem bữa trưa chuẩn bị đến đâu rồi.”
Thực ra bà nói vậy chẳng qua là tìm cái cớ để đôi vợ chồng trẻ có không gian riêng. Dù sao hôm nay con rể lần đầu chính thức tới cửa, làm sao bà có thể đến cả bữa trưa mà còn chưa sắp xếp trước.
“Vâng.”
Tiêu Dật mỉm cười đáp lại.
“Tiêu Dật, vậy chị cũng xuống trước nhé.”
Tần Nhược Vi cười với anh rồi cũng rảo bước ra ngoài bằng đôi giày cao gót, hai chân dài thon bọc trong lớp tất đen sải những bước dài về phía cửa, vòng mông đầy đặn ẩn dưới bộ váy công sở khẽ lắc lư theo từng nhịp chân, mang theo vài phần khí chất mỹ nhân nơi công sở.
Cánh cửa phòng khép lại, trong căn phòng rộng lớn chỉ còn lại Tần Cẩn Đồng và Tiêu Dật.
Tần Cẩn Đồng nhìn Tiêu Dật đứng trong phòng hết nhìn đông lại ngó tây, ánh mắt thỉnh thoảng dừng ở phòng thay đồ, lửa giận trong lòng bốc thẳng lên. Cô hít sâu một hơi, vừa định mở miệng thì điện thoại bỗng đổ chuông.
Giai điệu piano du dương vang vọng trong phòng, đó là nhạc chuông cô специально cài riêng cho Lục Thừa Ngọc.
Khuôn mặt xinh đẹp lạnh băng của Tần Cẩn Đồng lập tức như băng tuyết tan chảy, cô đè xuống ý định nói chuyện với Tiêu Dật, bước đến trước cửa sổ sát đất bằng đôi giày cao gót rồi nghe máy.
“A lô, Lục Thừa Ngọc.”
Giọng cô mềm đến mức chưa từng có, là thứ Tiêu Dật chưa bao giờ được nghe thấy.
Tiêu Dật khẽ nhướng mày. Không cần nghĩ anh cũng biết người đầu dây bên kia là ai. Xem ra hôm nay Tần Cẩn Đồng ăn mặc công phu như vậy quả thật không phải để dành cho người chồng mới cưới như anh; cái gọi là buổi chiều có việc lúc nãy, hơn phân nửa cũng là để đi gặp Lục Thừa Ngọc.
Nhưng anh cũng chẳng để tâm, trực tiếp ngồi xuống giường, ngả lưng ra sau, rồi móc điếu thuốc từ túi ra châm lửa ngậm giữa môi.
Làn khói mờ nhạt chậm rãi bốc lên.
Tiêu Dật vừa hút thuốc vừa nheo mắt nhìn. Dưới nét vẽ của ánh nắng, bóng người cao gầy đứng trước cửa sổ càng trở nên mê người hơn, eo ong mông nở, chân ngọc thon dài, đúng là một thân hình cực phẩm.