Khai giảng, ở chung phòng với mẹ khiến Tiểu Vĩ nứng điên
Thời tiết liên tục oi bức vài ngày, cuối cùng sáng nay cũng có một trận mưa dông. Làn gió mát hiếm hoi luồn qua cửa lưới, thổi tung mấy sợi tóc ẩm trên thái dương Dương Nghi Mẫn.
— Vậy tiếng kêu của mẹ là vì bệnh phát tác à? Tiểu Vĩ gắp một đũa thức ăn đưa vào miệng, cúi đầu, tay kia vẫn bấm loạn trên màn hình điện thoại.
— Ừ. Dương Nghi Mẫn đáp một tiếng, đôi mắt ướt ánh nước liếc về phía trước một cái. — Con đang làm gì đấy?
— À, mấy bạn học thôi, tán gẫu linh tinh.
— Ừ.
Hai mẹ con tiếp tục ăn trưa, Tiểu Vĩ không hỏi đó là bệnh gì, Dương Nghi Mẫn cũng không có ý giải thích, trong im lặng lại lộ ra một kiểu ăn ý kỳ lạ.
Ăn được một lúc, Tiểu Vĩ bấm khóa màn hình, vừa ngẩng đầu lên thì chạm phải ánh mắt của mẹ.
— Con... Hai người cùng lúc bật ra một chữ, rồi lại cùng im bặt.
— Mẹ nói trước đi. Tiểu Vĩ nhìn sống mũi thanh tú của mẹ một lượt, cười nói.
Dương Nghi Mẫn do dự mấy giây, rồi nói: — Có lẽ sau này bệnh vẫn sẽ tái phát, con... nghe thấy tiếng thì đừng hoảng.
— Vẫn là bệnh dai dẳng à?
— Cũng không chắc...
— Có cần báo cho bố một tiếng không?
— Đừng, ông ấy cũng chẳng về được, nói ra chỉ làm ông ấy thêm lo thôi.
Tiểu Vĩ ậm một tiếng, ăn một miếng cơm thật lớn, kết quả bị nghẹn ngay cổ họng, hoảng đến mức đấm liên tục vào ngực. Đến khi mẹ hốt hoảng đưa cho cậu một cốc nước, cậu mới vội vàng uống một hớp lớn nuốt xuống.
Cậu thở phào một hơi, nước mắt lưng tròng mà cảm ơn mẹ, nào ngờ vẻ lo lắng và sốt ruột trên gương mặt kia đã biến thành trêu chọc.
— Ai giành với con chứ?
Vừa dứt lời, ngay cả Dương Nghi Mẫn cũng không nhịn nổi, phụt một tiếng bật cười. Gương mặt xinh đẹp rạng lên như hoa hè nở rộ, diễm lệ đến mức không gì sánh nổi.
Tiểu Vĩ nhìn mẹ, chẳng hiểu sao cũng bật cười theo, càng cười càng to, người nghiêng ngả.
Rất lâu sau, cậu lau khóe mắt rồi đột nhiên hỏi: — Khó chịu lắm à?
— Cái gì?
— Cái bệnh đó. Tiểu Vĩ sợ mẹ không hiểu, bèn bổ sung: — Tiếng của mẹ nghe... Cậu giơ tay phải, lướt loạn vài vòng bên má, như đang miêu tả thứ gì đó.
Dương Nghi Mẫn cúi đầu bới một miếng cơm, nuốt xuống rồi mới ngẩng lên. Đôi mắt cong thành hình trăng non, hàng mi dưới ánh lên lấp lánh: — Giỏi đấy! Biết quan tâm người khác rồi!
Tính như một phần thưởng, hôm nay mẹ hiếm hoi không bắt Tiểu Vĩ rửa nồi, cậu cũng thuận thế trở về phòng ngủ.
Ngồi vào bàn học, cậu mở điện thoại, kéo ra giao diện nhóm chat Nhóm F4 Nguyên Thành, thấy có mấy tin chưa đọc.
Béo: Nghiên cứu khoa học chứng minh rằng phụ nữ lên đỉnh quá nhiều sẽ bị nhăn mặt.
Đại Pháo: Thế đàn ông thì sao?
Kính Cận: Cũng có lý đấy.
Béo: Đàn ông... mẹ kiếp tao biết sao được, tự mày thử không phải xong à?
Tiểu Vĩ cười hừ một tiếng, tay gõ chữ tham gia vào cuộc trò chuyện.
Chí Vĩ: Thôi đi ông! Theo logic đó thì mấy ni cô trên núi già chậm hơn người khác à?
Béo trả lời ngay lập tức.
Béo: Tao có bịa đâu! Tao đọc trên bài phổ cập khoa học đó!
Thằng này gõ cực nhanh, chưa đợi Tiểu Vĩ trả lời đã tiếp tục giải thích.
Béo: Trên đó viết là cơ mặt bị ép lại, thường xuyên làm một biểu cảm thì trên mặt sẽ hình thành nếp nhăn.
Kính Cận: Thật ra cũng giống như người hay cười thì dễ có nếp nhăn vậy.
Tiểu Vĩ chẳng thèm quan tâm mấy lời đó thật hay giả, nhưng cái vui khi nói chuyện với đám bạn xấu chính là cãi nhau và trêu chọc lẫn nhau. Không cãi được cũng phải cố cãi, cậu tiếp tục gõ.
Chí Vĩ: Bài nào? Cho tao xem.
Béo: Đợi chút! Tao lục lịch sử đã!
Tiểu Vĩ đặt điện thoại xuống, duỗi lưng một cái, ngửa mặt nhìn trần nhà mà ngẩn người.
Cậu bỗng nhớ lại cảnh vừa xảy ra trong phòng tắm trước đó.
Từ lúc cậu biết sự thật đến nay đã được năm ngày.
Trong năm ngày ấy, ngoài mỗi tối chạy vào phòng ngủ của mẹ, cách cánh cửa gỗ mà làm một phát, điều cậu mong chờ hơn cả là buổi sáng cố định mỗi ngày, người phụ nữ xinh xắn kia sẽ vào phòng tắm để tắm.
Dù sao cửa gỗ cách âm quá tốt, so với cửa kính thì độ kích thích không thể đem ra so sánh, chẳng khác nào ngứa ngoài giày.
Điều đáng nói là mẹ đã nghỉ việc, có lẽ vì lần trước ra ngoài bị chơi đến quá mạnh nên sinh bóng ma tâm lý, giờ đến cửa cũng chẳng bước ra, mỗi ngày chỉ ở nhà.
Mà có mẹ đại nhân ở nhà làm bạn, Tiểu Vĩ đương nhiên chỉ còn cách ngoan ngoãn mà học hành chăm chỉ, sống còn khổ hơn ở trường học - ít nhất khi thầy cô giám sát học tập, họ sẽ không vừa vắt chéo chân vừa ngồi bên cạnh xem phim.
Trong lòng Tiểu Vĩ đầy oán khí, đến lúc vọc âm đạo giả cũng không đủ để xả ra, cậu bèn nặn ra mấy ý đồ còn tệ hơn.
Trong phòng tắm, tiếng nước chảy ào ào, trên cánh cửa kính phản chiếu một bóng người mơ hồ đến cả đường nét cũng không rõ, đứng yên bất động trên sàn, dường như đang chờ đợi điều gì. Cho đến khi Tiểu Vĩ ngoài cửa thè lưỡi ra, vòng quanh miệng âm đạo giả liếm lấy lớp thịt non đỏ thắm, bóng người mới như sống lại, bắt đầu khẽ lay động.
Sau nhiều lần kiểm chứng, cậu phát hiện so với ngón tay thì lưỡi có thể khiến mẹ nhập trạng thái nhanh hơn, hơn nữa sau khi biết sự thật, cậu cũng không còn bài xích cái lỗ tiểu trên đó nữa, thậm chí còn thấy mẹ tè vào miệng cậu mới càng kích thích.
Dĩ nhiên, một dòng nhỏ thì được, cả bãi bọt thì không.
Mình đúng là biến thái thật!
Tiểu Vĩ nghĩ vậy, nhưng ngay sau khi dịch tình trào ra, cậu không chờ dù chỉ một giây, lập tức nhét cặc vào âm đạo giả, lắng nghe những tiếng ngân nga lên xuống ở phía cánh cửa bên kia.
Tiếng rên uyển chuyển xuyên qua cửa kính mà vang đến rõ mồn một, tiếng cọ xát sột soạt giữa cặc và âm đạo giả cũng bị che lấp, tiếng nước chảy trong phòng tắm dường như cũng có nhịp điệu, theo động tác của cậu mà lúc nhẹ lúc nặng vang bên tai.
Khác với ngày thường, khi tiếng kêu gần chạm tới đỉnh điểm, Tiểu Vĩ đột nhiên dừng lại, giật mạnh cửa phòng tắm mở ra, cùng với một tiếng mở cửa cực kỳ đột ngột, cậu hướng vào bóng người trong đó mà gọi: — Mẹ?
Bóng người đang lay động lập tức cứng lại, tiếng kêu cũng ngắt ngang.
Khóe môi Tiểu Vĩ treo một nụ cười xấu xa, cố ý bước thật mạnh tới trước cửa phòng tắm, gõ gõ lên kính, giọng điệu tràn đầy quan tâm: — Mẹ sao vậy?
Vừa nói, cậu vừa bắt đầu tuốt âm đạo giả thật nhanh.
Bóng người bồn chồn co giật, phản chiếu trên cửa kính thành một mảng đường viền lởm chởm không ngừng thay đổi. Tiếng thở dốc bị cố gắng kìm nén len qua khe cửa, một bóng đen dài mảnh đột nhiên nhấc lên, áp vào hình tròn nhỏ hơn một vòng ở trên đỉnh.
Tiểu Vĩ cảm nhận được lớp thịt quyến rũ co quấn trong lỗ, thầm cười một tiếng, tay tăng thêm lực, tiếp tục hỏi: — Mẹ?
Lần này, cậu đặt lòng bàn tay lên tay nắm cửa, chậm rãi ấn xuống.
Người bên trong rốt cuộc không chịu nổi nữa, chạy tới cạnh cửa giật lấy tay nắm: — Không... ừm... không sao.
Khi bóng người chạy động, cái bóng của hai ngọn núi cũng nhảy theo, khiến Tiểu Vĩ nghẹn cả hơi thở, nhưng cậu rất nhanh đã phản ứng lại: — Con nghe thấy mẹ đang kêu...
— Mẹ... a... không sao!
Giọng nói đã lẫn chút nghẹn ngào: — Con ra ngoài trước đi!
Tiểu Vĩ ép sát cánh cửa, không bỏ sót bất kỳ tiếng rên rỉ nào lọt ra. Cậu từ từ buông tay khỏi tay nắm rồi hỏi thêm một câu: — Mẹ chắc chứ?
Trái ngược với giọng điệu quan tâm là động tác tay càng lúc càng mạnh, cắm rút âm đạo giả. Thậm chí cậu còn nghi ngờ mẹ có thể nghe thấy tiếng ra vào sát sạt ngay bên cạnh, nhưng cậu sắp bùng nổ tới nơi, nào còn lo được nhiều như thế.
— Ra ngoài!
Dương Nghi Mẫn hít vào mấy hơi hổn hển, phát ra một tiếng nức nở đúng nghĩa.
Tiểu Vĩ đáp một câu được thôi, rồi chậm rãi lùi đến cửa nhà tắm, đặt tay lên cánh cửa đẩy mạnh một cái, sau đó nhìn chằm chằm bóng người đầy đặn trên kính, bắt đầu nước rút cuối cùng.
Nghe tiếng cửa gỗ khép lại, lỗ thịt đang căng cứng bỗng chốc chùng xuống, rồi lại siết chặt lần nữa dưới những nhịp rút đẩy cuồng bạo của cậu. Dương Nghi Mẫn dường như bị dọa cho hốt hoảng, ngoài đôi ba tiếng rên nghẹn ra thì chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề vọng tới.
Cho đến khi then tinh của cậu lỏng ra, dòng tinh dịch phóng sâu vào bên trong âm đạo, mẹ cuối cùng cũng không nhịn được mà ngân lên một tiếng dài, co giật rồi mềm nhũn tựa vào cánh cửa.
Một khối thịt mềm dán lên kính, từ một điểm bóng mờ nhanh chóng lan rộng thành một đĩa tròn lớn, giữa tâm còn có một điểm nhô lên như hạt thịt, màu sắc rõ ràng sẫm hơn đôi chút, đột ngột chĩa thẳng về phía trước, ép ra một vòng khe đen.
Vù vù!
Cú rung bất ngờ kéo Tiểu Vĩ đang chìm đắm trong cơn khoái cảm tỉnh lại.
Cậu hít sâu một hơi, mở màn hình điện thoại. Trong nhóm lại vừa có tin mới.
Béo: Mẹ kiếp, tìm không ra rồi.
Dường như để chuyển chủ đề, Béo lập tức nhắn thêm một câu.
Béo: Đại Pháo, Đại Pháo mày đang làm gì thế?
Đại Pháo: Tao đang thử.
Đám bạn xấu im lặng rất lâu.
Béo: Đệt!
Kính Cận: Đệt!
Chí Vĩ: Đệt!
...
Thời gian buổi chiều lúc nào cũng dài dằng dặc và dày vò, đặc biệt hôm nay mẹ không biết vì sao lại chẳng xem phim nữa, ánh mắt cứ liên tục rơi lên mặt Tiểu Vĩ, nhìn đến mức cậu nổi cả da gà, luôn cảm thấy có phải mình đã lộ ra điều gì rồi không.
— Trên mặt con mọc gì à? Tiểu Vĩ không nhịn nổi nữa. — Nhìn con làm gì hoài vậy?
Dương Nghi Mẫn nhướn đôi mày đẹp, đáp một câu chẳng đầu chẳng đuôi: — Nghe nói ăn nhiều thịt đầu heo có thể dưỡng nhan.
— Nghĩa là sao?
— Mẹ thử xem nhìn thêm hai lần có hiệu quả giống vậy không.
Tiểu Vĩ:...
Không rõ ai là người khơi mào trước, nhưng hai mẹ con đều thích dùng chữ heo để hình dung đối phương, đến mức từ ấy mất đi phần lớn sức công kích, ngược lại còn giống một thứ tiểu tình thú riêng giữa hai người.
Dương Nghi Mẫn nhìn cậu con trai cúi đầu tiếp tục học hành, rồi tiếp tục để suy nghĩ lan man.
Bà vẫn luôn tìm quy luật của những biến cố trên cơ thể mình, cố tổng kết ra một nguyên tắc nào đó để giảm tối đa ảnh hưởng của nó đối với cuộc sống.
Hiện tại xem ra, cái bệnh quái quỷ đó, ừm, bà tạm thời quyết định gọi nó như vậy.
Căn bệnh quái lạ này dường như chia làm hai kiểu phát tác, một là khi bà ở bên ngoài, một là khi ở trong nhà.
Trường hợp đầu tiên vì gặp quá ít, lại thiếu lượng trải nghiệm thực tế đủ lớn nên không thể tổng kết, mà bà cũng tuyệt đối không muốn trải nghiệm thêm dù chỉ một lần, vậy cứ tạm không tính đến.
Còn khi ở trong nhà thì...
Dương Nghi Mẫn lại liếc nhìn con trai một cái. Vừa rồi khi trong đầu bà sắp xếp lại những trải nghiệm phát bệnh của mấy ngày qua, bà chợt phát hiện một sự trùng hợp khó tin - mỗi lần bà phát bệnh, Tiểu Vĩ đều không ở bên cạnh.
Nói như vậy có lẽ hơi làm tổn thương con trai vô cớ, bà suy nghĩ một lát rồi đổi thành cách nói ngắn gọn hơn: căn bệnh quái lạ chỉ phát tác khi bà ở một mình.
Ngay cả buổi sáng hôm nay cũng thế...
Gương mặt Dương Nghi Mẫn đỏ lên, bà vô thức gãi gãi mũi, ổn định lại suy nghĩ rồi tiếp tục nghĩ: lúc phát bệnh khi tắm sáng nay, tuy con trai ở rất gần bà, nhưng ngăn cách bởi một cánh cửa, coi như bà vẫn đang một mình ở trong không gian kín...
Nhưng rồi bà bỗng nhớ tới đêm trước khi chồng Vương Toàn Bân rời nhà...
Vậy thì, mấu chốt vẫn nằm ở Tiểu Vĩ?
Hay đây đơn thuần chỉ là một sự trùng hợp?
Dương Nghi Mẫn nhíu mày, ánh mắt rơi lên mặt con trai, chăm chú đánh giá, nhìn đến mức Tiểu Vĩ bứt rứt cả người, khó chịu không chịu nổi. Cậu ném bút xuống, đứng dậy: — Không viết nữa!
— Đi đâu?
Dương Nghi Mẫn tặc một tiếng, khó chịu hỏi.
— Đi tè! Tiểu Vĩ trả lời ngắn gọn.
Buổi tối.
Tiểu Vĩ nằm trên giường, nhìn điện thoại để canh thời gian. Thấy gần đến lúc, cậu định ngồi dậy đi lấy cái âm đạo giả đã giấu thì mẹ ôm một chiếc chăn mỏng đẩy cửa bước vào.
Cậu nhìn người phụ nữ kia đi tới trước mặt, ném tấm chăn màu hồng nhạt lên giường, mắt trợn tròn như chuông đồng: — Không, mẹ định làm gì đấy?
— Chui vào trong!
Dương Nghi Mẫn cởi dép, nhấc một bàn chân trắng non lên đá Tiểu Vĩ sang bên cạnh, chen ngang lên giường một cách ngang ngược, còn quay sang cậu mà cười hì hì: — Dạo này mẹ xem phim kinh dị, ngủ một mình hơi sợ.
...
Mấy ngày sau.
Tiểu Vĩ đứng ở cửa phòng ngủ, hai tay khoanh trước ngực, vai tựa vào khung cửa, mặt không biểu cảm mà nhìn chằm chằm bóng lưng mềm mại kia.
Mẹ đang xào rau, động tác nhanh nhẹn, trong miệng không biết đang ngân nga giai điệu gì, thỉnh thoảng eo lưng lại lắc đôi cái theo nhịp, nhìn ra là tâm trạng bà rất tốt.
Nhưng tâm trạng của Tiểu Vĩ thì cực kỳ tệ.
Hôm nay cậu mộng tinh.
Những tinh dịch ấy vốn phải được tưới vào cái lỗ thịt của âm đạo giả, trở thành chất dinh dưỡng thúc đẩy nó lớn lên, giờ lại bị lãng phí trắng trợn, cậu đau lòng không chịu nổi.
Mẹ mỗi đêm đều lấy cớ xem phim kinh dị rồi chen lên một giường với cậu... tuy giường của cậu không nhỏ, ngủ hai người dư sức, nhưng có mẹ nằm bên cạnh thì cậu hoàn toàn không còn cơ hội thủ dâm.
Đừng nói gì đến âm đạo giả, ngay cả quay lại như trước, xem tiểu thuyết rồi tự sướng cũng thành xa xỉ.
Còn chuyện thừa lúc mẹ ngủ để chiếm chút tiện nghi... hừ, cậu không dám.
Vị này có phải là kiểu mỹ mẫu dịu dàng trong truyện đâu. Nếu bị phát hiện, cậu không chết thì cũng phải lột một tầng da - theo nghĩa đen.
Mèo mẹ nổi lông lên, là thật sự biết cào người.
Tiểu Vĩ nhìn mông thịt đong đưa của mẹ, càng nhìn càng thấy nó như đang khiêu khích mình. Cuối cùng cậu hít sâu một hơi, liếc thật hung một cái, quay về phòng ngủ lấy ra cái âm đạo giả đã niêm phong mấy ngày.
Âm đạo giả vẫn y nguyên như mới, dường như sẽ mãi không thay đổi.
Nghĩ cũng lạ, từ lần đầu nó phát triển đến giờ, cậu đã bơm vào bên trong không dưới mười lần tinh dịch, vượt xa hai ngày đầu, vậy mà vẫn không có thay đổi gì thêm.
Không biết là lượng tinh dịch cần để nó lớn lên lần nữa quá nhiều, hay còn điều kiện kích hoạt nào khác.
Tiểu Vĩ lắc đầu, nhìn vào miệng cốc của âm đạo giả rồi nheo mắt.
Đống thịt non đỏ rực chen chúc vào nhau, giữa đó là khe âm đạo khiến người ta mê mẩn. Tiểu Vĩ cầm một cây bút bi trên bàn học, nhắm vào lỗ đó, do dự mấy lần rồi lại hạ tay xuống.
Thôi vậy, dù sao đó cũng là mẹ cậu.
Chỉ chọc thẳng vào như thế, chắc chắn sẽ đau chết mất.
Trước đây không biết thì chơi thế nào cũng chẳng có gánh nặng, giờ biết rồi lại không xuống tay nổi.
Cậu thò đầu ra, nhìn về phía mẹ - người hoàn toàn không hay biết nguy cơ vừa lướt qua vai mình. Bài hát trong miệng bà dường như đã lên cao trào, eo lưng lắc càng vui vẻ hơn, phần mông theo từng bước nhún khẽ mà run rẩy.
Tiểu Vĩ càng nhìn càng bực, cậu cân nhắc cái âm đạo giả trên tay, rồi lại nảy ra một chủ ý khác.
Cậu dùng hai tay ôm lấy thân cốc, thò hai ngón cái ra banh miếng thịt đỏ thắm ở miệng cốc, cưỡng ép làm lộ ra cái lỗ tiểu ở giữa.
Trong lúc sống lưng của mẹ dần dần cứng lại, cậu khép hai môi, chu lên thành một cái lỗ đen, áp sát vào lỗ tiểu rồi mút mạnh một cái.
— A!
Dương Nghi Mẫn bật lên một tiếng kêu thất thanh, thân thể rõ ràng giật mạnh một cái. Bà ôm bụng dưới, hốt hoảng gọi to: — Tiểu Vĩ! Tiểu Vĩ!
Tiểu Vĩ thu lại nụ cười xấu xa bên khóe môi, giấu âm đạo giả vào trong áo, một tay ôm bụng, chậm rãi bước ra khỏi phòng: — Sao thế?
— Không... không sao rồi.
Con trai vừa tới, cảm giác khác thường trên cơ thể quả nhiên biến mất, Dương Nghi Mẫn thở phào một hơi, dặn dò: — Con ở đây đứng với mẹ một lát.
— Con muốn đi vệ sinh!
Tiểu Vĩ ôm bụng diễn bộ dạng rất giống.
— Nhịn đi! Dương Nghi Mẫn nhìn con trai một cái, khổ sở khuyên nhủ: — Con đã là người lớn mười tám tuổi rồi, không thể đến cả chút phân cũng không giữ nổi.
Không phải chứ, chuyện này còn liên quan đến tuổi tác à?
Tiểu Vĩ ngẩn ra trước logic thần kỳ của mẹ, suýt nữa quên mất lúc này mình còn đang đau bụng, thiếu chút nữa lộ tẩy.
Cậu trấn tĩnh lại, lý trí không tiếp lời, mà bước tới bên cạnh mẹ, ghé sát vào cổ bà ngửi thử: — Mấy ngày không tắm rồi? Hôi rồi đấy.
— Sao có thể?
Dương Nghi Mẫn như con thỏ bị dẫm đuôi, lập tức phản bác:
— Mấy ngày này trời mát, mẹ có ra mồ hôi đâu...
Giọng nói càng lúc càng nhỏ, đến cuối gần như không nghe thấy nữa. Bà cúi đầu ngửi ngửi người mình mấy cái, cuối cùng hỏi khẽ: — Có mùi thật à?
— Ừ...
Tiểu Vĩ gật đầu thật mạnh, sau đó hít một hơi, quay người lao thẳng vào nhà vệ sinh, miệng còn hô to: — Không được rồi, nó sắp ra rồi!
— Này! Con đừng...
Dương Nghi Mẫn với tay chụp hụt, tức đến mức chửi thằng con là chết heo.
Nhưng cậu vẫn chạy vào nhà vệ sinh, đóng sập cửa lại. Bà nhìn căn nhà đột ngột trở nên trống trải, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác bất an.
Tiểu Vĩ ngồi xuống bồn cầu, đầu tiên đánh mấy tiếng rắm to, sau đó lấy cái âm đạo giả trong ngực ra, liếm môi, rồi nhắm thẳng vào lỗ tiểu mà mút một cái.
Mày coi xem còn nhịn được không!
Bỏ qua lớp thịt non đang co giật, cậu cưỡng ép banh cái lỗ nhỏ đen ngòm ra rồi lại mút thêm một lần nữa.
Rầm!
Cửa nhà vệ sinh bị đẩy mạnh đến mức đập vào tường, phát ra một tiếng vang lớn.
Ngay sau đó, một bóng người dán lên cửa kính phòng tắm, giọng nói gấp gáp của mẹ truyền vào: — Xong chưa? Mẹ muốn đi vệ sinh!
— Con mới vừa ngồi xuống thôi.
Tiểu Vĩ thong thả đáp một câu, chu môi lại mút thêm một cái.
— Ư!
Mẹ phát ra một tiếng rên cao vút, nhanh chóng đập lên kính: — Con đứng dậy trước đi, mẹ sắp không nhịn nổi rồi!
— Làm gì có ai mới đi được nửa chừng lại đứng lên?
Tiểu Vĩ thầm bật cười, áp sát vào lỗ tiểu mà hút mạnh. Lần này, cậu cảm thấy một dòng nước ấm nóng chui thẳng vào miệng, mới chỉ ra được một chút thì đã bị cái lỗ thịt co thắt mạnh mẽ chặn đứt.
— Íi!
Giọng của mẹ nghe như sắp khóc đến nơi: — Con nhanh lên! Mẹ sắp tè rồi!
Câu còn chưa dứt, Tiểu Vĩ đã thấy tay nắm cửa bắt đầu hạ xuống - mẹ vậy mà định mặc kệ tất cả, mở cửa xông thẳng vào!
Tiểu Vĩ lập tức toát mồ hôi lạnh. May mà bồn cầu rất gần cửa, với tay là với tới. Cậu vặn khóa cửa, cúi đầu nhổ chất lỏng trong miệng xuống bồn cầu, vội vàng đáp: — Đợi đã! Con xong ngay!
Nói xong, cậu dồn hết sức lực cuối cùng, hút mạnh thêm một cú vào lỗ tiểu.
Hút đến giữa chừng, cậu đột nhiên có một dự cảm nào đó, liền lật ngược âm đạo giả, hướng xuống dưới chĩa vào bồn cầu. Gần như cùng lúc ấy, kèm theo một tiếng nức nở kéo dài của mẹ ngoài cửa, một cột nước vàng nhạt phóng vọt ra, bắn lên thành bồn cầu, tung tóe vô số bọt nước.
Tiếng tí tách lách tách kéo dài hồi lâu mới dần lặng xuống.
Đến khi Tiểu Vĩ giấu xong âm đạo giả rồi bước ra ngoài, cậu chỉ thấy mẹ đang nằm sấp lên bồn rửa mặt, cái mông tròn đầy vểnh cao, quần ngủ ướt loang một mảng đen, từ vùng giữa hai chân lan thẳng xuống mặt trong của hai đùi.
— Xong rồi à?
Mẹ ngẩng đầu lên, để lộ hai hốc mắt đỏ ửng, nhưng giọng điệu lại bình tĩnh đến lạ.
— Ừ.
Tiểu Vĩ không biết phải nói gì, chỉ đành gật đầu.
— Mẹ đi tắm đây.
Mẹ ném lại một câu rồi tự mình đi thẳng vào phòng tắm.
Tiểu Vĩ tranh thủ lúc rửa tay, tiện thể súc miệng, sau đó đóng mạnh cửa nhà vệ sinh lại. Nhưng vừa lấy cái âm đạo giả trong ngực ra, cậu đã thất thần.
Đôi mắt đỏ hoe kia cứ xoay vòng mãi trong đầu, thứ cảm xúc ẩn chứa bên trong khiến cậu không dám nhìn thẳng.
Bỗng dưng cậu thấy hành vi của mình có phần quá đáng.
Mấy ngày kiêng dục liên tiếp dường như đã kéo kẻ đang sa đắm trong biển ham muốn là cậu lên bớt một đoạn.
Nhưng cặc của cậu rõ ràng đã cứng đến đau, lúc vừa nghe tiếng nức nở chói tai của mẹ, cậu suýt nữa là xuất luôn rồi!
Cơn bực bội lâu ngày khiến Tiểu Vĩ vô cùng giày vò. Cậu quét mắt nhìn quanh mọi thứ, nhưng ánh nhìn lại không có tiêu điểm, cho đến khi rơi xuống cái âm đạo giả trong tay, một cơn phẫn nộ khó hiểu bùng lên từ lồng ngực.
Là lỗi của mày!
Cậu ngẩng đầu nhìn bóng người trong phòng tắm.
Tất cả đều là lỗi của mày!
Cậu nghiến răng, ngón tay thò vào trong lỗ thịt mà móc mạnh vài cái. Đợi chỗ trong đó hơi ướt trơn, cậu liền dùng cặc đang dựng thẳng đâm thẳng vào tận đáy.
Lúc mới vào có hơi đau, nhưng rất nhanh, cảm giác khoái lạc quen thuộc đã bao bọc lấy phần dưới, còn tiếng kêu đau trong phòng tắm cũng biến thành những tiếng nức nở uyển chuyển văng vẳng bên tai.
Có lẽ chính ngọn lửa dục không còn thuần khiết khiến lần này Tiểu Vĩ kéo dài dị thường, hoặc cũng có thể là thân thể trưởng thành đã bỏ đói mấy ngày bỗng bùng lên ham muốn. Đến lúc cậu bơm tinh dịch vào sâu trong lỗ thịt, mẹ thậm chí đã đạt cực khoái trọn ba lần.
Đến mức khi Tiểu Vĩ thấy mẹ bước ra khỏi nhà vệ sinh, trên gương mặt nhỏ nhắn ấy vẫn còn treo hai quầng ửng đỏ không sao tan đi.
Nhưng ngay sau đó, người phụ nữ ấy đội gương mặt đầy dục ý mà thốt ra một lời khiến cậu kinh ngạc đến mức há hốc. Thậm chí còn có chút hoảng hốt.
Mẹ ngồi xuống bên cạnh cậu, đại khái kể ra những đặc điểm mỗi khi mình phát bệnh, đồng thời đưa ra vài kết luận về căn bệnh quái lạ ấy, cuối cùng chỉ rõ Tiểu Vĩ là mấu chốt để tránh cho nó bộc phát.
Ý của Dương Nghi Mẫn rất rõ ràng, hy vọng con trai có thể hiểu một số hành vi của bà và cố gắng phối hợp.
Những lời ấy rơi vào tai Tiểu Vĩ, lại làm lòng cậu dậy sóng dữ dội.
Cậu không thể tin nổi, mẹ vẫn im lặng bấy lâu, thế mà âm thầm tổng kết ra quy luật của cái gọi là bệnh này! Thậm chí còn nhắm thẳng vào cậu!
Ở một mức độ nào đó, Tiểu Vĩ đã lộ rồi.
Nếu không có thân phận mẹ con vốn tự nhiên đã mang theo sự tin cậy này, sợ rằng cậu đã chẳng thể ngồi yên ở đây, ung dung tận hưởng sự yên ấm của gia đình nữa.
“Con biết rồi, mẹ.”
Giọng nói hơi run, nhưng đó đã là kết quả Tiểu Vĩ gắng gượng kiểm soát hết sức.
……
Mọi người đều biết, học sinh lớp mười hai có một đặc quyền: nghỉ hè chỉ cần nghỉ một tháng là có thể quay lại ngôi trường ấm áp để tiếp tục học tập hăng say.
Với một ngôi trường tư thục nội trú, ngày trước khi khai giảng đối với toàn bộ học sinh và phụ huynh đều là một trận chiến khốc liệt, mà với một cặp mẹ con nào đó thì lại càng như vậy.
“Quần áo đều xếp xong chưa?”
“Xong rồi xong rồi!”
“Đồ lót với tất đâu?”
“Sớm bỏ vào rồi!”
“Nói năng sao mà thiếu kiên nhẫn thế hả con?”
Dương Nghi Mẫn liếc con trai, bất mãn nói.
Hôm nay lúc chuẩn bị ra ngoài, bà vẫn mặc một chiếc áo phông trắng, một quần jeans xanh da trời; vạt trước áo ngắn được sơ vin một đoạn vào cạp quần, làm nổi bật vòng eo mềm mảnh, mái tóc buộc thành một búi nhỏ sau gáy, hai bên rủ xuống vài lọn tóc ngắn, để lộ chút da trắng ở gốc tai, trông hệt một cô thiếu nữ trẻ trung.
“Con nào dám!”
Tiểu Vĩ bĩu môi đáp.
Nếu phải có binh có tướng mới là một trận chiến, vậy cậu chắc chắn là người lính xông pha tuyến đầu, còn mẹ đương nhiên là nữ tướng phát lệnh.
“Mau dọn sách vở của con đi!”
Dương Nghi Mẫn khoanh tay, một chân đạp lên ba lô xám dưới đất, đôi mắt lộ ra vẻ uy nghi không cho phép cãi lại, toàn thân mang khí thế nhìn xuống chiến trường.
Trước mặt bà mở sẵn một chiếc vali đen lớn, bên trong để một ít quần áo, chiếm khoảng một nửa không gian.
Con trai có cái tiện là ra ngoài lúc nào cũng đơn giản gọn nhẹ, đi nửa năm cũng chỉ cần một cái vali, một cái ba lô là đủ.
Tiểu Vĩ quay về phòng ngủ, vừa thu dọn bàn học vừa hét ra ngoài: “Rõ ràng gần như thế, lại cứ phải đi vào buổi sáng... con thấy mẹ chỉ lười nấu bữa trưa cho con thôi!”
Trường ở không xa nhà cậu, gọi xe cũng chỉ mất hai mươi mấy phút; nếu không phải nhà trường yêu cầu tất cả học sinh phải ở nội trú, mỗi ngày cậu đi về cũng không phải không được.
“Con heo chết! Mày nói gì cơ!”
Dương Nghi Mẫn nổi giận, chửi vọng sang.
“Con heo lười!”
“Con heo chết!”
“Con heo lười!”
……
“Củ sạc của con đâu?”
“Con biết sao được!”
“Chẳng phải tối qua mẹ xem phim đến hết pin, dùng của con sao?”
“Ồ... để mẹ tìm...”
……
“Bộ sạc để đâu?”
“Nhét vào ba lô.”
“Ba lô đâu?”
“Cái bị con đạp lên lúc nãy ấy...”
……
“Trong túi con nhét quần áo cũ làm gì? Còn vo thành cục thế này, cũng không biết gấp lại à!”
“Đừng động vào!”
Tiểu Vĩ lập tức xông tới trước mặt mẹ, trên trán đã rịn mồ hôi lạnh. Cậu giật lấy ba lô, đầu óc xoay chuyển rất nhanh, nói: “Đây... đây là quần áo quyên góp cho vùng núi.”
Dương Nghi Mẫn có chút ngơ ngác: “...Thế thì cũng gấp lại một chút chứ.”
“Ôi mẹ đừng quản nữa, để con tự làm!”
Tiểu Vĩ nhận lấy bộ sạc trong tay mẹ, bỗng khựng lại: “Cái này không phải của con đúng không?”
“Hehe...”
Dương Nghi Mẫn cười ngượng hai tiếng: “Tìm không thấy, con tạm dùng cái cũ này trước.”
Tiểu Vĩ nhìn mẹ: “Nếu con không nhớ nhầm thì lúc trước vì cái cũ hỏng rồi mới mua cái mới.”
“Không hỏng!”
Dương Nghi Mẫn lớn tiếng phản bác, rồi bị khuôn mặt đơ như chết của con trai nhìn đến mức càng lúc càng chột dạ: “Thỉnh thoảng... hỏng...”
“Thỉnh thoảng... vẫn dùng được.”
Dương Nghi Mẫn lí nhí lẩm bẩm, rồi lại thẹn quá hóa giận: “Tạm thời chưa tìm thấy thôi mà! Dù sao cũng ở trong nhà, làm sao mất được! Đợi mẹ tìm ra rồi mang qua cho con chẳng phải xong à?”
“Còn của mẹ thì sao?”
“Nếu mẹ tìm được thì tối qua còn dùng của con làm gì?”
Phải nói là cũng có lý.
Tiểu Vĩ bị thuyết phục.
……
Trên taxi, hai mẹ con ngồi ở hàng ghế sau.
“Nói thật, mẹ căn bản không cần đi theo.”
“Có bà mẹ nào lại không muốn tiễn con mình chứ?”
Tiểu Vĩ có chút cảm động, quay đầu nhìn mẹ, lại thấy mắt bà cứ dính chặt vào dãy quán ăn vặt lướt qua ngoài cửa sổ, lập tức nhận ra người phụ nữ này là vì ra ngoài ăn ngon, tiện thể tiễn con.
Im lặng một lúc, cậu lại hỏi: “Con ở ký túc rồi, bệnh của mẹ thì làm sao?”
“Đã khỏi rồi.”
Dương Nghi Mẫn nói rất nhẹ, bởi cái bệnh quái lạ ấy quả thật đã hơn chục ngày không phát tác lại, lâu đến mức bà gần như sắp quên mất chuyện đó.
“Mẹ chắc chứ?”
“Chắc... có lẽ vậy.”
“Nếu không thì mẹ xin với trường, để con mỗi tuần được về nhà một lần.”
Dương Nghi Mẫn xoa đầu con trai: “Lên lớp mười hai rồi, cứ học cho tử tế, mẹ không sao.”
Hai mươi mấy phút rất nhanh trôi qua, khi hai mẹ con đứng trước cổng trường, mặt trời cũng vừa lên tới đỉnh đầu, bắt đầu phóng ra lượng nhiệt và ánh sáng quá mức.
Trên mặt đường có không ít ô tô đỗ lộn xộn, khiến xung quanh chật như nêm. Phụ huynh vác theo từng bao lớn túi nhỏ, học sinh thì đi sau cha mẹ mình, kéo vali tiến vào khuôn viên trường.
Bên trong trường vốn có một bãi đỗ xe khá rộng, chuyên dùng cho phụ huynh đưa đón con cái, nhưng năm ngoái đột nhiên nói sẽ xây thêm một tòa nhà giảng dạy mới, thế là lập tức quây rào lại.
Lúc Tiểu Vĩ được nghỉ hè thì nền móng mới vừa đổ xong, nghe nói nhà trường tranh thủ kỳ nghỉ để gấp rút thi công, chẳng biết bây giờ đã xây thành dạng gì rồi.
Dương Nghi Mẫn che tay lên trán, nhìn vào sân trường rồi cảm thán: “Trường học vẫn tốt hơn hẳn!”
Hai mẹ con từ trước đã hẹn, đưa đến đâu thì chỉ đến cổng trường là đủ.
Tiểu Vĩ không thích cảm giác được cha mẹ đưa tận vào ký túc, cứ như cậu vẫn chưa lớn. Chưa kể còn có đứa phải để người lớn vào tận phòng ngủ giúp trải giường, sắp đồ, cậu thấy một lần là lại thầm chửi một lần.
“Học tốt hay không thì chỉ học sinh mới biết, các người hiểu cái gì?”
Tiểu Vĩ nhận lấy vali kéo trong tay mẹ, cười nhìn bà.
Bình thường đến lúc này phải tạm biệt rồi, ai về nhà nấy, ai vào trường nấy. Thế mà mẹ lại bỗng ngẫu hứng than một câu: “Cứ nghĩ lại phải nửa năm nữa mới gặp con trai, trong bụng mẹ lại co thắt.”
Mẹ co thắt đa phần là vì thèm đồ ăn dọc đường thôi!
Tiểu Vĩ thầm khinh bỉ một câu, ngoài mặt vẫn thuận theo cảm xúc của mẹ, mở to hai mắt sáng rực: “Nếu mẹ đã thương con như vậy, chi bằng để lại cho con thêm ít tiền tiêu.”
Nói rồi, cậu sờ hai tờ tiền trăm tệ trong túi - đó là tiền sinh hoạt mẹ vừa đưa cho cậu trên xe.
Phần còn lại mẹ nói sẽ chuyển qua WeChat, nhưng đến giờ vẫn chẳng thấy động tĩnh gì...
Dương Nghi Mẫn nghiêm túc nói: “Tiểu Vĩ, con trai phải nuôi kham khổ.”
Tiểu Vĩ im lặng một lúc, rồi đáp: “Mẹ... bình thường câu này mẹ phải bàn với bố chứ...”
Nghĩ mấy giây, cậu lại bổ sung: “Mà còn phải nói sau lưng con...”
Cậu còn đang định châm chọc tiếp, đột nhiên người phụ nữ trước mặt lại tiến tới gần hơn.
Ngay sau đó, Tiểu Vĩ bị mẹ ôm chặt vào lòng. Còn đang ngẩn ra, cậu đã cảm thấy vài giọt nước mát lạnh nhỏ xuống cổ, chui vào cổ áo.
“Nhớ gọi thêm cho mẹ mấy cuộc điện thoại.”
Nói xong câu ấy, Dương Nghi Mẫn lục lọi trên người một lúc lâu, rồi rút ra một tờ tiền nhét vào tay con trai. Cuối cùng bà phất phất tay, ung dung rời đi.
“Vâng.”
Tiểu Vĩ khẽ đáp.
Cậu không biết mẹ có nghe thấy câu trả lời ấy không, chỉ thấy ngực mình nghẹn đến không nói nổi, trong lòng nặng trĩu.
Cúi đầu nhìn tờ năm mươi đồng trong tay, cậu siết mạnh.
Hình như còn nghẹn hơn.
……
Ký túc xá nằm ngay góc ngoài cùng tầng một. Tiểu Vĩ quen đi cửa bên, người ít, đường gần, lại không phải chạm mặt ông quản sinh lúc nào cũng nhìn người như nhìn trộm.
Đẩy cánh cửa tôn ra, khung giường tầng quen thuộc hiện vào mắt. Tiểu Vĩ quét một vòng, chỉ có chăn chiếu của Béo được trải ra, hai thằng bạn xấu còn lại dường như vẫn chưa tới.
Nhưng Béo cũng không có mặt, chẳng biết chạy đi đâu.
Tiểu Vĩ đi tới giường mình, dọn dẹp ngăn nắp chăn nệm, đặt ba lô vào phía trong gối sát tường.
Sau đó cậu nằm lên giường nghịch điện thoại một lúc, rồi lại bất an ngồi dậy, nhìn quanh nghi thần nghi quỷ, xuống giường khóa ba lô vào tủ đựng đồ, nhét chìa khóa vào túi, lúc này mới thở phào một hơi, nằm lại xuống giường.
Chưa đầy hai phút, cửa ký túc bị đẩy từ bên ngoài, một cục thịt mắt chuột mày mảnh bước vào.
Tiểu Vĩ ngẩng đầu lên nhìn, quả nhiên là Béo.
“Đến rồi à, Vĩ ca?”
Béo ưỡn cái bụng phệ ngồi phịch xuống giường, khung giường phát ra một tiếng rên, như thể ngay sau đó sẽ bị đè sập.
“Ừ.”
Tiểu Vĩ đáp một tiếng, liếc qua rồi nói: “Lại béo thêm đấy!”
Một tháng không gặp, thằng này dường như lại béo thêm một vòng.
Béo hừ một tiếng: “Với vóc dáng này của tao, mà quăng vào xã hội nguyên thủy thì thế nào cũng là tù trưởng!”
Phải là tù trưởng bộ lạc thì đúng hơn chứ?
Tiểu Vĩ thầm nghĩ một câu, rồi hỏi tiếp: “Đi đâu thế?”
“Giờ này thì đi ăn cơm chứ còn đâu!”
“Sớm thế à?”
“Không sớm nữa! Sao, mày chưa ăn?”
“Chưa.”
“Đi! Tao ăn thêm với mày một bữa!”
Béo đứng dậy kéo tay Tiểu Vĩ.
Tiểu Vĩ bị lôi bật dậy, trên mặt lộ ra vẻ dở khóc dở cười: “Mày có từng nghĩ vì sao mình lại béo không?”
“Ôi dào, đang giờ cơm mà đừng nói mấy câu mất hứng như thế!”
Hai người tán nhảm vài câu, cùng đi ra ngoài. Vừa kéo cửa, Tiểu Vĩ chợt nhớ ra điều gì, lại lùi về phía sau.
“Sao thế?”
“Chìa khóa tủ vẫn để trong ký túc thì hơn, đừng làm mất.”
Tiểu Vĩ móc một chiếc chìa khóa từ túi ra, nhét xuống dưới gối, rồi mới bị Béo kéo ra khỏi ký túc.
“Mất thì mất, bên quản sinh có chìa dự phòng mà!”
“Thật à?”
“Tao mất mấy cái rồi, nhìn là biết mày là đứa ngoan ngoãn, tao nói mày nghe...”
Hai bóng người càng đi càng xa, giọng nói cũng dần không còn nghe rõ.
Thời tiết mùa hè giống như mặt đàn bà, nói đổi là đổi. Lúc đi ra còn nắng chói chang, đến lúc quay về thì mưa lớn đã đổ xuống, gió lốc cuốn theo những hạt mưa to như hạt đậu, quật lên người đau rát.
Tiểu Vĩ và Béo chẳng khác nào chim vỡ tổ, loạng choạng chạy ngoằn ngoèo như hai con ruồi không đầu, đến khi về tới khu ký túc thì cả hai đều đã ướt sũng.
“ĐM!”
Tiểu Vĩ quệt nước mưa trên mặt, hai tay chống gối thở hồng hộc.
Béo bên cạnh cũng chửi một tiếng, trông còn thê thảm hơn. Quần áo ướt sũng dính chặt vào người, khiến cả những đường cong mỡ màng cũng lộ ra.
Hai người vừa lầm bầm chửi bới vừa quay về ký túc, lúc ấy mới thấy hai thằng bạn xấu còn lại cũng đã tới.
Bộ dạng như gà rớt nước này đương nhiên không thể tránh khỏi bị cười cợt trêu chọc, thế là trong phòng ký túc thỉnh thoảng lại vang lên một tiếng “đm” thật lớn.
“Mấy ông kỳ nghỉ vừa rồi làm gì?”
Sau một lúc yên xuống, Kính Cận ở giường trên của Tiểu Vĩ thò đầu ra hỏi.
Thằng này người đen đen gầy gầy, lúc nào cũng mang dáng vẻ thiếu dinh dưỡng, trên mặt đeo một cặp kính gọng đen, tròng dày cộp như đáy chai, trông như một học sinh gương mẫu ham học; thực ra lại mê hóng chuyện, đến mức thường xuyên bị anh em trêu là đọc báo lá cải đến mù cả mắt.
“Đừng nhắc nữa, hơn nửa tháng đều ở nhà học!”
Vừa nhắc đến chuyện này, Tiểu Vĩ đã thấy đau khổ.
Nhưng Béo đối diện lại không vui: “ĐM! Mày lại tranh thủ lúc anh em nghỉ hè mà lén cuốn sách à!”
“Cuốn cái mẹ gì!”
Hai thằng bạn xấu khác cũng giơ ngón giữa theo.
“Thế mày làm gì?”
“Tao chuẩn bị cho các chiến hữu không ít hàng ngon đấy.”
Béo cười nhếch mép, giơ điện thoại lên đầy vẻ dê xồm.
“Lại là truyện à?”
“Ngán đến tận cổ rồi!”
“Truyện thì là cái thá gì, tao cũng lâu không xem nữa!”
Béo hừ một tiếng, rồi nói tiếp: “Ở trong này!”
Hắn vỗ vỗ màn hình điện thoại: “Là đống AV tao mất đúng một tháng trời công phu chọn lọc đấy!”
“ĐM!” ×2
Không nhận được phản ứng nhiệt liệt như mong đợi, Béo khó chịu liếc lên giường: “Pháo ca, mày giả bộ bình tĩnh cái gì thế?”
Đại Pháo là tồn tại rất đột ngột trong cả trường, không phải vì hắn có gì quá đặc biệt, mà là vì vóc dáng của hắn, thả ra toàn trường cũng độc nhất vô nhị.
Cao gần hai mét, bề ngang còn kinh người hơn, hệt như một ngọn núi, đứng đó thôi đã tạo cho người ta một áp lực cực lớn.
May mà gã này tính tình tốt, đối xử với mấy bạn cùng phòng cũng rất trượng nghĩa, còn từng đỡ cho Tiểu Vĩ không ít phiền phức.
Đại Pháo nằm ngửa trên giường, hai tay đặt dưới sau đầu, mắt nhìn lên trần nhà trống rỗng, cực kỳ ra vẻ ngầu mà đáp một câu:
“Anh em hè này phá trinh rồi.”
“ĐM!” ×9
Đám bạn xấu mỗi người đồng thanh chửi ba tiếng để biểu đạt sự ngưỡng mộ trong lòng.
Ba người cùng lúc thò đầu ra khỏi giường, giống ba con chim non há mồm chờ ăn.
“Thế nào? Kể nghe coi!”
“Thì... chẳng phải tao đã mười tám rồi sao, bố tao liền tìm cho tao một người phụ nữ, nói là quà trưởng thành.”
Tiểu Vĩ từng gặp bố Đại Pháo.
Đó là hồi vừa khai giảng năm lớp mười một, Đại Pháo còn chưa cao như bây giờ, nhưng đã nổi bật hẳn lên giữa đám đông.
Cậu nhìn hai ngọn núi lớn một to một nhỏ húc ngang dọc giữa đám người, ai thấy họ cũng chủ động nhường ra một con đường, kể cả giáo viên.
Chỉ có Tiểu Vĩ là nhìn sững, đứng đực ở nguyên chỗ, thế là “ngọn núi lớn” kia bèn đi tới chỗ cậu, hỏi một câu: “Bạn học, lớp XX đi thế nào?”
Tiểu Vĩ chỉ nhớ trên cánh tay còn to hơn cả đùi cậu kia có xăm một con rồng xanh dữ tợn, căn bản không biết mình đã trả lời cái gì; mãi đến cuối cùng mới phản ứng ra người ta đang hỏi lớp của mình.
Sau này quen rồi, Tiểu Vĩ còn từng hỏi về vị “ngọn núi lớn” ấy, nhưng Đại Pháo không muốn nói lắm, chỉ từ câu trả lời của hắn mà biết, hình như bố hắn là dân “xã hội đen”.
Còn rốt cuộc là lăn lộn trong cái xã hội nào, Đại Pháo không nói, Tiểu Vĩ cũng chẳng dám hỏi nhiều.
“Là gái bao à?”
“Cảm giác thế nào?”
“Sướng không?”
Ba người hỏi những câu khác nhau, nhưng giống nhau là vẻ mặt vừa hâm mộ vừa ghen tức, cùng sự tò mò đầy tràn.
Đại Pháo diễn xong một màn ngầu hoàn hảo, hưởng trọn ánh nhìn ngước lên của đám bạn xấu, cuối cùng cũng không giả vờ bình tĩnh nữa, phấn khích đáp: “Sướng nổ mẹ nó luôn!”
Hắn chống người ngồi dậy: “Mấy cậu đều biết tao không có mẹ, nên bố tao hay dẫn phụ nữ về nhà, người đàn bà này tao đã gặp vài lần.”
Hắn nhìn sang Kính Cận: “Là gái bao thì đã sao? Ông đây vẫn địt cho nó khóc trời gọi đất như thường.”
Lại nhìn sang Béo: “Cái lồn siết chặt thế, tao bắn ba lần liền!”
Cuối cùng nhìn sang Tiểu Vĩ: “Nước dâm phun đầy một giường!”