Chương 6
“Này, gì vậy?”
Sở Phi vội vàng quay đầu lại, lập tức thấy một con quái vật toàn thân tròn quay, phình phình như con heo béo, nhưng lại không có đầu cũng chẳng có đuôi, trên lưng còn mọc ra hai đôi cánh đang lao thẳng về phía mình. Cậu thậm chí còn không kịp phản ứng, đã bị thứ đó húc thẳng vào trong cơ thể, trước mắt lại tối sầm lần nữa!
Không! Ta còn chưa muốn chết!!! Ta còn bao nhiêu việc phải làm, còn có…
“Đừng!!”
Một lúc lâu sau, Sở Phi mới khôi phục lại ý thức, vừa mở miệng đã kêu thất thanh, nhưng rất nhanh cậu phát hiện mình căn bản chẳng hề hấn gì, hơn nữa còn đang đứng trong phòng ký túc xá. Cậu lập tức cúi nhìn tay chân mình đầy khó hiểu, lại vỗ vỗ ngực, mọi thứ vẫn y nguyên như trước, vậy rốt cuộc vừa rồi là thế nào?
Thứ lao tới đó là cái gì?
Vừa rồi mình đã đi đâu?
Khoan đã, cái ấm đồng đâu rồi? Sao lại không thấy nữa?
Ọc ọc!
Ngay lúc Sở Phi đang tìm khắp nơi cái ấm đồng, bụng cậu đột nhiên quặn lên dữ dội, đầu óc cũng choáng váng, cả người bỗng mềm rũ đi như thể đã bị bỏ đói mấy ngày mấy đêm. Cậu vội vàng lấy từ ba lô ra mấy quả táo. Đó là táo cậu mua trước khi lên tàu, nhưng vì không có gì thèm ăn nên vẫn chưa đụng tới. Thế mà điều khiến Sở Phi kinh ngạc là, sau khi cậu ăn sạch mấy quả táo ấy, bụng vẫn đói cồn cào như cũ!
Rốt cuộc là sao đây?
Cậu vội vàng rời ký túc xá đi ra ngoài đường. May mà lúc này đúng vào giờ chợ đêm, ven đường đâu đâu cũng có bán đủ thứ đồ ăn vặt. Sở Phi tùy tiện tìm một quán mì kéo sợi kiểu Hồi, gọi một bát mì Lan Châu thật lớn, ba hai miếng đã xử lý xong, vậy mà vẫn đói!
Thế là cậu lại gọi thêm một bát nữa, nhưng tình hình vẫn chẳng khá hơn là bao, trái lại những người trong quán đã bắt đầu nhìn cậu bằng ánh mắt kỳ quái.
Sở Phi vội vàng đi ra ngoài, sờ sờ bụng mình. Hai bát mì Lan Châu lớn như thế mà lại như rơi vào hố đen, biến mất không dấu vết?
Sao có thể như vậy được?
Sở Phi không nhớ mình từ lúc nào lại ăn khỏe đến thế, chuyện này trước nay chưa từng có!!
Đúng lúc ấy, Sở Phi đột nhiên ngửi thấy một mùi thịt cừu nướng thoảng qua, bụng cậu lập tức lại quậy lên lần nữa, thậm chí trong miệng còn tiết ra rất nhiều nước bọt…
Do dự một chút, Sở Phi vẫn bước tới mua hai xiên. Sau khi ngấu nghiến ăn hết, cậu lập tức ợ một cái đầy thỏa mãn, bụng cũng tạm thời yên xuống.
Ra là phải ăn thịt!
Nhưng cảm giác thỏa mãn ấy của Sở Phi chỉ kéo dài được vài giây, bụng cậu lại tiếp tục náo loạn. Rõ ràng chỉ hai xiên thịt cừu thôi căn bản không thể đáp ứng nhu cầu của nó. Mà bên Thâm Quyến này, một xiên thịt cừu tận mười tệ, cậu lấy đâu ra tiền mà mua thêm?
Bất đắc dĩ, Sở Phi lại quay về quán mì, gọi một bát mì bò lớn. Lần này ngay cả ông chủ quán cũng bắt đầu nhìn cậu với ánh mắt khác thường.
Nhưng mì bò bát lớn không có nghĩa là thịt bò cũng nhiều, nên sau khi ăn xong một bát, Sở Phi vừa bước ra khỏi quán mì, bụng đã lại biểu tình lần nữa.
Cứ ăn kiểu này, e rằng có bao nhiêu tiền cũng không đủ tiêu!
Sở Phi chỉ còn cách cắn răng chịu cơn đói, đi về phía cửa hàng nhà mình. Cậu trước tiên tìm mẹ là Hà Bội Linh xin ít tiền, rồi đến bệnh viện gần đó đăng ký khám cấp cứu. Điều quái lạ là, bác sĩ kiểm tra đi kiểm tra lại mấy lượt, cuối cùng bất lực nói rằng cơ thể cậu rất khỏe mạnh, căn bản chẳng có bệnh gì…
Không bệnh thì tôi sẽ đói đến mức này sao? Sở Phi thầm nguyền rủa ông ta trong lòng, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác. Trừ phi cậu bỏ tiền ra làm kiểm tra toàn thân kiểu thẩm tách máu này nọ, bằng không bác sĩ cũng bó tay.
Rời khỏi bệnh viện, Sở Phi đã đói đến mức hoa mắt chóng mặt, đến cả đi đường cũng không còn sức…
Thịt! Mình muốn ăn thịt quá!
Mà không hiểu có phải ảo giác hay không, Sở Phi bỗng phát hiện đám người trên đường trước mặt mình đột nhiên biến thành từng đống thịt tươi mới, cảnh tượng ấy lập tức khiến miệng cậu lại đầy ắp nước bọt, như thể đó chính là từng mảng mỹ thực ngon lành. Sở Phi hoảng sợ đến cực điểm, vô thức điên cuồng chống cự lại ý nghĩ đó. Sao cậu lại biến thành bộ dạng này?
Cậu đã thành quái vật rồi sao?
Lảo đảo né khỏi đám đông, Sở Phi chật vật chui vào một con hẻm tối. Cậu sợ mình sẽ không nhịn được mà cắn xé những “món ngon” ấy…
Cậu giờ đây lại biến thành quái vật thật rồi sao?
Một con quái vật muốn ăn thịt người?
Trời ơi?
Sao lại thành ra như vậy?
Gâu gâu!!
Đột nhiên một con chó hoang từ đống rác lao ra. Nó rất cảnh giác với kẻ xâm nhập lãnh địa là Sở Phi, định dọa cậu rời đi. Nhưng thấy Sở Phi dường như không có ác ý gì, chỉ co ro ở góc tối run lẩy bẩy, con chó hoang chậm rãi đi tới, ghé mũi ngửi ngửi người cậu, dường như đang tò mò không biết tên này đang làm gì ở đây. Nhưng đúng lúc ấy, tay Sở Phi lại đột ngột siết chặt lấy cổ nó!
Sở Phi nhìn rất rõ, thân thể con chó hoang vốn đã gầy trơ xương dưới tay cậu lại đang co rút với tốc độ mắt thường có thể thấy được…
Co rút tiếp…
Cho dù cuối cùng toàn thân chỉ còn da bọc xương, nó vẫn chưa dừng lại, thậm chí cả xương cốt lẫn da lông cũng cùng nhau từ từ thu nhỏ, thu nhỏ, cho đến lúc biến mất hoàn toàn…