Chương 6: Cám dỗ dưới bàn ăn và lời cảnh cáo
Buổi trưa, Lục Dao bảo thư ký gọi đồ ăn ngoài mang tới. Nếu chỉ có một mình anh, anh đã ra ngoài ăn qua loa chút gì đó rồi, nhưng hôm nay Vân Mộc Cẩn ở nhà, để cô một mình ra ngoài ăn cũng không tiện, nên anh bảo thư ký đặt đồ ăn mang tới.
Đồ ăn ngoài có bốn món một canh, mặn lẫn chay đầy đủ. Lúc Vân Mộc Cẩn xuống lầu, cô thấy Lục Dao đang mở hộp đồ ăn ra. Sáng nay chưa ăn gì, vừa ngửi thấy mùi cơm canh thơm lừng, bụng cô lập tức réo ùng ục. Cô nghênh ngang bước tới, ngồi xuống ghế, nhìn người đàn ông múc cho mình một bát cơm.
“Ăn cơm đi!” Lục Dao nói rất ít, phần vì nhiều năm làm lính trong quân đội mà thành ra như vậy.
Vân Mộc Cẩn và Lục Dao ngồi đó ăn cơm, giữa chừng chẳng ai nói với ai câu nào. Sức ăn của người đàn ông lớn, ăn rất nhiều, còn Vân Mộc Cẩn thì ăn ít, chỉ hết một bát cơm đã no, đặt bát đũa xuống rồi nhìn anh ăn.
Lục Dao vốn đang ăn ngon lành thì đột nhiên khựng lại. Một bàn chân mềm mại đang giẫm lên dép của anh, từng chút từng chút ma sát dọc theo cẳng chân anh. Lục Dao nghiêm mặt nhìn người phụ nữ trước mặt. Bề ngoài cô vẫn nghiêm chỉnh như không có chuyện gì xảy ra, nhưng đôi chân nhỏ dưới bàn lại chẳng hề ngoan ngoãn. Ánh mắt cô đối diện thẳng với anh, không chút kiêng dè. Lục Dao nhìn ra sự đắc ý trong mắt cô. Anh gắp một đũa thức ăn bỏ vào bát, nuốt cùng với cơm, trong khi ngón chân của Vân Mộc Cẩn đã bò tới mặt trong đùi anh. Vì đang giữa mùa hè nên quần áo mặc ở nhà rất mỏng, anh cảm nhận rõ hơi nóng từ bàn chân cô. Bàn chân nhỏ của Vân Mộc Cẩn cọ qua cọ lại ở mặt trong đùi anh, nơi đó sát ngay chỗ của quý của đàn ông. Lục Dao ngoài mặt vẫn lạnh lùng nghiêm nghị, nhưng thực ra cả trong lòng lẫn cơ thể đều đã tê dại râm ran, tên em trai đang ngủ yên kia cũng bắt đầu có ý muốn thức dậy.
Vân Mộc Cẩn nhìn gương mặt vẫn không đổi sắc của người đàn ông thì có chút không vừa mắt. Động tác của cô càng lúc càng mạnh bạo hơn, bàn chân nhỏ trực tiếp giẫm lên của quý của anh. Nghe thấy tiếng hít khẽ khe khẽ của người đàn ông, cuối cùng Vân Mộc Cẩn mới thấy trong lòng cân bằng hơn chút ít. Cô đã vất vả hết sức để quyến rũ anh, vậy mà anh vẫn còn ăn cơm được, đúng là một gã đàn ông đáng ghét.
Cây thịt thô to của Lục Dao bên dưới vừa bị cú giẫm kia chạm phải đã lập tức có phản ứng, không khống chế được mà dựng lớn lên. Anh ăn nốt miếng cơm cuối cùng, đặt bát đũa lên bàn, rồi đưa một bàn tay lớn nắm lấy cổ chân mảnh khảnh của Vân Mộc Cẩn.
“Anh cứng rồi!” Cổ chân cô bị người đàn ông nắm chặt trong tay, trên mặt lại mang theo vẻ khiêu khích và đắc ý, nói với Lục Dao.
“Đây là lần cuối cùng tôi cảnh cáo em, đừng quyến rũ tôi nữa, nếu không hậu quả em không gánh nổi đâu, Vân Mộc Cẩn.” Lục Dao nhìn cô gái đối diện bằng ánh mắt sắc như dao, nghiến răng nghiến lợi cảnh cáo.
Vân Mộc Cẩn hoàn toàn không coi lời cảnh cáo của Lục Dao ra gì. Cô không hề sợ ánh mắt anh, nhìn thẳng vào anh rồi nói: “Lục Dao, việc tôi Vân Mộc Cẩn đã muốn làm thì nhất định phải làm cho bằng được. Lời cảnh cáo của anh chẳng có tác dụng gì với tôi cả.”
Ánh mắt hai người quấn lấy nhau, lửa tóe ra chan chát. Cuối cùng, Lục Dao vẫn buông chân người phụ nữ ra, không ngoái đầu lại mà đi thẳng vào phòng ngủ.