Chương 8: Xui xẻo tới tận cùng?

AA18
Nội dung
AI
Thêm
Truyện chữVideoTruyện tranhÂm thanhLột đồClip sex từ ảnh mặtAPPVIPTrang chủ
Ông Chủ Nhà Siêu Cấp

Chương 8: Xui xẻo tới tận cùng?

Thể loại: Hệ thống dị năngSố chữ: 3.47K words

Hai người cũng đã nhìn thấy Dương Đào và Hứa Như Yên trong đại sảnh.

Trương Chương chỉ liếc một cái rồi cúi đầu bước thẳng về phía trước. Trong lòng có hận đến mấy cũng không dám làm càn, sự hối hận trong lòng hắn đã không thể nào diễn tả nổi. Hắn không ngờ người vẫn luôn thành thật, chịu đựng kia lại bám được đùi của phó tổng, kẻ từng bị mình bắt nạt quen tay bỗng chốc biến thành một con hổ lớn, ngược lại còn khiến hắn mất cả việc.

Quản lý Hồ cũng y như vậy. Hứa Như Yên ở đây, ông ta chỉ có thể nuốt hết lời độc vào trong lòng.

Ban đầu hai người còn định xử lý Dương Đào cho thật ra trò, Quản lý Hồ cũng muốn lại một lần nữa lấy uy phong, kết quả không ngờ cục diện xoay chuyển nhanh đến thế, lập tức đã bị Hứa Như Yên ép xuống bằng thế lực mạnh mẽ.

Cuối cùng Trương Chương mất luôn cả công việc, có thể nói là tự mình bưng đá đập vào chân mình, suýt nữa còn đập gãy cả chân.

Dương Đào trước tiên nhìn sang vận số của Trương Chương, phát hiện toàn bộ vận số của hắn đều ở mức trung thấp hoặc thấp, chỉ có đào hoa vận là cao nhất, đạt mức trung bình.

Dương Đào tập trung tinh thần vào phúc vận của Trương Chương, rồi điều động năng lực của mình.

Bản thân phúc vận của Trương Chương vốn đã thấp trung thấp, cuộc đời không hề thuận buồm xuôi gió, va vấp lổn nhổn, nhưng trong vòng ba tháng tới thì cũng không đến mức rơi vào cảnh khốn quẫn gì.

Nhưng lúc này, chỉ thấy phúc vận của Trương Chương dần dần biến đổi, một hàng chữ nhỏ bắt đầu hiện ra: uống nước cũng kẹt răng, ra ngoài bị xe tông, xui xẻo đến tận cùng.

Phúc vận có thể nói là thứ quan trọng nhất trong toàn bộ vận số của một người. Nói đơn giản thì phúc vận chính là vận may của con người, may mắn thì làm gì cũng thuận, còn có thể phát đại tài.

Vận may không tốt, đi đường cũng có thể ngã, ăn cơm cũng có thể bị nghẹn chết.

Hiện tại Dương Đào vẫn chưa có khả năng thay đổi tổng thể vận số của một người, nhưng ảnh hưởng đến vận số trong ba tháng gần nhất thì vẫn làm được.

Sau khi đổi xong phúc vận của Trương Chương, năng lượng nhỏ bằng hạt vừng trong đầu Dương Đào lập tức trở nên ảm đạm đi rất nhiều. Nếu lúc đầu nó chỉ là ánh đèn mờ mờ, thì bây giờ đã lúc tắt lúc sáng, trông như bất cứ lúc nào cũng có thể tắt lịm.

Ngay sau đó, Dương Đào lại nhìn sang vận số của Quản lý Hồ. Vận số của ông ta khá tốt, tài vận và phúc vận đều đạt mức trung bình, ngay cả đào hoa vận cũng đã đạt mức trung trên.

Ban đầu Dương Đào định tác động vào tài vận hoặc phúc vận của Quản lý Hồ, để ông ta xui xẻo hoặc mất tiền, nhưng vừa nhìn thấy đào hoa vận, trong lòng hắn lập tức khẽ động.

Vợ của Quản lý Hồ là em họ của ông chủ, Quản lý Hồ có thể ngồi vào ghế quản lý kế hoạch ở công ty cũng là vì ông chủ nể mặt vợ mình. Ông ta sợ vợ đến mức tận xương tủy.

Khi tập trung vào tài vận của Quản lý Hồ, Dương Đào lập tức nhìn ra trong thời gian gần đây ông ta đã phát sinh quan hệ với mấy người phụ nữ, lại còn mập mờ với mấy người khác, trong lòng hắn liền sáng tỏ.

Tinh thần vừa động, trên đào hoa vận của Quản lý Hồ xuất hiện một hàng chữ nhỏ.

Đào hoa vận khiến đàn ông đắc ý vênh váo, còn đào hoa kiếp thì hại người không cạn.

Quản lý Hồ ra ngoài tìm phụ nữ che giấu rất kỹ, chưa từng để vợ phát hiện, nhưng sau khi bị Dương Đào tác động như thế này, rất nhanh thôi vợ ông ta sẽ biết chuyện, đến lúc đó sẽ có trò hay để xem.

Sau khi tác động xong vận số của hai người, năng lượng trong đầu Dương Đào đã hoàn toàn ảm đạm. Ngay cả bản thân hắn cũng cảm thấy như thể đã thức ba ngày ba đêm, lập tức đứng không vững, suýt nữa thì ngã quỵ.

Hứa Như Yên ở bên quan sát Dương Đào vội vàng đưa tay đỡ lấy hắn, không để hắn ngã xuống.

Đỡ Dương Đào, Hứa Như Yên trong lòng chấn động. Ban nãy cô chỉ cảm thấy như không khí bên cạnh mình khẽ động một chút, sau đó sắc mặt Dương Đào lập tức trắng bệch, mồ hôi đầm đìa, ngay cả cánh tay của Dương Đào đang áp sát vào ngực cô cũng không hề cảm nhận được.

“Dương Đào, anh làm sao vậy?” Hứa Như Yên ôm lấy hắn, lo lắng hỏi.

“Em không sao, chỉ là hơi mệt thôi.” Một lúc mà tác động lên vận số của hai người thì quả thật có chút khó khăn. Nếu không nhờ ý chí chống đỡ, lúc này Dương Đào đã ngất đi từ lâu rồi.

Vận số của Quản lý Hồ tương đối tốt, phúc vận đạt mức trung bình nên tiêu hao sức lực cũng nhiều hơn. Lúc này Dương Đào mới hiểu ra, nếu vận số của một người càng mạnh thì cái giá mình phải trả cũng sẽ càng cao. May mà phúc vận của Quản lý Hồ vẫn chỉ ở mức trung bình, nếu cao hơn trung bình thì có lẽ Dương Đào hiện giờ đã phải mất nửa cái mạng.

“Anh nhìn này.” Quản lý Hồ tạm thời chưa xảy ra chuyện gì, nhưng Trương Chương bị ảnh hưởng đến phúc vận thì sắp gặp chuyện ngay rồi. Dương Đào ra hiệu cho Hứa Như Yên nhìn về phía họ.

Chỉ thấy lúc này Trương Chương đang chuẩn bị bước xuống bậc thang, không biết vì sao, có lẽ trong tay hắn đang cầm khá nhiều thứ lấy từ công ty mang ra nên mắt không nhìn thấy bậc thềm. Chân phải hắn bước hụt một cái, cả người lập tức ngã phịch xuống, lăn từ trên bậc thang xuống dưới.

“Ái chà!” Đồ đạc văng tung tóe khắp nơi, Trương Chương nằm sấp ngửa đủ kiểu trên mặt đất. Quản lý Hồ vội vàng chạy lên đỡ hắn dậy.

Nhưng không biết có phải đụng vào vết thương của hắn hay không, vừa đứng dậy, chân Trương Chương mềm nhũn, phịch một tiếng lại quỳ sụp xuống đất, đầu gối va xuống mặt đất phát ra một tiếng nặng nề.

“A! Đau quá!” Sắc mặt Trương Chương lập tức trắng bệch.

“Sao cậu bất cẩn thế không biết.” Quản lý Hồ than phiền một câu. Lúc này những người qua lại xung quanh đều đang nhìn bọn họ, nhất là vài cô gái xinh đẹp, gần như sắp bật cười thành tiếng.

Mặt Quản lý Hồ đỏ bừng, chỉ thấy Trương Chương thật sự quá mất mặt. Một người mấy chục tuổi rồi mà đi đường còn ngã.

Ông ta lại vội vàng đỡ hắn dậy định rời đi, đồ trên mặt đất cũng chẳng thèm nhặt nữa.

Trương Chương dựa cả người vào Quản lý Hồ, đầu gối hắn đau như muốn chết, lúc này căn bản không thể dùng sức, hai chân cà nhắc dựa vào Quản lý Hồ mà đi.

Nhưng mới đi được hai bước, Trương Chương không cẩn thận để chân trái móc vào chân phải, cả người mất thăng bằng rồi chúi thẳng về phía trước.

Vốn dĩ Quản lý Hồ đã thấp hơn Trương Chương, lúc này toàn bộ trọng lượng cơ thể của Trương Chương đều dồn lên người ông ta, thêm vào đó khi sắp ngã thì Trương Chương theo phản xạ sẽ túm chặt người bên cạnh.

Thế là kéo theo cả Quản lý Hồ, hai người cùng nhau ngã cái rầm, cắm đầu cắm cổ xuống đất!

“Mẹ kiếp, cậu kéo tôi làm gì! Đệt.” Ngã mạnh xuống đất, liên tiếp ba lần ngã lăn, người xung quanh đã cười đến mức sắp đứng không vững rồi.

Quản lý Hồ thậm chí còn muốn quẳng luôn tên ngu ngốc này ở đây mà mặc kệ. Quá mẹ nó mất mặt, một người mấy chục tuổi rồi mà ngã liên tiếp ba lần.

“Tôi cũng không biết mà.” Trương Chương mặt mày như đưa đám, hắn cũng chẳng hiểu vì sao mình lại thành ra như vậy.

“Anh Hồ, anh đưa tôi đến bệnh viện đi, tôi cảm giác xương của tôi hình như bị gãy rồi.”

“Làm gì có chuyện đó, gãy xương thì cậu đã chẳng đứng dậy nổi rồi. Mau lên, tôi đưa cậu đến bệnh viện.” Ông ta lại đỡ Trương Chương dậy, lần này hai người đi rất chậm, mỗi bước đều bước thật chắc chắn, quả nhiên không còn ngã nữa.

Thế nhưng vừa đi qua một khúc ngoặt, chiếc xe đỗ bên đường vốn vẫn im lìm bỗng lùi lại một cái, rầm một tiếng lại húc ngã cả hai người.

“Mẹ nó chứ!”

Hai người sắp phát điên rồi, không hiểu sao mọi thứ đều đối đầu với họ. Trên xe không có ai, đường lại bằng phẳng, cho dù không kéo phanh tay thì cũng không thể lùi lại, vậy mà cứ đòi lùi, lại còn đúng lúc hai người họ đi qua.

Tất cả đều bị Hứa Như Yên nhìn thấy hết. Mãi cho đến khi hai người loạng choạng rồi khuất khỏi tầm mắt, cô mới kinh hãi và sợ hãi nhìn Dương Đào.

“Là anh làm?” Hứa Như Yên không dám tin trên đời lại có người có thể lặng lẽ làm được chuyện này.

Dương Đào mỉm cười yếu ớt, không phủ nhận cũng không trả lời, nhưng như vậy lại càng khiến Hứa Như Yên xác định hơn.

“Hứa tổng, em giờ không còn sức nữa, chị có thể đưa em về nhà không?” Dương Đào thật sự cảm thấy mình đã không thể đi nổi nữa rồi.

“Được.” Hứa Như Yên không từ chối, đỡ Dương Đào lên xe của mình. Lên xe xong, cô đang định hỏi địa chỉ của Dương Đào thì lúc này hắn đã ngủ thiếp đi rồi.

Nhìn dáng vẻ Dương Đào đang ngủ ở ghế sau, trong lòng Hứa Như Yên vô cùng phức tạp, có sợ hãi, có lo lắng, có hiếu kỳ, có cả biết ơn.

Đợi tâm trạng bình ổn lại một chút, Hứa Như Yên không gọi Dương Đào dậy, mà trực tiếp lái xe về nhà mình.

Dương Đào không biết mình đã ngủ bao lâu. Sau khi tác động đến vận số gần đây của Trương Chương và Quản lý Hồ, cơ bản hắn đã rơi vào trạng thái kiệt sức và gần như hôn mê. Nếu không phải muốn biết sau khi tác động xong phúc vận của Trương Chương thì sẽ xảy ra chuyện gì, có lẽ hắn đã ngất từ lâu rồi.

Đợi thấy được kết quả, Dương Đào mới thỏa mãn mà buông lỏng tinh thần, cố gắng chống đỡ cho đến khi lên xe cùng Hứa Như Yên thì đã lăn ra ngủ mê man.

Mơ mơ màng màng mở mắt, trong phòng tối đen như mực, cửa sổ bị rèm che kín.

Dương Đào quan sát năng lượng trong đầu mình. Sau khi tác động xong vận số của hai người, năng lực đã ảm đạm vô quang, còn bị tiêu hao quá mức một phần tinh lực của bản thân. Lúc này, năng lượng nhỏ bằng hạt vừng trong đầu hắn lại phát ra ánh sáng nhàn nhạt, nhưng để hồi phục hoàn toàn thì vẫn còn thiếu một chút.

Nghĩ đến đây, Dương Đào không khỏi thấy hơi sợ. Hắn vẫn chưa hiểu đủ về năng lực của một thầy bói.

Nếu lần này phúc vận của Quản lý Hồ cao thêm một chút nữa, thì hắn không chỉ đơn giản là ngất đi như vậy.

“Lần sau vẫn phải cẩn thận hơn mới được.” Dương Đào thầm nghĩ, “Có thời gian thì phải tìm hiểu thêm về năng lực của thầy bói.”

Ký ức của một nghề nghiệp lớn đến mức nào chứ, hiện tại Dương Đào mới chỉ tiếp nhận ký ức, muốn thật sự hiểu thấu và dung hợp hoàn toàn thì còn kém xa lắm.

Dương Đào ngồi dậy khỏi giường, lúc này mới phát hiện trên người mình chỉ còn mặc mỗi quần lót, còn áo sơ mi và quần dài đều đã bị cởi ra.

“Tôi nhớ là mình nhờ Hứa Như Yên đưa về, vừa lên xe đã ngất đi, chẳng lẽ quần áo là do Hứa Như Yên giúp tôi cởi? Mà tôi cũng chưa nói địa chỉ nhà cho Hứa Như Yên, cô ấy đưa tôi đến đâu rồi?”

Dương Đào nghĩ đến những ngón tay trắng nõn của Hứa Như Yên từng món từng món cởi quần áo cho mình, trong lòng chợt bùng lên một luồng nóng ran.

“Không lẽ cô ấy đưa tôi đến khách sạn rồi?” Dương Đào nghĩ vậy, rồi lần mò trên đầu giường, chạm được một công tắc, sau đó bấm xuống.

Đèn bật sáng, cảnh vật trong phòng lập tức hiện vào mắt Dương Đào. Chỉ là một căn phòng rất đơn giản, không phải khách sạn, nhưng cũng không phải phòng trọ của hắn.

Có lẽ là phòng khách dành cho khách của nhà Hứa Như Yên.

Quần áo được xếp ngay ngắn trên tủ đầu giường, phía trên cùng là điện thoại của Dương Đào.

Dương Đào cầm điện thoại lên xem giờ, kết quả màn hình không sáng lên. Sau khi nhấn giữ nút nguồn, hắn mới phát hiện máy đã hết pin.

“Pin gì mà vô dụng thế này, sáng ra ra ngoài đã sạc đầy, mới có bao lâu mà đã hết rồi.” Dương Đào nhíu mày, không biết bây giờ là mấy giờ khiến hắn hơi bực bội.

Mặc quần áo xong, tắt điều hòa, Dương Đào bước ra khỏi phòng khách dành cho khách.

Vừa ra ngoài đã nghe từ phòng khách truyền tới mấy tiếng ho liên tiếp, nghe giọng là của Hứa Như Yên.

Hứa Như Yên đang uống thuốc cảm nhìn thấy Dương Đào, lập tức lộ ra vẻ vui mừng và nhẹ nhõm, trên mặt cũng nhanh chóng nở đầy nụ cười.

“Dương Đào, cuối cùng anh cũng tỉnh rồi, nếu không tỉnh nữa thì tôi phải đưa anh đến bệnh viện đấy.” Hứa Như Yên lo lắng nói.

“Hứa tổng, tôi ngủ bao lâu rồi?” Thấy bộ dạng của Hứa Như Yên như vậy, trong lòng Dương Đào khẽ giật, điện thoại còn tự tắt nguồn, chẳng lẽ hắn ngủ hai ba ngày rồi sao.

“Bây giờ là tám giờ tối, từ hôm qua đến giờ, đã ba mươi tiếng rồi.” Hứa Như Yên nhìn lên chiếc đồng hồ trên tường.

Dương Đào không nói cho Hứa Như Yên biết địa chỉ nhà mình, nên Hứa Như Yên không thể đưa hắn đi khách sạn. Một người phụ nữ đẹp như cô, lại đưa một người đàn ông đang hôn mê đến khách sạn, nếu bị người ta nhìn thấy rồi báo cảnh sát thì còn bị kiểm tra phòng.

Vì vậy cô chỉ có thể đưa hắn về nhà mình. Vất vả lắm mới dìu được Dương Đào về nhà, đối với một người được nuông chiều từ bé như cô mà nói, đúng là mệt muốn chết.

Đỡ Dương Đào lên giường, lại giúp hắn cởi quần áo, Hứa Như Yên từng học qua chút kiến thức chăm sóc, nhìn qua là biết Dương Đào ngất đi vì kiệt sức, nên cô cũng không đưa hắn đến bệnh viện. Thế nhưng cả ngày hôm đó Dương Đào vẫn ngủ mê man không tỉnh, Hứa Như Yên gọi thế nào cũng không dậy.

Hứa Như Yên lúc đó mới bắt đầu căng thẳng. Hôm qua cô thức trắng cả đêm mà không ngủ, hôm nay cũng không đi làm, chỉ ở nhà trông Dương Đào. Suốt một đêm không ngủ, cộng thêm chuyện Dương Đào trước đó đã gây cho cô một cú chấn động cực lớn trong lòng.

Cả tâm trạng của cô vẫn luôn ở trạng thái vừa căng thẳng vừa hưng phấn. Ban ngày cô mệt quá không chịu nổi thì ngủ một giấc, nhưng ngủ dậy lại bị cảm.

Nếu không phải phát hiện Dương Đào hô hấp ổn định, thân nhiệt bình thường, Hứa Như Yên chờ hắn tỉnh dậy đến lúc đó có lẽ đã gọi 120 từ lâu rồi.

Hơn nữa cô cũng đã hạ quyết tâm, nếu sáng mai Dương Đào vẫn chưa tỉnh, cô cũng sẽ gọi 120.

“Lâu như vậy!” Dương Đào giật mình, bảo sao bụng hắn đói cồn cào, điện thoại cũng hết pin.

May mà chỉ ngủ ba mươi tiếng, chứ nếu cứ ngủ thẳng ba ngày thì Dương Đào thật sự cạn lời.

“Làm phiền chị rồi, Hứa tổng.” Dương Đào cảm ơn.

“Không có gì, anh giúp tôi vớt lại một khoản tổn thất, làm chút chuyện này là nên thôi.” Hứa Như Yên vội xua tay, “Anh ngủ lâu như vậy, chắc đói rồi, để tôi đi nấu cho anh ít mì.”

“Để tôi làm, Hứa tổng, chị còn bị cảm mà.” Dương Đào chặn Hứa Như Yên đang định đi nấu mì lại.

“Không sao, để tôi làm là được, anh ra ngồi trên sofa đi.” Hứa Như Yên không cho Dương Đào động tay, đẩy hắn ra sofa ngồi rồi vội vàng đi vào bếp.

Hứa Như Yên cũng không nói rõ được bây giờ trong lòng mình có cảm giác gì với Dương Đào. Sợ hãi thì chắc chắn là có. Một người có thể nhìn thấy chuyện tương lai của người khác, còn có thể khiến người ta cứ liên tục gặp xui xẻo, loại người như vậy trong xã hội hiện nay sao có thể không khiến người khác sợ.

Biết ơn cũng có. Dù sao Dương Đào đã giúp cô vớt lại tổn thất.

Ngoài ra còn có lòng hiếu kỳ chỉ riêng phụ nữ mới có, cùng với chút ý nghĩ muốn bám lấy đùi lớn. Một người như vậy, ai mà chẳng muốn giữ quan hệ tốt. Cuộc đời của ai rồi cũng sẽ phát sinh đủ loại chuyện, nếu có người có thể biết trước thì sẽ tránh được rất nhiều vấn đề.

Hứa Như Yên nấu một bát mì lớn, còn chiên thêm hai quả trứng.

“Dương Đào, mì chín rồi, anh ra ăn đi.” Hứa Như Yên đặt bát mì lên bàn ăn.

Dương Đào bước tới ngồi xuống, chân thành nói: “Cảm ơn Hứa tổng, lại còn phiền chị nấu mì giúp tôi.”

“Không cần khách sáo đâu, anh mau ăn đi, tôi uống thuốc trước đã.” Hứa Như Yên khách khí nói.

Dương Đào đúng là đói bụng thật, nên cũng không khách sáo, cầm đũa lên bắt đầu ăn mì, “Hứa tổng, chị đừng uống thuốc vội, lát nữa để tôi xem cho chị đã.”

Hứa Như Yên đang định uống thuốc khựng lại, “Anh còn có thể chữa bệnh sao?”

“Thử xem sao.” Dương Đào vừa ăn mì vừa nói. Năng lượng trong đầu hắn có thể giúp người ta trị được vài bệnh nhỏ.

“Được.” Hứa Như Yên đặt thuốc xuống, ngồi một bên nhìn Dương Đào ăn mì.

Một bát mì rất nhanh đã vào bụng Dương Đào. Hắn thỏa mãn ợ một tiếng. Đói lâu như vậy, được ăn một bát mì nóng hổi, trước mặt lại còn là một mỹ nhân lớn như thế ngồi đó, khẩu vị của hắn tốt đến mức không thể tốt hơn.

Thấy Dương Đào ăn xong mì, còn chẳng thèm giữ hình tượng mà ợ một tiếng, Hứa Như Yên khẽ mỉm cười, “No chưa? Có muốn tôi nấu thêm cho anh chút nữa không?”

“Không cần đâu.” Dương Đào xua tay, “Tôi ăn no lắm rồi, tay nghề của Hứa tổng rất tốt, tôi đã lâu lắm rồi không được ăn bát mì ngon như vậy.”

“Hứa tổng, chị đưa tay cho tôi, tôi xem cho chị một chút.” Dương Đào nói.