Chương 6: Cứu vãn khoản lỗ?

AA18
Nội dung
AI
Thêm
Truyện chữVideoTruyện tranhÂm thanhLột đồClip sex từ ảnh mặtAPPVIPTrang chủ
Ông Chủ Nhà Siêu Cấp

Chương 6: Cứu vãn khoản lỗ?

Thể loại: Hệ thống dị năngSố chữ: 2.96K words

Hứa Như Yên ngồi sau bàn làm việc, vừa xử lý xong chỗ việc đang cầm trên tay thì cô định nghỉ một lát.

Nghe thấy tiếng gõ cửa, cô còn tưởng là vị quản lý nào đó bên dưới có việc, không ngờ người bước vào lại là Dương Đào.

Thật ra nhìn thấy Dương Đào, Hứa Như Yên cứ như đang nhìn thấy một cậu em họ trong nhà mình, mà cậu em đó quan hệ với cô rất tốt, hồi nhỏ vẫn luôn lẽo đẽo theo sau cô, nên cô mới đối với Dương Đào hòa nhã như vậy. Bằng không, Hứa Như Yên sao có thể dễ gần với một người xa lạ đến thế, đến cả vài vị quản lý trong công ty cũng đều thấy Hứa Như Yên quá mức xa cách, không dễ tiếp cận.

Thấy Dương Đào đi vào, Hứa Như Yên nhíu mày. Sáng nay lúc bước ra khỏi thang máy, cô đã phát hiện sắc mặt Dương Đào tái nhợt, người cũng rất suy yếu, trước khi lên thang máy thì vẫn còn tốt, vậy mà vừa ra khỏi thang máy đã đổi hẳn.

Lúc đó cô cũng đã hỏi, chỉ là Dương Đào không muốn nói nên cô cũng lười hỏi thêm. Dù sao Dương Đào chỉ là trông giống cậu em họ thôi, chứ đâu có thật sự là em họ của cô.

Thế nhưng bây giờ nhìn Dương Đào, dường như cậu ta còn yếu hơn nữa, đến cả môi cũng không còn chút huyết sắc.

“Ngồi đi.” Hứa Như Yên đứng dậy, bảo Dương Đào ngồi xuống sofa.

“Là sao vậy? Có phải không khỏe trong người không? Nếu không khỏe thì tôi cho cậu nghỉ, đi bệnh viện kiểm tra xem.” Hứa Như Yên còn tưởng Dương Đào tới tìm cô để xin nghỉ.

“Tổng Hứa, tôi không phải không khỏe, tôi tìm cô cũng không phải để xin nghỉ.” Dương Đào thở dài, nhìn thẳng vào mắt Hứa Như Yên, trên mặt đầy chân thành và lo lắng.

“Thế là?” Hứa Như Yên nhíu mày, không xin nghỉ thì tìm cô làm gì.

“Tổng Hứa, không biết cô có từng xem tướng số chưa?” Dương Đào hỏi lạc sang chuyện khác.

Hứa Như Yên sững ra. Xem tướng số?

Cái này thì cô có biết. Bản thân cô cũng là người trong giới hào môn, người lớn trong nhà đối với phong thủy những thứ này đều rất tin tưởng. Càng ở tầng lớp cao, biết càng nhiều, đối với những chuyện như vậy càng là thà tin có còn hơn không.

“Chưa.” Hứa Như Yên không hiểu Dương Đào muốn nói gì, chỉ đáp một câu rồi lặng lẽ chờ cậu ta nói tiếp.

“Vậy chị Cố hẳn là cũng từng tìm hiểu phương diện này rồi chứ.” Dương Đào tiếp tục dẫn dắt.

“Có tìm hiểu qua.” Hứa Như Yên bắt đầu có chút mất kiên nhẫn. Cô rất quen với kiểu nói chuyện này, đây là đang từng bước bồi sâu quan niệm của người bị hỏi, khơi gợi sự tò mò của đối phương.

Nếu không phải Dương Đào trông rất giống em họ của cô, e rằng cô đã đuổi người đi từ lâu.

Dương Đào thấy sắc mặt Hứa Như Yên đột nhiên lộ ra chút thiếu kiên nhẫn, trong lòng giật thót, cố ý ho khan vài tiếng mạnh, để vẻ mặt mình trông càng thêm suy yếu.

Cậu vẫn còn quá non. Bất kể là kiếp trước hay bây giờ, cậu đều chưa từng giao tiếp với tầng lớp thượng lưu. Tuy chỉ số thông minh và chỉ số cảm xúc đều không tệ, nhưng nhiều thứ chưa từng thật sự trải qua, chỉ dựa vào suy luận trong lòng thì không thể nào đủ.

Ban đầu cậu nghĩ chậm rãi khơi dậy sự tò mò của Hứa Như Yên, rồi từng bước lột ra lớp vỏ bí ẩn của mình, để Hứa Như Yên tin cậu. Nhưng cậu lại hoàn toàn không nghĩ tới chuyện nếu Hứa Như Yên không đi theo kịch bản của mình thì phải làm sao.

Thấy sắc mặt Dương Đào càng lúc càng trắng, Hứa Như Yên dịu lại, thân trên hơi nghiêng về phía trước, bày ra tư thế lắng nghe: “Dương Đào, cậu có chuyện gì thì cứ nói thẳng đi, tôi đang nghe. Nói sai tôi cũng sẽ không trách cậu.”

Dương Đào thầm thở dài, “Là thế này Tổng Hứa, sáng nay lúc ra khỏi thang máy, cô hỏi tôi sao sắc mặt đột nhiên xấu đi, lúc đó tôi không nói cho cô biết là vì tôi đã nhìn thấy thứ mà cô không nhìn thấy.”

Hứa Như Yên không đổi sắc, nhưng rõ ràng ánh mắt đã có chút biến hóa, thân trên cũng nghiêng về phía trước nhiều hơn.

“Nói tiếp đi.”

“Thực ra tôi là đệ tử của một môn phái ẩn thế, hôm qua tôi không đến làm là vì hôm qua vừa lúc học có thành tựu. Người trong môn phái chúng tôi có một loại năng lực đặc biệt, có thể nhìn thấy một số chuyện trong tương lai của người khác.”

“Cũng chính là cái mà người ta thường gọi là xem mệnh cho người khác.” Nói đến đây, Dương Đào liếc nhìn nét mặt của Hứa Như Yên, chỉ thấy cô đã lộ ra vẻ hứng thú.

“Vậy ý cậu là muốn nói, lúc ở trong thang máy cậu đã xem mệnh cho tôi một lần, rồi vì thế mà bị phản phệ sao?” Hứa Như Yên khẽ cười.

Dương Đào lắc đầu, biết rằng lúc này trong lòng Hứa Như Yên đã đang cười nhạo rồi. Còn môn phái ẩn thế nữa chứ, xã hội bây giờ làm gì còn môn phái ẩn thế, toàn là mấy tên lừa đảo giang hồ mà thôi.

“Không phải.” Dương Đào lắc đầu, “Xem mệnh sẽ không bị phản phệ, nhưng tự ý xem mệnh cho người khác sẽ tiêu hao một phần tinh lực của tôi, nên lúc cô nhìn thấy tôi mới cảm thấy sắc mặt tôi không tốt.”

“Vận mệnh của Tổng Hứa rất tốt, cả tài vận lẫn phúc vận đều thuộc hàng thượng thượng. Tôi đoán tài sản hiện tại của cô hẳn không dưới một trăm triệu chứ?”

Cho đến lúc này, Dương Đào mới ném ra một chủ đề khiến Hứa Như Yên hơi chấn động.

Hứa Như Yên có chút bán tín bán nghi. Cô đến Trường Sa làm việc là để tránh sự quấy rầy của chồng cũ, không ai biết thân phận của cô. Ngay cả xe cô đi cũng chỉ là một chiếc Audi A4 bình thường, quần áo cũng chỉ là loại trị giá vài nghìn một bộ.

Cách ăn mặc như vậy rất hợp với một phó tổng của một công ty nhỏ. Thế mà Dương Đào lại nói tài sản của cô không dưới một trăm triệu, giọng điệu còn chắc như đinh đóng cột, hoàn toàn không giống đang dò xét. Cô tin vào phán đoán của mình, Dương Đào nhất định đã nắm được tin tức gì đó.

“Cậu điều tra tôi?” Đây là phản ứng đầu tiên của Hứa Như Yên, giọng điệu có chút lạnh lùng.

Dương Đào vẫn lắc đầu, “Tổng Hứa, tôi không hiểu cô, cũng không biết cô có lai lịch gì. Đây đúng là do tôi tự xem ra, hơn nữa tôi còn xem ra rằng ngay vào lúc 2 giờ 21 phút hôm nay, cô sẽ tổn thất hơn 20 triệu.”

“Không thể nào!” Hứa Như Yên lập tức phản bác.

“Tổng Hứa, cô đừng vội phản bác. Thực ra cô có thể nghĩ xem gần đây có chỗ nào không ổn hay không, dù sao hơn 20 triệu cũng không phải số nhỏ. Hơn nữa tôi còn có thể nói cho cô biết, hơn 20 triệu này không phải tiền mặt, trong đó có một phần là tiền mặt, một phần là tài sản cố định. Bây giờ sắp đến một giờ rồi, còn một tiếng rưỡi nữa mọi chuyện mới chính thức ngã ngũ, cô hoàn toàn có cơ hội xác nhận lại, không phải sao?”

“Hơn nữa cô nghĩ xem với mức độ hiểu biết của cô về tôi, tôi có bản lĩnh gì để đi dò la lai lịch của cô? Trước đó tôi chỉ là một người bình thường mà thôi.”

Sở dĩ Dương Đào chắc chắn Hứa Như Yên có tài sản không dưới một trăm triệu là vì từ khoản lỗ đã có thể nhìn ra. Người có thể lấy hơn 20 triệu ra đầu tư, lại còn có thêm một số tài sản cố định, nếu không có hơn một trăm triệu thì sao có thể làm được.

Tương lai mà Dương Đào nhìn thấy sẽ nói cho cậu biết Hứa Như Yên tổn thất bao nhiêu tiền, vào thời điểm nào bị mất, là tiền mặt hay tài sản cố định. Nhưng tổn thất bằng cách nào thì cậu không nhìn ra được, nếu không thì Dương Đào đã có thể nói thẳng cho Hứa Như Yên rồi.

Giống như cô gái Tứ Xuyên lần trước, cậu nhìn thấy tổn thất tài vận, nhìn thấy thời gian, nhìn thấy con số, nhưng không biết là do bị người ta cướp.

Chỉ có thông qua biến động của phúc vận, mới có thể đoán đại khái ra một ít.

Nhưng phúc vận của Hứa Như Yên trong ba tháng gần đây lại không có thay đổi gì nhiều, có lẽ khoản lỗ hơn 20 triệu đó sẽ không gây ảnh hưởng gì lớn đối với cô trong thời gian gần.

Hứa Như Yên nhìn Dương Đào bằng ánh mắt chớp động. Quả thực, với năng lực của Dương Đào, cậu ta không có bản lĩnh gì để dò la lai lịch của cô.

Trước đó một thời gian cô đúng là đã đầu tư một khoản tiền lớn, vì thế còn bán đi một căn nhà. Nếu tính khoản tổn thất đó lại, tổng cộng cũng hơn 20 triệu. Chuyện này cô chưa từng nói với bất kỳ ai, Dương Đào căn bản không thể nào biết được.

Hít sâu một hơi, Hứa Như Yên đè nén chấn động trong lòng xuống. “Tôi biết rồi, cậu ra ngoài trước đi. Nếu là thật, tôi sẽ cảm ơn cậu.”

Dương Đào liếc nhìn Hứa Như Yên, cũng không biết cô có để tâm hay không, nhưng đã nói ra rồi thì dù có vớt lại được khoản lỗ hay không, cũng đều có thể chứng minh lời cậu nói là thật.

“Vâng, Tổng Hứa, vậy tôi ra ngoài trước.” Dương Đào đứng dậy, gật đầu rồi đi ra ngoài.

Vừa rồi cậu tự nhận là đệ tử của môn phái ẩn thế, đương nhiên cũng là để tự tìm cho mình một thân phận hợp lý. Thật ra từ đầu Dương Đào đã nghĩ mình nên khiêm tốn một chút, để tính cách và cách làm người thay đổi không quá nhanh, tránh khiến người khác nghi ngờ.

Thế nhưng bây giờ cậu lại ngang nhiên nói với Hứa Như Yên rằng mình có thể xem mệnh, biết trước những chuyện sắp xảy ra, lại còn vào buổi sáng đi đối đầu với Trương Chương, thể hiện sự khác lạ trong tính cách của mình.

Hai cách làm này thực ra là ngược nhau. Sở dĩ như vậy là vì Dương Đào cảm thấy nếu mình cứ tiếp tục giữ cái tính cách nhút nhát, hướng nội như trước kia, rồi từ từ thay đổi, thì căn bản không thể hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên mà hệ thống giao trong thời hạn quy định.

Chi bằng làm thẳng tay luôn.

Nói với Hứa Như Yên như vậy, cô có báo cảnh sát hay nảy sinh ý nghĩ khác không, Dương Đào thấy báo cảnh sát gần như là không thể. Cho dù có báo, cảnh sát cũng phải có người tin đã. Còn nếu nảy sinh ý nghĩ khác, mà lời cậu nói là thật, người ta nịnh bợ còn không kịp, làm gì dám có ý nghĩ khác.

Những thứ quỷ quái thần bí, càng khiến người ta kính sợ.

Dương Đào quay về chỗ làm việc của mình. Buổi chiều hai giờ mới đi làm, bây giờ mới một giờ, diễn cũng diễn xong rồi, lúc này cũng nên nghỉ một chút. Cậu xuống bàn, rất nhanh đã vang lên tiếng ngáy khe khẽ.

Dương Đào đã ngủ, nhưng Hứa Như Yên lại không hề buồn ngủ. Hơn 20 triệu tài sản, với bất kỳ ai thì đó cũng là một khoản không nhỏ, Hứa Như Yên không thể coi như chuyện này chưa từng xảy ra.

Cô liên tiếp gọi mấy cuộc điện thoại ra ngoài, chưa đầy hai mươi phút sau, rất nhanh đã có cuộc gọi hồi lại.

“Chị Như Yên, chị đúng là thần rồi, thằng khốn đó đang định cuỗm tiền bỏ trốn, bây giờ bọn em đã chặn nó ngay trên đường ra sân bay.” Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói đầy hưng phấn.

“Cái gì!” Hứa Như Yên vô cùng kinh ngạc: “Nó định chạy đi đâu?”

“Một nước nhỏ ở châu Phi. Mọi thứ đều đã chuẩn bị xong, nếu thật sự để nó chạy qua đó thì có khi đúng là không tìm được người.”

Trong điện thoại, người kia nói tiếp: “Chị Như Yên, sao chị biết chuyện này vậy, đúng là thần thật đấy.”

“Thằng khốn đó không nói với ai hết, làm rất kín. Lúc bọn em chặn được nó thì mặt nó còn ngơ ra một đống, buồn cười vãi!” Bên kia có lẽ quá kích động, không nhịn được mà buột miệng chửi thề.

“Đừng nói tục!”

Hứa Như Yên rất nhanh đã hoàn hồn lại, không trả lời câu hỏi, trong mắt ánh lên vẻ sắc bén: “Nó đã lấy của tôi hơn 20 triệu, chắc vẫn còn mang theo người. Sau khi lấy lại tiền thì chuyển hết vào thẻ của tôi, cậu giữ lại một triệu.”

“Được thôi!” Bên kia cười hì hì, tinh thần chấn động hẳn lên. “Chị Như Yên, rốt cuộc chị đào đâu ra nhiều tiền cho nó thế, chuyện này chẳng ai biết cả.”

“Cậu không cần quản chuyện đó.” Hứa Như Yên không giải thích, chỉ nhàn nhạt nói: “Trước cứ như vậy đã, cậu đi làm việc đi.”

“Được! Em làm việc chị cứ yên tâm, không ói tiền ra thì em xử nó.” Đầu dây bên kia nói đầy hung hăng.

“Đừng làm bậy, tiền nhất định vẫn còn trên người nó, chỉ xem cậu làm cách nào bắt nó nhả ra thôi.” Hứa Như Yên cảnh cáo một câu.

Lúc này cô cơ bản đã tin lời Dương Đào. Bây giờ mới hơn một giờ bốn mươi, nếu Dương Đào nói phải đến hơn hai giờ khoản tiền này mới thật sự xác định bị mất, thì thông qua động thái thằng khốn kia sắp lên máy bay, đã có thể xác nhận được: chỉ cần máy bay cất cánh bình thường rời khỏi mặt đất, số tiền đó coi như không thể đòi lại nữa.

Máy bay cất cánh, đợi hắn tới châu Phi rồi, Hứa Như Yên cũng không còn năng lực để đòi lại khoản tiền này nữa, như vậy đương nhiên cũng có nghĩa là khoản lỗ đã được xác định. Nếu vẫn chưa cất cánh, vậy tiền chắc chắn vẫn còn ở trên người kẻ khác.

Ngồi trên ghế, lồng ngực Hứa Như Yên phập phồng dữ dội, mấy chiếc cúc áo sơ mi như thể cũng không chịu nổi, sắp bung ra đến nơi.

Không ngờ trên đời thật sự lại có kiểu người như vậy. Trong xã hội này, có thể phát hiện nguy cơ sớm hơn một bước, đó là năng lực mạnh mẽ đến mức nào chứ. Hứa Như Yên gần như đã có thể hình dung ra tương lai của Dương Đào sẽ thần kỳ đến mức nào.

“Cậu ấy sao lại nói cho mình chuyện này?” Là phụ nữ, bất kể địa vị của cô có cao đến đâu, suy nghĩ của cô đối với đàn ông vẫn luôn khác đôi chút. Trong lòng nhất thời dấy lên vô số ý niệm.

“Lúc này cậu ấy chắc đang rất khó chịu.” Đột nhiên nhớ lại dáng vẻ khi Dương Đào bước vào lúc nãy, mặt trắng bệch và suy yếu, Hứa Như Yên lập tức nóng ruột, vội vàng đứng dậy mở cửa.

Lúc này vẫn đang giữa trưa, phần lớn mọi người đều đang nghỉ ngơi, chỉ có số ít người không ngủ trưa, cầm điện thoại đọc tiểu thuyết hoặc chơi game.

Hứa Như Yên liếc một cái đã thấy Dương Đào trên chỗ ngồi ngủ. Lúc này, trong mắt cô, Dương Đào đã hoàn toàn khác trước.

Trong lòng cô có cảm kích, có sợ hãi vì nghĩ lại mà thấy lạnh sống lưng, có quan tâm, còn có một loại cảm giác rất khó nói thành lời.

Khoản tổn thất hơn 20 triệu đối với Hứa Như Yên hiện tại mà nói, đã đủ ảnh hưởng đến rất nhiều chuyện rồi. Cô không dám tưởng tượng nếu lần đầu tư này thất bại thì mình sẽ phải đối mặt với tình cảnh khó khăn thế nào.

Gần như không dám nghĩ tới.

“Thôi, cứ đừng làm phiền cậu ấy trước đã.” Hứa Như Yên do dự một lát, quyết định đợi Dương Đào tỉnh rồi hãy tìm cậu.