Chương 8: Độc Tiên

AA18
Nội dung
AI
Thêm
Truyện chữVideoTruyện tranhÂm thanhLột đồClip sex từ ảnh mặtAPPVIPTrang chủ
Xuyên Vào Game, Ta Mới Là Đại Phản Diện Lớn Nhất

Chương 8: Độc Tiên

Thể loại: Huyền huyễn / loạn luân / xuyên khôngSố chữ: 1.58K words

Hứa Bình An ôm lấy thân thể mềm mại, thành thục của Doãn Mai, trong bụng dần dần bị thứ sữa mang theo dồi dào dưỡng chất kia lấp đầy, cảm giác thỏa mãn ấm áp tràn khắp toàn thân.

Hắn nhả ra đầu vú đã bị mút đến hơi sưng, nhũ đầu hồng tươi như chùm nho đỏ cùng quầng vú xung quanh đều ánh lên một lớp nước bóng, lấp lánh dưới vệt nắng xuyên qua trận pháp ẩn tức phủ lên khung cửa sổ.

Liếm nhẹ môi, nhìn sang bầu ngực còn lại bị hắn bóp đến lưu lại mấy vệt đỏ, cảm giác no bụng ấy khiến hắn không muốn uống tiếp nữa.

Nhưng no ấm sinh dục niệm, không biết có phải do thứ sữa ấy hay không mà cảm giác nóng rực dưới hạ thân ngày càng dữ dội, đến cả dương vật cũng như sắp bốc cháy lên vậy, cứng đến mức dường như có thể húc bật cả quần ra.

Doãn Mai cũng cúi đầu nhìn hắn, đôi mắt hạnh khẽ nheo lại, đồng tử vàng nhạt cũng hơi giãn ra, thần sắc mơ màng, như phủ một tầng sương nước mỏng manh, khóe mắt còn rịn ra một vòng vảy đỏ sẫm, khiến cả người thêm mấy phần yêu dị.

Gò má xinh đẹp ửng lên từng mảng hồng nhạt, thái dương rịn ra vài giọt mồ hôi mịn, càng làm cho nàng trông như đào lý đang thì, thân trên khẽ nghiêng về trước, hai bầu ngực to lớn rung rinh lay động, những đường gân xanh nhạt hiện rõ, đẹp đến mức như muốn nhỏ nước.

Hai chân nàng vô thức khép chặt, khẽ xoa xoa nơi tư mật, nước hoa trong âm hộ gần như đã thấm ướt cả chiếc quần lót, dính nhớp bám trên mu âm hộ, nhưng nàng nhìn sang Liễu Ngọc Tiên ở bên cạnh, lúc này chỉ có thể cố gắng đè nén cơn ham muốn giao phối ấy xuống.

Chẳng lẽ, Bình An hắn muốn đối với ta...

Nhưng mà, chúng ta chẳng phải là mẹ con sao.

Vừa nghĩ như thế, thứ khoái cảm báng bổ cực đoan cùng cảm giác tội lỗi với phu quân như một cơn sóng lớn, mãnh liệt xô vào sợi thần kinh căng chặt kia, khiến thân thể thành thục vốn đã lâu ngày thiếu vắng ân ái của nàng khẽ run lên, trong đầu như có thứ gì đó đứt phựt một cái, một dòng dịch mật sền sệt nóng ấm lập tức bắn trào ra từ cửa huyệt.

“Ưm~”

Cao trào nhỏ hiếm hoi khiến nàng sung sướng đến bật ra một tiếng rên khẽ, nhưng lập tức phản ứng lại, nhìn sang hai người bên cạnh, vội vàng che miệng, cúi đầu không dám nhìn thêm nữa.

Trong lòng không ngừng cầu nguyện hai người không phát hiện ra.

“Bình Nhi, để nương xem con hồi phục thế nào rồi.”

Liễu Ngọc Tiên dịu dàng đặt bàn tay lên ngực Hứa Bình An, động tác rất nhẹ, cực kỳ cẩn thận tránh khỏi những chỗ bị thương nghiêm trọng.

Hứa Bình An lập tức cảm thấy có thứ gì đó mơ hồ truyền vào cơ thể, dù hắn chỉ là phàm nhân, cũng có thể lờ mờ cảm nhận được luồng khí trong người đang không ngừng chạy loạn.

Mỗi khi đi đến một chỗ lại truyền tới cảm giác hơi sưng trướng.

Hắn cũng ngoan ngoãn đứng yên tại chỗ, nàng dò xét.

Mắt thấy niềm vui trong mắt nàng càng lúc càng đậm, cặp mắt hoa đào kia sáng rực khác thường, khiến Hứa Bình An không nhịn được mà khẽ siết chặt hai tay.

Một lát sau, Liễu Ngọc Tiên thu tay lại, mày mắt cong cong, lấy từ nhẫn nạp một chiếc bình ngọc, đổ ra một viên đan dược màu xanh nhạt.

“Không ngờ sữa của nhị muội lại có hiệu quả tốt đến thế, chỉ là có hơi uống nhiều rồi.”

Nàng đưa viên thuốc tới bên miệng Hứa Bình An.

“Đây, thuốc này có thể giúp con tiêu hóa bớt huyền lực dư thừa.”

Hứa Bình An ngoan ngoãn nuốt viên đan dược xuống, gần như không có mùi vị gì, cũng chẳng cảm thấy gì quá rõ ràng.

Nhưng hắn cũng không hỏi, dù sao nương thân cũng sẽ không hại hắn.

Ánh nắng vàng nhạt rải lên gương mặt trong sáng không tì vết của nàng, càng tô thêm vài phần yên tĩnh dịu dàng. Hứa Bình An trong lòng khẽ động, không tự chủ mà hiện lên một gương mặt khác trong đầu, một khuôn mặt trắng bệch gầy gò đến cực điểm, không chút huyết sắc.

Đó là hình tượng của nàng trong trò chơi, cho dù chỉ là hình 2D, vẫn có thể nhìn ra khác biệt rõ rệt với người trước mắt.

Hơn nữa, trong cốt truyện ngoài loại fan cuồng như Hứa Bình An ra, gần như chẳng ai nhớ được tên nàng, chỉ nhớ cái biệt hiệu lơ lửng trên đầu khi giao chiến với nàng: Độc Tiên.

Đúng như tên gọi, nàng giỏi dùng độc, thậm chí lúc sắp chết còn chọn cách lấy thân nuôi độc, mà chính kiểu đánh liều mạng đó, cùng thứ kịch độc sẽ luôn bám theo người chơi suốt cả tuyến thời gian, đã khiến nàng để lại ấn tượng cực sâu trong lòng người chơi.

Có thể nói, nàng không phải boss khó đánh nhất, nhưng chắc chắn là boss khiến người ta chán ghét nhất.

Hứa Bình An thu lại suy nghĩ, trong lòng thở dài mơ hồ. Hắn không biết vì sao đối phương lại biến thành bộ dạng như vậy, nhưng tuyệt đối có liên quan đến cái chết của nguyên chủ.

“Nhị muội, nếu sữa của muội có ích cho Bình An như vậy, thế thì sau này cứ để Bình Nhi uống nhiều thêm.”

Doãn Mai gật đầu, thần sắc hơi mất tự nhiên, cắn cắn môi, không khỏi xấu hổ vì phản ứng sinh lý vừa rồi của mình, nhưng nhiều hơn cả vẫn là sự mê đắm đối với thứ cảm giác kích thích ấy, lặng lẽ nhét lại bầu ngực vào trong áo quấn ngực, kéo áo ngoài cho ngay ngắn.

“Mẹ, vết thương của con còn phải bao lâu nữa mới lành?”

Hứa Bình An cảm thấy dương vật dưới hạ thân vẫn còn sưng trướng, lặng lẽ giơ tay che lấy khối nhô lên nơi háng, sắc mặt không đổi.

Liễu Ngọc Tiên liếc hắn một cái, đầu ngón tay trắng nõn chọc nhẹ lên má hắn, trách yêu: “Làm gì có nhanh như thế, con có biết không, con suýt chút nữa là không về được rồi đấy.”

“Nhưng nếu cứ theo tốc độ này, ước chừng thêm mười ngày nửa tháng nữa là ổn.”

Nói xong, nàng hơi nghiêng mắt, vai co lại, như thể có chút chột dạ, nhưng lại cố tình ưỡn người về phía trước, kéo theo hai bầu nhũ lớn cũng rung rinh theo, rồi gắng gượng làm ra vẻ mặt nghiêm túc: “Mấy ngày này con không có việc gì thì cứ ở chỗ ta, không được lại chạy đi lêu lổng ở cái nơi trăng hoa kia nữa!”

Nàng nhìn thiếu niên trước mắt, thấy hắn vẫn là dáng vẻ tản mạn như cũ, mày khẽ nhíu: “Con nghe chưa?!”

“Nghe rồi!”

Hứa Bình An cười đáp. Hắn chỉ là luôn muốn trêu chọc người phụ nữ trước mắt này, rõ ràng cố tỏ ra dữ dằn, nhưng thực ra lại chẳng biết giấu tâm sự, lời nói cũng như đang dỗ trẻ con vậy, giọng điệu cưng chiều.

Doãn Mai ngồi bên cạnh cũng xoa đầu hắn, dịu giọng nói: “Sữa của nhị nương nhiều lắm, con cứ uống thoải mái.”

Hương thơm trên người hai nữ nhân hòa lẫn vào nhau, Hứa Bình An chỉ cảm thấy trong lòng rung lên một trận, nhịp tim không khỏi tăng nhanh, dương vật vốn đã dựng cao dưới hạ thân càng ngẩng lên cao hơn, gần như hai tay cũng che không xuể.

Doãn Mai vốn có thị lực cực tốt, cho dù không dùng huyền lực, chỉ dựa vào nhãn lực của thân thể, động tác không tự nhiên của hắn cũng không thoát khỏi mắt nàng, nhất là cây đại cặc nơi hạ thân gần như sắp húc bật cả quần ra kia, cái dáng nóng rực thô dài ấy lập tức khắc sâu vào đầu nàng.

Ngay tức khắc, thân thể vốn chưa tan hết dục niệm của nàng lại bốc cháy trở lại, thân thể nóng ran, bàn tay phải siết chặt lấy góc bàn, cố gắng không để mình lộ ra vẻ khác thường.

“Nhị muội, muội sao vậy?”

Liễu Ngọc Tiên tính tình trong sáng, tự nhiên không phát hiện ra dị trạng của Hứa Bình An, nhưng nàng là tu sĩ thuật pháp, thần thức cực mạnh, đương nhiên có thể cảm nhận rõ ràng huyền lực hỗn loạn trên người Doãn Mai, không khỏi có chút nghi hoặc.

“Không... không có gì.”

Doãn Mai đương nhiên không dám thừa nhận, vội vàng lắc đầu.

Đúng lúc này, cảnh vật ngoài cửa sổ bỗng chậm lại, ngay sau đó giọng nói khàn khàn của Đao Bá truyền vào trong xe: “Phu nhân, có người chặn xe, nói là người của trưởng công chúa.”