Chương 4: Nỗi sợ hãi
Tiểu Vĩ chưa từng ngủ thoải mái đến thế bao giờ.
Nếu không phải ánh nắng xuyên qua cả tấm rèm dày, chiếu đến mí mắt cũng hóa thành một màu vàng chói, cậu thấy mình chắc còn ngủ thêm được một hai tiếng nữa.
Nhưng lúc này mở mắt ra rồi, cậu cũng đã chẳng còn thấy chút mệt mỏi nào.
“Ưm - ha!”
Sau khi ngủ dậy mà được vươn vai một cái thật đã, tuyệt đối là một trong những khoảnh khắc hạnh phúc nhất đời!
Tiểu Vĩ nghĩ.
Ngay sau đó, bàn tay buông xuống của cậu chạm phải một vật hình trụ ấm nóng.
Tiểu Vĩ cúi đầu nhìn, cốc thủ dâm với vẻ ngoài quái dị lọt vào tầm mắt cậu.
Cậu chợt nhớ lại cơn cuồng loạn đêm qua.
Vách thịt quấn siết, cái miệng nhỏ mút lấy, dịch dâm bắn tung tóe, và khoái cảm ăn mòn đến tận xương tủy.
Rồi một cơn sợ hãi ập lên trong lòng.
Cậu vén chăn lên một cái, thấy cây cặc mềm oặt như con sâu đang rũ xuống trên bụng, lúc này mới thở phào một hơi thật mạnh:
『May mà thằng nhỏ vẫn còn nguyên.』
Tiểu Vĩ cầm lấy cốc thủ dâm, lúc này mới quan sát kỹ thủ phạm đã khiến cậu mê mẩn đêm qua, mà hôm nay lại thấy rờn rợn.
Vẫn là thân cốc đỏ sẫm phủ đầy những gân xanh, lỗ nhỏ đỏ tươi co chèn thành một khe hẹp, chiều dài và đường kính cũng chẳng hề thay đổi, y hệt như vừa lấy ra khỏi hộp.
“Tinh dịch đâu? Mấy bãi tinh dịch to đùng của tao đâu hết rồi?”
Tuy đến cuối cùng cậu đã không biết mình bắn mấy phát, nhưng ít nhất hai lần xuất tinh đầu tiên Tiểu Vĩ vẫn còn nhớ. Theo lý mà nói, cho dù chất lượng cốc thủ dâm có tốt đến đâu, không bị cậu địt đến biến dạng, thì dấu vết của đủ loại dịch khô lẫn vào nhau cũng phải còn lại đôi chút chứ.
Thế mà cái cốc trước mắt tuy trông ghê tởm, lại thật sự xứng đáng với bốn chữ sạch như mới, quanh miệng lỗ chẳng dính lấy một vệt bẩn nào.
Nhìn đến đây, trong đầu Tiểu Vĩ chợt hiện lên một từ.
“Tự làm sạch?”
Cảnh tượng phi khoa học này khiến cậu run lập cập, lại cúi xuống nhìn cái cặc dưới thân vẫn có vẻ yên ổn.
Tiểu Vĩ không yên tâm mà xoay qua xoay lại thằng nhỏ, tỉ mỉ cảm nhận từng chút thay đổi, đến khi chắc chắn mọi thứ đều bình thường mới lại thả lỏng: “Ừm... hình như thật sự sẽ không gây ảnh hưởng gì cho mình.”
Lúc này, như thể bị cậu nghịch đến tỉnh, phần dưới đột nhiên truyền tới một trận ngứa ran. Tiểu Vĩ nhăn nhó gãi hồi lâu, nâng tay lên nhìn thì thấy kẽ móng tay đã đầy kín vụn trắng.
Cậu banh hai đùi ra xem, lúc này mới phát hiện cả vùng háng đều bị phủ bởi một lớp màng dày, ở giữa có vài chỗ bị cậu cạy rách, ven rìa còn rơi rụng lác đác những mảnh vụn xám trắng nhỏ xíu.
Lớp màng đã khô cong dính chặt lên người, kéo da căng cứng; những vệt xám trắng kéo dài xuống dưới, lan thẳng tới tận mông.
Tiểu Vĩ nhích mông ra, lại thấy trên giường từng mảng lớn vệt nước trắng nhờ, như huân chương của chiến binh, phô bày chiến tích huy hoàng của đêm qua.
“Thằng nhóc này, nước nôi cũng nhiều phết...”
Cậu liếc sang chiếc cốc thủ dâm bên cạnh, rồi cong môi chép miệng: “Lần này phải giặt ga giường rồi, đừng để mẹ nhìn thấy...”
Nhắc đến mẹ, cậu lúc này mới chợt nhớ ra: sao sáng nay mẹ lại không vào gọi cậu dậy? Chẳng lẽ là cậu không nghe thấy?
Tiểu Vĩ ngẩng đầu nhìn cánh cửa phòng từ đêm qua đã khóa trái chưa từng mở ra, trên mặt hiện lên chút may mắn: “Không nghe thấy thì thôi, cùng lắm bị mắng một trận, mấy thứ này tuyệt đối không thể để mẹ thấy.”
Tiểu Vĩ lén lút chui ra khỏi phòng ngủ, ôm khư khư cuộn ga giường thành một nắm, lén lút tiến tới nhà vệ sinh như một tên gián điệp hoạt động sau lưng địch.
Đi ngang qua phòng mẹ, cậu liếc vào thật cẩn thận, không thấy người đâu, nhưng lại ngửi thấy mùi nước xịt thơm phòng, lúc này mới giật mình nhận ra trong phòng ngủ của mình chắc chắn đang nồng nặc mùi lạ. Thế là cậu bước càng nhanh hơn, tính bụng làm xong thì mau quay về mở cửa sổ thông gió.
『Nhưng mà, sao mẹ lại xịt nước thơm phòng trong phòng vậy nhỉ?』
Không nghĩ nhiều, Tiểu Vĩ chạy lúp xúp đến nhà vệ sinh, nhưng vừa cách một cánh cửa đã nghe tiếng máy giặt ù ù, trong lòng chợt thót một cái.
『Toang rồi, mẹ đang giặt đồ, giờ đi vào là sẽ bị bắt quả tang mất!』
Nhưng không giặt cũng không được! Không thể trải lại, cũng không thể giấu đi rồi lấy một cái khác mới trải lên, thế nào cũng bị hỏi!
- Ga giường của cậu chỉ có cái màu xám lam hiện giờ là do chính tay cậu bỏ ra cả đống tiền mua, còn lại đều là màu hồng phấn mẹ mua... Theo lời mẹ thì là: “Một năm con nằm được mấy lần? Đương nhiên mẹ phải chọn màu mình thích để bày biện trong nhà chứ!”
Chênh lệch màu sắc quá lớn, nhìn phát biết ngay.
Tiểu Vĩ nhìn ga giường trong tay, cuốn phần lộ ra vệt nước vào trong thêm chút nữa, nghiến răng đẩy cửa bước vào nhà vệ sinh. Vừa vào đã thấy mẹ đang đứng trước máy giặt, để lộ một bóng lưng.
Không hiểu vì sao, mẹ không mặc chiếc váy ngủ thường ngày mình thích nhất, mà lại đổi sang bộ đồ ngủ mỏng hai mảnh của mùa xuân thu; mái tóc hôm qua vừa làm xong cũng bết dính vào nhau, mang vẻ lộn xộn như bị mồ hôi làm ướt thành từng lọn rồi lại khô đi.
“Khụ!”
Tiểu Vĩ ho khẽ một tiếng, chào mẹ: “Mẹ...”
Vừa thốt ra chữ “mẹ”, lòng cậu đã khẽ rung lên, như thể lại quay về đêm qua lúc mắt đỏ ngầu điên cuồng thúc rút chiếc cốc thủ dâm, ánh mắt vô thức liếc sang mông mẹ.
『Mày nghĩ cái gì vậy!』
Tiểu Vĩ thầm mắng mình một câu, hít sâu một hơi, giữ tâm thần ổn định, cố làm ra vẻ tự nhiên rồi nói lại: “Mẹ, trùng hợp thật, mẹ cũng tới giặt quần áo à?”
Nói xong chỉ muốn tự tát mình hai cái, trùng hợp cái quái gì! Quần áo bình thường đều vứt trong giỏ hết mà!
Thế nhưng mẹ lại như không nghe thấy, cứ ngây người đứng yên tại chỗ không động đậy.
Tiểu Vĩ do dự hai giây, bước tới gần thêm mấy bước, rồi lại kiếm chuyện khác để nói: “Kiểu tóc của mẹ phải chải chuốt một chút đấy, không thể cứ để mặc như vậy được.”
Mẹ vẫn đứng sững ở đó, như thể bị thứ gì câu mất hồn vía. Cũng vào lúc ấy, Tiểu Vĩ bỗng ngửi thấy trên người mẹ một mùi lạ, không phải hương cơ thể thường xuyên ngửi thấy, mà là mùi của một thứ chất lỏng đã bị nhốt lâu trong không gian hẹp rồi khô dần, bốc ra sau cùng.
Không hôi, nhưng rất nồng.
Nồng đến mức bụng dưới của cậu nóng lên, chỗ bên dưới cũng bắt đầu rục rịch.
『Đúng lúc nào không nghĩ, lại nghĩ mấy chuyện này!』
Tiểu Vĩ cắn đầu lưỡi, ép cơn bồn chồn trong cơ thể xuống, rồi lại nhìn mẹ, không nhịn được mà nghiêng đầu nhìn qua vai bà, ngó vào mặt bà.
Chỉ thấy mẹ đang mang một đôi quầng mắt thâm đen nặng trĩu, mắt đỏ và sưng húp, bọng mắt như hai con sâu thịt treo dưới mí, ánh nhìn trống rỗng như đang ngẩn người.
“Mẹ?”
Tiểu Vĩ hỏi với vẻ khó hiểu.
Lúc này mẹ mới phản ứng lại, bị gương mặt đột ngột xuất hiện trước mặt làm giật bắn mình, vai khẽ giật lên, phát ra một tiếng kêu mềm mềm: “A!”
“À... mẹ đang nghĩ chuyện.” mẹ giải thích.
“Ồ, con tới giặt ga giường.” Tiểu Vĩ giơ nắm vải trong tay lên.
“Ừ, mẹ cũng vừa giặt xong, con tự bỏ vào đi.”
“Mắt mẹ sao thế? Thức đêm xem phim à?”
Mẹ như mấy cô bé nhỏ, rất thích xem mấy bộ phim thần tượng nhảm nhí, xem đến mức thường xuyên khóc sướt mướt, nên Tiểu Vĩ có thắc mắc như vậy cũng là bình thường.
“...Mẹ đi tắm đây.” Không ngờ mẹ lại không trả lời câu hỏi của cậu, im lặng một lát rồi tự đi thẳng vào phòng tắm.
『Giữa trưa tắm cái gì chứ?』
Tiểu Vĩ đầy bụng nghi hoặc, rồi lại mừng rỡ một trận.
Không bị mắng, cũng không bị tra hỏi, ga giường đã an toàn tới đích!
Nhìn mẹ vẫn như mọi khi không hề phòng bị với cậu, rồi đóng cửa phòng tắm lại, Tiểu Vĩ cố nén ham muốn nhìn trộm, bấm dừng máy giặt rồi nhấc nắp lên, phát hiện quần áo bên trong quả nhiên mới chỉ vừa giặt lên.
Ga giường, vỏ chăn, vài bộ quần áo đã để sẵn trong giỏ chờ giặt, còn có cả chiếc váy ngủ mẹ mới mặc hôm qua.
Có lẽ vì nhẹ nhất, chiếc váy ngủ ấy vẫn đang nổi lềnh bềnh trên mặt nước, chưa chìm hẳn xuống, ở giữa bị một đám bọt bao vây mà xoay vòng vòng.
Trên một mảng bề mặt khô lộ ra, có mấy vệt nước in lên, phần tâm nhạt, rìa đậm, màu xám trắng.
Tiểu Vĩ ngẩn ra một lúc. Những nghi hoặc trước đó nối lại với nhau, sâu trong lòng như có một ý nghĩ kinh người đang chật vật muốn trồi lên, nhưng lại như thiếu mất thứ gì đó, khiến cậu mãi không nắm được mấu chốt.
Cảm giác ấy khiến cậu bực bội đến rối tinh rối mù, bèn dứt khoát ném luôn ga giường vào trong. Nhìn chiếc váy ngủ từ từ bị ép xuống dưới nước, cơn bực dọc mới dần dần tan đi.
『Phải mau về mở cửa sổ thôi!』
...
Trong phòng tắm, Dương Ý Mẫn vặn vòi sen lên mức lớn nhất, ngẩng đầu đón dòng nước xối thẳng xuống, như muốn cuốn sạch mọi suy nghĩ lung tung trong đầu.
Vô số giọt nước theo chiếc cổ ngọc trượt xuống, dừng lại trong thoáng chốc trên xương quai xanh nông nông, rồi bị cặp ngực cao ngất chặn lại, ở điểm hồng tươi hóa thành một dòng thác nhỏ.
Vài giọt lọt lưới còn lại tiếp tục trườn xuống phía nam, băng qua vòng eo, rửa sạch vệt bẩn bám trên bụng dưới, rồi làm ướt lớp lông rối bời ở gò mu, khiến nó lại trở nên mềm thuận.
Một số dòng nước đã bớt dữ dằn hơn lướt qua môi âm hộ, rơi xuống khe kín đang khép chặt, như một ngón tay dịu dàng khẽ vuốt qua âm hộ; cả mảng thịt hồng tươi như bị kích thích mà co giật rụt mạnh về sau, làm Dương Ý Mẫn cũng co rút theo.
Lúc này, cô mới như vừa bừng tỉnh, cúi đầu tránh dòng nước, khom lưng vịn tường, thở hổn hển như suýt chết đuối.
Đôi mắt đau xót, không biết là tuyến lệ lại hoạt động hay là do nước bắn vào mí mắt.
Dương Ý Mẫn không biết mình đã ngất ngủ từ lúc nào, chỉ nhớ sau khi tỉnh dậy, trong phòng ngủ là một mớ bừa bộn, phần dưới người dính đầy những vệt khô, và chiếc váy ngủ đã bị mồ hôi cùng dịch tình thấm đến cứng đờ.
Sự mệt đau của cơ thể cùng nỗi sợ trong lòng không cần phải nhớ thêm, bởi giờ phút này vẫn còn rõ ràng như cũ.
Rốt cuộc mọi thứ trong đêm qua là thế nào?
Là ảo giác sao?
Nhưng khoái cảm đến mức linh hồn rung lên, da thịt như bị ăn mòn ấy là thật, dịch ái chảy tràn đầy sàn nhà là thật, dục vọng bị dồn nén từ lâu được thỏa mãn... cũng là thật.
Là ảo tưởng sao?
Nhưng cảm giác khoang thân bị thúc vào điên cuồng, đầu hoa bị va đập không ngừng, sự run rẩy như cả linh hồn cũng sắp bị xuyên thủng ấy từ đâu mà ra?
Ngay cả cảm giác chưa từng nếm trải, cũng có thể dựa vào ảo tưởng mà sinh ra sao?
Thế nhưng, cô lại không chạm được.
Không chỉ tay chạm không tới, mà âm hộ cũng chạm không tới.
Thậm chí khi rõ ràng cảm nhận được rằng cây dương vật ấy đang run lên, bắn dịch thể vào trong cơ thể cô, rồi trở nên không còn cương nữa, cô đưa ngón tay luồn vào trong âm đạo dò dẫm một hồi, đến lúc rút ra, cũng không ngửi được chút mùi tanh nào.
Cô bị một cây dương vật địt suốt cả đêm, vậy mà ngay cả tinh dịch của nó cũng không chạm vào được.
Tất cả chuyện này rốt cuộc phải giải thích thế nào?
Ai có thể cho cô câu trả lời?
Ảo giác? ảo tưởng? giả dối? hay là thật?
Vô số câu hỏi quay cuồng trong đầu cô, nỗi sợ trước điều chưa biết khiến cô sợ đến toàn thân run rẩy.
Cô nghĩ từ ma quỷ đến tà thuật, thậm chí còn nghĩ tới cả người ngoài hành tinh, nhưng ngoài càng thêm kinh hãi ra thì chẳng thu được gì.
Tay chân cô tê dại, hô hấp khó khăn, mặt mũi căng cứng, trước mắt tối sầm.
Đột nhiên, đầu óc cô choáng váng, như thể cảm xúc không thể giải tỏa đã tích tụ tới một ngưỡng nào đó.
Sau cơn choáng váng, cơ thể cô càng thêm mệt mỏi, nhưng nỗi sợ trong lòng lại biến mất, như thể từ đầu vốn chưa từng tồn tại.
Chắc hẳn cô bị ốm rồi. Cuối cùng cô nghĩ vậy.