Chương 1: Món Quà Quái Gở Khiến Tiểu Vĩ Đỏ Mặt Vì Mẹ

AA18
Nội dung
AI
Thêm
Truyện chữVideoTruyện tranhÂm thanhLột đồClip sex từ ảnh mặtAPPVIPTrang chủ
Gói Hàng Vô Danh Chứa Chiếc Máy Bú Cu Bí Ẩn

Chương 1: Món Quà Quái Gở Khiến Tiểu Vĩ Đỏ Mặt Vì Mẹ

Thể loại: Loạn luân / Hệ thốngSố chữ: 2.62K words

Tiểu Vĩ nhìn hộp chuyển phát nhanh trong tay, thấy hơi lạ: "Ai gửi cái này vậy?"

Trên phiếu gửi của gói hàng hình chữ nhật, mục người nhận in rõ ràng toàn bộ thông tin của Tiểu Vĩ, từ họ tên đến địa chỉ đều không sai một chữ, vậy mà mục người gửi lại trống trơn một mảng.

"Không có thông tin người gửi mà cũng gửi chuyển phát được à?"

Tiểu Vĩ lắc đầu, thật sự không đoán ra nổi gói hàng này từ đâu tới.

Có khi nào là trò đùa của thằng bạn cùng lớp nào không?

Ôm suy nghĩ đó, cậu dứt khoát xé hộp ra. Đập vào mắt cậu là một chiếc hộp bao bì màu trắng tinh, trên hộp không có bất kỳ nhãn hiệu hay hoa văn nào, chỉ có năm chữ lớn màu đen xếp thành một hàng dọc: cốc bú cu mô phỏng.

"Đệt!"

Tiểu Vĩ lập tức kêu to, vội vàng nhét cái hộp vào trong ngực, liếc quanh như trộm vài lượt rồi mới sực nhớ ra, trong nhà bố mẹ đều không có, chỉ có mình cậu.

"Tốt rồi, cái này mà để ông già bà già nhìn thấy thì mình tiêu đời!"

Xác định đây là một trò đùa cố tình khiến mình quê chết, Tiểu Vĩ thở phào một hơi, nghiến răng nghĩ thầm: "Ai độc thế không biết? Thằng Béo à? Hay Kính?"

Mấy thằng bạn tệ hại lướt qua trong đầu cậu một vòng, cậu kinh ngạc phát hiện, mấy thằng khốn này đều có khả năng làm chuyện đó, thậm chí ai cũng có động cơ!

"Kết giao nhầm người rồi!"

Tiểu Vĩ cắn răng nhìn đồng hồ, sắp tới giờ mẹ tan làm về nhà rồi.

Việc cấp bách bây giờ là nhanh chóng vứt thứ cốc bú cu chết tiệt này đi, nếu không bị phát hiện trong nhà thì cậu hết đường chối cãi!

Đang nghĩ vậy, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng chìa khóa thọc vào ổ khóa. Tiểu Vĩ giật nảy mình, thân thể vốn gầy yếu thường ngày bỗng bùng ra tốc độ chưa từng có, cậu lao vào phòng ngủ, nhét cái hộp xuống dưới chăn rồi thuận thế nằm vật lên giường.

Vừa nhắm mắt lại, bên ngoài đã vang lên tiếng mở đóng cửa chống trộm, ngay sau đó là một giọng nữ trong trẻo: "Tiểu Vĩ, con làm gì đấy?"

Tiểu Vĩ giả vờ như không nghe thấy, chỉ âm thầm điều chỉnh hơi thở, vuốt phẳng nhịp tim.

Nào ngờ chủ nhân của giọng nói đó lại trực tiếp bước vào phòng cậu, rồi một cơn đau nhói từ vành tai truyền tới: "Con là heo à? Còn đang ngủ nữa!"

"Ái da đừng kéo nữa, đừng kéo nữa! Sắp rách đến nơi rồi!"

Tiểu Vĩ ôm tai ngồi bật dậy, bất đắc dĩ mở mắt ra, nhìn gương mặt xinh xắn trước mặt.

Dùng từ xinh xắn để hình dung một người phụ nữ 36 tuổi thực ra không mấy thích hợp, nhưng đặt lên người mẹ cậu là Dương Ý Mẫn thì lại chẳng hề gượng gạo. Cái kiểu "mãi mãi mười tám tuổi" mà phụ nữ năm nào cũng ước dường như chỉ thực sự thành hiện thực trên gương mặt bà.

"Mẹ ơi, mẹ đối xử với đứa con trai khó khăn lắm mới được về nhà sau nửa năm xa nhà như thế này à?"

Tiểu Vĩ có chút cạn lời. Cậu học ở một trường trung học tư thục nội trú, ngày thường đều ở ký túc xá, chỉ đến kỳ nghỉ dài mới được bước ra khỏi cổng trường, mà hôm nay mới là tuần đầu tiên cậu nghỉ hè.

Nói cách khác, cậu mới về nhà có bảy ngày thôi, thái độ của mẹ đối với cậu đã từ ngày đầu hận không thể tự tay đút cơm, biến thành bây giờ nhìn thôi cũng thấy phiền.

"Mẹ trông già lắm à!?" Dương Ý Mẫn rõ ràng đã lệch trọng điểm.

Đúng là phụ nữ.

"Không già!" Tiểu Vĩ vội vàng nịnh nọt: "Với gương mặt này của mẹ, bảo là chị của con cũng chẳng ai nhìn ra sơ hở!"

Dương Ý Mẫn hài lòng gật đầu.

Tiểu Vĩ nhân cơ hội đổi chủ đề: "Mẹ, tối nay ăn gì?"

"Còn ít mì hôm qua, hâm lên là ăn được."

"Hả? Mẹ qua loa quá rồi!" Tiểu Vĩ nổi giận.

Dương Ý Mẫn xoa đầu con trai: "Ngoan! Hai ngày nữa bố con về, lúc đó mẹ nấu món ngon cho con!"

Bố của Tiểu Vĩ tên là Vương Toàn Bân, là một kẻ cuồng công việc, quanh năm suốt tháng đi công tác bên ngoài, số lần về nhà trong một năm cũng chẳng hơn Tiểu Vĩ là mấy, nhưng tình cảm vợ chồng giữa hai người họ vẫn luôn rất tốt.

Gọi ông già là bố cũng chẳng sai, Vương Toàn Bân và Dương Ý Mẫn vốn là cặp vợ chồng chênh lệch tuổi điển hình. Nghe nói năm đó mẹ vừa tròn mười tám tuổi đã bị lão Vương làm cho có bầu, ông ngoại cậu từng tuyên bố sẽ giết chết Vương Toàn Bân, khi ấy vẫn còn là một thằng dân du thủ du thực. Chính mẹ cầm kéo ép cả nhà đồng ý cho mối hôn sự này. May mà đến giờ cả nhà vẫn hòa thuận, lão Vương cũng vì gia đình mà gây dựng được một cuộc sống không tệ, scandal ầm ĩ năm xưa giờ đã thành chuyện hay để các bậc trưởng bối nhắc lại.

"Chồng là chồng, con trai thì không phải con trai à?" Tiểu Vĩ giả vờ tức giận nói, thật ra cậu cũng rất nhớ người cha đã lâu không gặp.

Dương Ý Mẫn cười hì hì, giơ tay vòng qua cổ Tiểu Vĩ lắc lư như anh em tốt, trêu chọc: "Các con đều là người mẹ yêu nhất, nhưng mấy hôm trước mẹ mới nấu cơm cho con, bây giờ kỹ năng đang hồi chiêu~"

Đổi lại là ngày thường, Tiểu Vĩ đã sớm đẩy mẹ ra, tiện thể mỉa một câu "lười thì cứ nói lười, bịa cớ làm gì" rồi. Nhưng lúc này đầu óc cậu lại hoàn toàn trống rỗng, ngơ ngác cảm nhận thứ thịt mềm trên má, trong từng nhịp lắc lư mà nếm được sự đầy đặn chỉ người phụ nữ ở độ tuổi này mới có.

Thời gian không hề làm gì trên gương mặt Dương Ý Mẫn, nhưng lại thực sự làm cơ thể bà chín mọng. Bầu ngực nặng trĩu và cặp mông đầy thịt chính là dấu vết duy nhất của nhiều năm qua.

Vì thế bình thường bà chỉ mặc áo phông rộng và quần bò, hầu như chẳng bao giờ đụng đến đồ ôm người. Kiểu trang phục có thể phác ra đường cong cơ thể như thế, đặt cùng gương mặt đậm chất thiếu nữ của bà sẽ khiến người ta nhìn mà thấy rất chướng, hoặc nói đúng hơn là tương phản.

Bà không thích những ánh mắt khác thường ấy.

Ngay lúc Tiểu Vĩ mặt đỏ bừng, hơi thở dần nặng nề, Dương Ý Mẫn cuối cùng cũng phát hiện ra sự bất thường của con trai.

Bà chớp chớp hai mắt, như phát hiện ra lục địa mới: "Gì thế? Ngại à?"

Tiểu Vĩ cũng lập tức hoàn hồn, đỏ mặt đến mức gần như sắp nhỏ máu.

Dương Ý Mẫn cười phá lên: "Ha ha ha! Nhìn mặt con kìa, đỏ như mông khỉ ấy!" Vừa nói bà vừa rút điện thoại ra, mở camera trước chĩa vào mặt Tiểu Vĩ, vừa chĩa vừa cười: "Ái chà! Con trai trưởng thành rồi, biết ngượng rồi cơ đấy!"

Tiểu Vĩ tất nhiên né trái né phải, kiên quyết không cho mặt mình vào ống kính. Dương Ý Mẫn thì vừa hét "Chụp một tấm thôi, một tấm thôi mà!" vừa vòng tay qua đầu cậu, cả người cũng lắc theo, hoàn toàn không thèm để ý đến cặp ngực cuồn cuộn của mình sẽ tạo ra cú va chạm thế nào với thằng con trai.

Hai người cười đùa hồi lâu, cuối cùng kết thúc bằng một tiếng "tách" vang lên từ điện thoại.

Trong bức ảnh bị đóng băng trên màn hình, Dương Ý Mẫn ngẩng cao đầu, mắt cười cong cong, dưới chiếc mũi xinh xắn là hai hàng răng ngà khẽ lộ ra khỏi viền môi, ý cười rạng rỡ trên mặt gần như tràn khỏi màn hình; còn Tiểu Vĩ thì mặt mày cau có, lại vì đỏ mặt quá mức mà lộ ra vài phần buồn cười.

"Dậy nhanh đi!"

Dương Ý Mẫn hài lòng lưu ảnh xong, ném lại một câu rồi đứng dậy rời đi, chuẩn bị nấu cơm.

Tiểu Vĩ thì vò mái tóc rối bù, lén đỡ lấy cậu em đã cứng ngắc từ lâu, trong lòng vừa áy náy vừa lưu luyến, thậm chí còn thấy hơi kích thích.

Trăm mối cảm xúc dồn lại, cuối cùng hóa thành một câu chửi khẽ: "Đều tại thằng Béo chết tiệt!"

Nếu không phải học kỳ trước thằng Béo mang một điện thoại đầy ắp truyện sex đến lớp, kéo cả phòng ký túc bước lên con đường thủ dâm không lối về, thì làm sao cậu lại có thứ cảm giác đại nghịch bất đạo này với chính mẹ ruột của mình?

Tôi, Vương Chí Vĩ, trước kia vốn là một thiếu niên trong sáng cơ mà!

Nghĩ đi nghĩ lại, ánh mắt Tiểu Vĩ vô thức lại liếc về phía bóng lưng mẹ. Dưới chiếc áo phông trắng đơn giản, đường cong tròn đầy gần như không che nổi của chiếc quần bò rộng thùng thình khẽ đong đưa, gợi ra vô số liên tưởng.

"Phì! Nghĩ cái gì vậy! Đó là mẹ mày mà!"

Tiểu Vĩ tự mắng mình một câu, nghiến răng nhéo mạnh một cái lên đùi, cuối cùng cũng kéo được sự chú ý đi chỗ khác.

Lúc này, dưới chăn có một màu trắng lọt vào tầm mắt cậu.

"Đệt! Suýt nữa quên béng mất cái này!"

Tiểu Vĩ nhanh chóng lấy chiếc hộp bao bì màu trắng ra, đi tới góc phòng ngủ ngoài tầm nhìn từ phòng khách, nhìn chằm chằm mấy chữ "cốc bú cu mô phỏng" mà thấy đau trứng.

Ban đầu cậu định ném luôn món đồ này cùng cả cái hộp xuống thùng rác dưới lầu, nào ngờ mẹ lại về sớm như vậy. Giờ mà đi xuống thì chắc chắn sẽ bị hỏi đông hỏi tây, mà cái hộp này cũng chẳng dễ giấu, bị phát hiện là xong đời.

Nghĩ tới đây, Tiểu Vĩ dứt khoát mở hộp ra, định xem rốt cuộc bên trong là thứ gì.

"Cái này là gì?"

Tiểu Vĩ nhìn cái que cao su được rút ra từ hộp giấy, chìm vào trầm tư.

Toàn thân nó màu thịt, to chừng hai ngón tay, dài khoảng mười phân, bề mặt trơn nhẵn không thấy một nếp gấp nào. Bỏ qua kích thước thì nhìn hình dáng cũng có vẻ giống một món đồ chơi tình dục rẻ tiền, nhưng thứ này ở giữa lại chẳng có cái lỗ nào cả!

Nó đúng là một cây que!

"Đệt mẹ, đây mà là cốc bú cu à?"

Tiểu Vĩ một trận cạn lời, rồi từ trong hộp giấy rút ra một tờ hướng dẫn.

【Cách sử dụng: Thoa dịch tiết vùng kín của người mình vừa ý lên bề mặt cốc bú cu, để yên qua một đêm.】

Hết.

Cái tờ hướng dẫn này cũng quá sơ sài rồi!

Lại còn thần thần bí bí, chẳng hiểu đang nói cái quái gì, để yên qua một đêm thì làm được gì? Chẳng lẽ mọc ra một cái lỗ à?

"Nếu tao mà thật sự tin cái tờ hướng dẫn chó má này, thì đúng là đồ ngu!"

Tiểu Vĩ nhét que gel và tờ hướng dẫn trở lại hộp, sau đó giấu hộp đi rồi lấy điện thoại ra, mở ứng dụng nhắn tin, vào một nhóm tên là "Nguyên Thành F4".

Chí Vĩ: Nói đi, ai làm đấy?

Rất nhanh đã có tin nhắn đáp lại.

Béo:?

Chí Vĩ: Giả vờ không biết chứ gì!

Béo: Tình hình gì vậy? Anh Vĩ bị sao thế?

Chí Vĩ: Ai gửi cái chuyển phát nhanh cho tao?

Béo: Chuyển phát gì cơ?

Đại Pháo: Cái gì thế?

Kính:???

Chí Vĩ: Đứa nào gửi cho tao cái cốc bú cu!

Sau một thoáng im lặng trong nhóm, tin nhắn bắt đầu spam điên cuồng.

Béo: Đệt!!! Mẹ kiếp thằng nào sáng tạo thế!?

Đại Pháo: Ha ha ha!

Kính: Cười chết tao mất!

Tiểu Vĩ nhìn đống "ha ha ha" đang spam không ngừng, nhíu mày. Với sự hiểu biết của cậu về ba thằng bạn tồi này, nếu thật sự là bọn chúng làm, lúc này hẳn đã có đứa nhảy ra nhận rồi tiện thể khịa cậu mấy câu. Nhưng cả ba chỉ điên cuồng spam trong nhóm, còn kèm theo cả đống biểu tượng cười lớn, ngược lại khiến Tiểu Vĩ có chút không chắc chắn.

"Chẳng lẽ không phải bọn nó? Vậy là ai?"

Tiểu Vĩ nghĩ mãi không ra, mãi cho đến sau khi ăn tối xong vẫn không đoán được rốt cuộc ai là kẻ đầu sỏ.

Thôi, không nghĩ nữa, dù sao ngày mai cũng vứt thứ này đi.

Có thời gian này, chi bằng xem tiểu thuyết.

Tiểu Vĩ nằm lên giường, kéo chăn che nửa thân dưới, mở điện thoại, bấm vào một trang web truyện người lớn mà thằng Béo từng giới thiệu.

Phải nói rằng thằng Béo quả thật có chút thiên phú ở khoản này, tài nguyên truyện của trang web ấy cực kỳ phong phú, còn phân loại tiểu thuyết theo đủ kiểu fetish khác nhau.

"Tắm rồi hãy lên giường! Bẩn chết đi được!"

Tiếng càm ràm không đúng lúc của mẹ từ cửa vọng vào. Bất kỳ thằng đàn ông nào vào lúc này bị ngắt ngang cũng sẽ thấy bực bội, Tiểu Vĩ cũng không ngoại lệ, cậu khó chịu đáp lại: "Biết rồi biết rồi! Mẹ đi tắm trước đi!"

Nói rồi tiện mắt liếc sang, chỉ một cái liếc đó thôi, ánh mắt cậu đã không rút ra được nữa.

Chỉ thấy Dương Ý Mẫn khoác trên người một bộ váy ngủ mỏng tang, đường nét tuyệt đẹp được lớp nội y màu nhạt ôm lấy phác ra hình dáng hoàn mỹ, hằn rõ trên bề mặt váy ngủ. Dưới ánh đèn, hai chân dài đầy đặn thấp thoáng ẩn hiện bên trong. Thân thể chín muồi vào khoảnh khắc này lộ ra sức hấp dẫn chết người, mái tóc búi lên khiến gương mặt nhỏ nhắn càng thêm tinh xảo, đôi mắt hạnh trên mặt đang nhìn chằm chằm Tiểu Vĩ, lộ ra vài phần bất mãn.

Gương mặt thiếu nữ vừa giận vừa vui ấy phối với một thân thể đã chín mọng, cảm giác tương phản cực hạn lập tức ập tới, khiến trong lòng Tiểu Vĩ như có kiến bò, thứ suy nghĩ nguy hiểm vừa bị đè xuống từ buổi chiều lại lần nữa trỗi dậy.

"Hừ! Đợi mẹ tắm xong là con đi tắm ngay đấy!"

Dương Ý Mẫn ném lại một câu rồi tự mình đi vào phòng tắm.

Tiểu Vĩ thở dốc một lúc, như thể đã hạ quyết tâm nào đó, đầu ngón tay run run mở trang web ra, bấm vào mục "Tình yêu cấm kỵ".

Chương 1: Món Quà Quái Gở Khiến Tiểu Vĩ Đỏ Mặt Vì Mẹ | AA18.FUN