Lời mở đầu
Đêm đen, vầng trăng sáng treo cao nơi chân trời, đầy trời sao lấp lánh, một vệt sao băng nhỏ với cái đuôi dài xé toạc màn đêm đen kịt, rơi xuống dãy núi tĩnh mịch không một bóng người……
Ba ngày sau.
Trên khu chợ náo nhiệt vô cùng, nào là người bán hoa quả, thịt heo vịt cá, đồ dùng sinh hoạt, đồ chơi nhỏ…… đủ loại hàng rong chen lẫn trong dòng người qua lại tấp nập.
Đây là một thị trấn hẻo lánh ở vùng quê, phần lớn đám đông đều là nông dân sống bằng nghề cày cấy ở mấy làng quanh đây, tranh thủ phiên chợ lên trấn mua ít đồ mang về.
Một người đàn ông trẻ nhìn qua ôn tồn nho nhã, lạc lõng hẳn giữa đám đông, anh nắm tay một cậu bé khôi ngô thanh tú đi giữa khu chợ náo nhiệt.
Người đàn ông ấy chừng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, dáng vẻ thư sinh, mặc một chiếc áo vest xanh, bên trong phối áo sơ mi trắng, đeo kính gọng đen, rất có khí chất của một người làm văn.
Cậu bé bị nắm tay có nét mặt giống người đàn ông trẻ đến bảy tám phần, chừng sáu bảy tuổi, nắm tay bố, đôi mắt tròn xoe tò mò nhìn ngó khắp nơi.
“Bố ơi, nhà ông bà ở đâu vậy? Sao vẫn chưa tới nữa.”
Cậu bé vừa tò mò ngó nghiêng, vừa hỏi người đàn ông bên cạnh.
“Sắp tới rồi, nhà ông bà ở ngay trong ngôi làng dưới trấn.”
“Hạo Nhiên, con đứng yên ở đây, bố đi mua ít hoa quả, lát nữa quay lại.”
Thấy phía trước có quầy trái cây, người đàn ông trẻ xoa đầu cậu bé, dặn một câu rồi đi về phía trước.
Quầy trái cây ở dưới một mái che, cách đây chừng bảy tám mét.
Cậu bé nhìn bố ở không xa đang nói chuyện với người bán trái cây, đôi mắt sáng đảo qua đảo lại khắp xung quanh, rồi nhân lúc bố không để ý, thoắt một cái chui vào dòng người, biến mất.
Cậu bé tinh nghịch chạy lon ton trên chợ, lúc đi lúc dừng, khi thì tò mò đứng trước quầy hàng xem xét, khi thì nhảy qua nhảy lại khắp chợ, vui vẻ không gì bằng.
“Ê ê ê…… cậu đẹp trai, có muốn mua gì không?”
Một gã bán hàng rong với khuôn mặt gian xảo, mắt chuột đã để ý thấy cậu bé, thấy nó ăn mặc khác hẳn thường dân, túi áo lại phồng lên, liền nảy ý, lập tức gọi nó lại.
Cậu bé nghe tiếng gọi thì tò mò bước tới trước quầy, trên quầy bày đủ thứ đồ lạ lùng, phần lớn đều trông cũ kỹ rách nát, trong đó có một món đen thui trông như chiếc nhẫn lọt vào mắt nó.
Nhà nó khá giả, vốn chẳng thiếu đồ chơi trẻ con này nọ, chỉ riêng mấy món lặt vặt kỳ quái là nó thấy hứng thú.
Trên mặt chiếc nhẫn, phần giữa hơi lõm xuống một tầng, bên trong khắc đủ loại ký hiệu bí ẩn mà nó không hiểu nổi, khiến nó chú ý.
Không hiểu sao cậu bé không nhịn được cầm lên ngắm nghía kỹ, chiếc nhẫn đen nhánh toàn thân, trên bề mặt phủ một lớp bụi mỏng, cầm trong tay có cảm giác lạnh lẽo của kim loại, nhưng khi nhìn kỹ hơn, cậu bé lại có chút thất vọng, vì chiếc nhẫn này không nguyên vẹn, ở phần đáy nứt ra một vết rạn.
Gã hàng rong ôm bụng dạ bất chính thấy cậu bé đặt chiếc nhẫn đen xuống, quay người định đi.
Lần này, người bán hàng sốt ruột, vội vàng gọi cậu bé lại: “Ê ê…… cậu đẹp trai, đừng đi chứ.”
“Cái nhẫn Càn Long mà cậu vừa cầm ấy là bảo vật tổ truyền của nhà tôi, nghe ông cố nội tôi kể, chiếc nhẫn này từng được hoàng đế thời xưa đeo qua.”
“Hoàng đế từng đeo qua?”
Cậu bé rõ ràng chưa từng trải sự đời, vừa nghe vậy mắt đã sáng lên, vội vàng hỏi tiếp: “Thật hay giả? Bảo vật tổ truyền mà ông cũng đem ra bán sao? Ông đừng thấy cháu còn nhỏ mà tưởng cháu dễ bị lừa nhé?”
Người bán hàng nghe cậu bé miệng thì nói lời nghi ngờ, nhưng đôi mắt lại bắt đầu sáng rực lên khi nhìn chiếc nhẫn đen, trong lòng mừng thầm, tiếp tục bịa chuyện: “Hê…… cậu đừng có không tin. Nếu không phải tôi đang bận cưới vợ, cần tiền gấp, thì thứ này có đánh chết tôi cũng không đem ra bán.”
“Bà xã là gì?”
Cậu bé tò mò hỏi.
“Ơ…… bà xã tức là tức là……” Người bán hàng bị hỏi cũng có chút ngượng ngùng, vội cười gượng: “Lớn lên rồi cậu sẽ hiểu.”
“Cậu có muốn không? Muốn thì tôi đành đau lòng bán cho cậu.”
“Bao nhiêu tiền?”
“Cậu có bao nhiêu tiền?”
Người bán hàng cũng không đoán được trên người nó có bao nhiêu tiền, bèn hỏi.
Cậu bé thò tay vào túi, lôi ra cả một xấp tiền đỏ chót.
Thấy đống tiền giấy mệnh giá một trăm đỏ au ấy, mắt gã bán hàng lập tức trợn tròn, tim đập thình thịch loạn cả lên, hơi thở cũng gấp hơn đôi chút.
Hắn ước chừng số này ít nhất cũng phải hai ba nghìn, vào thời buổi này đúng là một món tiền lớn.
Quả nhiên hắn không nhìn nhầm, đây đúng là một con dê béo!
“!”
Gã bán hàng chẳng cần nghĩ ngợi đã hét ra một cái giá trên trời.
“Sao đắt thế?”
Cậu bé nhíu mày, dù còn nhỏ cũng biết đây là một con số lớn.
“Hê…… đồ mà hoàng đế từng đeo thì sao có thể rẻ được?”
Gã bán hàng nói với vẻ đương nhiên. Nghĩ đi nghĩ lại, cậu bé cũng thấy có lý, nét mặt giãn ra, cầm tiền bắt đầu đếm, một tờ, hai tờ, ba tờ…… đếm xong, đại khái có 31 tờ.
Ba mươi mốt tờ thì cũng chỉ có ba nghìn một trăm, còn cách giá năm nghìn một khoảng khá xa.
Cậu bé lại nhíu mày.
“Nhưng tiền của cháu không đủ?”
Nó hơi ngượng ngùng.
“Cậu có bao nhiêu?” Người bán hàng tiếp tục hỏi.
“Ba nghìn một.”
Cậu bé đếm lại một lần nữa rồi xác nhận.
“Ai~”
Gã bán hàng cố ý thở dài một hơi: “Ba nghìn một thì ba nghìn một vậy. Tôi đang sốt ruột cưới vợ, cần tiền gấp, thấy cậu đẹp trai cũng thật lòng muốn mua, nên tôi bán rẻ cho cậu vậy.”
Nghe ông chủ bán hàng nói vậy, cậu bé vốn chẳng còn hy vọng bỗng mừng rỡ, vội vàng gật đầu: “Được được được, cháu lấy. Tiền đây.”
Nói xong, cậu đưa tiền cho gã bán hàng, nhặt lấy chiếc nhẫn đen. Ban đầu còn muốn đeo lên ngón tay, nhưng khổ nỗi tuổi quá nhỏ, kích cỡ không vừa.
Nên nó bèn nhét vào túi, mang vẻ mặt vui sướng biến mất trong dòng người.
Đến khi thấy cậu bé đã đi xa, gã bán hàng rong lập tức nhấc tấm vải che lên, gom hết đồ đạc lại, gói bằng vải rồi vác bọc đồ lên, vội vã rời khỏi khu chợ.
Hôm nay đối với hắn là một ngày đại phát, chiếc nhẫn rách nhặt được trên núi lúc rảnh rỗi, không ngờ lại bán được giá trên trời.
……
Một chiếc “nhẫn của hoàng đế” được gọi như thế, cậu bé non nớt, ngây thơ vẫn chưa biết nó sẽ tạo ra cơn bão lớn đến nhường nào trong cuộc đời tương lai của mình.
Câu chuyện bắt đầu từ mười năm sau!