Chương 9: Đạn Chỉ Thần Thông

AA18
Nội dung
AI
Thêm
Truyện chữVideoTruyện tranhÂm thanhLột đồClip sex từ ảnh mặtAPPVIPTrang chủ
Dương Quá Đa Tình: Mây Mưa Trong Thần Điêu

Chương 9: Đạn Chỉ Thần Thông

Thể loại: Võ hiệp kinh điểnSố chữ: 1.97K words

Bị Dương Quá quấy cho như vậy, Quách Tĩnh và Lỗ Hữu Cước tạm thời cũng chẳng còn hứng bàn bạc nữa. Ăn xong bữa tối, đợi Dương Quá, Quách Phù, Đại Võ, Tiểu Võ bốn người kia về phòng rồi,

Quách Tĩnh, Hoàng Dung, Lỗ Hữu Cước, Kha Trấn Ác lúc này mới nghiêm túc ngồi xuống bàn bạc cách đối phó với quân Mông Cổ.

Không ngờ Dương Quá thừa lúc đêm khuya lặng lẽ chuồn ra ngoài, tìm đến một vùng rừng núi vắng vẻ.

Đang định luyện Cáp Mô Công, chợt nghe đâu đó có người khẽ ho một tiếng.

— Ai thế?

Dương Quá nhìn quanh bốn phía, rừng núi mờ mịt, vậy mà chẳng thấy bóng người nào.

Đang lúc hắn tưởng chỉ là ảo giác,

bỗng bóng người trước mặt khẽ động, một người áo xanh đột ngột xuất hiện cách chừng năm thước, gương mặt quái dị, đờ đẫn.

Dương Quá nhận ra đó chính là Hoàng Dược Sư, bèn kêu lên:

— Tiền bối!

Hoàng Dược Sư nghi hoặc hỏi:

— Ngươi không nhận ra ta sao?

Dương Quá lắc đầu rồi lại gật đầu:

— Hôm đó ở Gia Hưng ta có gặp tiền bối!

Thủ pháp phong mạch mà Hoàng Dược Sư dùng trên cánh tay Dương Quá hôm ấy đã được Âu Dương Phong giải khai, việc này Quách Tĩnh cũng không biết.

Chuyện Dương Quá gặp Hoàng Dược Sư cũng chưa từng nhắc với Hoàng Dung và mọi người.

Vì vậy theo lý mà nói, Dương Quá không nên biết Hoàng Dược Sư mới phải.

Hoàng Dược Sư nói:

— Vết độc trên người ngươi khá hơn rồi chứ?

— Ừm! Đa tạ tiền bối quan tâm.

Dương Quá nhìn mặt nạ trên mặt Hoàng Dược Sư, trong lòng không khỏi bực bội. Hắn cũng chẳng hiểu vì sao tên Hoàng lão tà này lúc nào cũng thích đeo mặt nạ.

Ngay cả đồ đệ của ông là Trình Anh cũng học theo y như vậy.

Hoàng Dược Sư nói:

— Ta xưa nay không muốn nợ ai ân tình. Hôm đó nếu không vì ta tự cao tự đại thì cũng chẳng khiến ngươi bị thương do Băng Phách Ngân Châm. Lại thêm mạng ngươi đổi một mạng đồ đệ ta, tính ra là ta còn nợ ngươi hai món ân tình.

— Đồ đệ?

Thì ra bây giờ ông đã thu Trình Anh làm đồ đệ rồi. Dương Quá cũng khá bội phục tính tình quái đản của lão nhân này, bèn nói:

— Nếu không có tiền bối cứu giúp, ta đã sớm bị Lý Mạc Sầu đánh chết rồi, còn đâu chuyện ân tình với chẳng ân nghĩa.

— Ta đã nói nợ là nợ! Dù ta cứu ngươi, hai trừ một, ta vẫn còn nợ ngươi một ân tình!

Giọng Hoàng Dược Sư nghe chẳng nóng chẳng lạnh, nhưng lại tuyệt nhiên không cho người ta đường từ chối.

— Thế này đi! Ta dạy ngươi một môn võ công. Trong ba thứ sau, ngươi chọn một!

— A!

Sớm biết Hoàng Dược Sư muốn dạy võ công cho mình, thì dù lúc nãy ông có nói nợ mình mười món ân tình, mình cũng nhận rồi! Dương Quá thầm tiếc hùi hụi.

— Chưởng pháp Tứ Phương. Hư hư thực thực, biến hóa khôn lường, một khi thi triển thì bốn bề tám hướng đều là bóng chưởng...

Hoàng Dược Sư nói xong bèn nhìn Dương Quá.

Chỉ thấy Dương Quá lắc đầu. Một môn chưởng pháp nghe tên còn chưa từng nghe, có nói hay đến mấy ta cũng không học.

Hoàng Dược Sư thấy Dương Quá lắc đầu, lại nói tiếp:

— Kiếm pháp Hồi Phong Lạc Diệp. Kiếm pháp lĩnh ngộ từ lá rơi bay lả tả, kiếm thế nhẹ nhàng, xuất kiếm nhanh như chớp, khiến người ta khó lòng phòng bị.

Dương Quá lại lắc đầu. Nghe qua hình như ở đâu đó từng nghe, nhưng cũng chỉ là một bộ kiếm pháp hạng thường mà thôi.

Lão Hoàng Dược Sư này chẳng lẽ đang trêu ta sao!

— Đây là môn võ công cuối cùng rồi! Đạn Chỉ Thần Thông, chỉ là chút kỹ xảo đầu ngón tay thôi. Nếu ngươi không muốn học, có thể chọn hai thứ trước.

Nếu thằng nhóc này chọn hai thứ kia, ta sẽ đưa cho nó bí kíp.

Nếu nó muốn học Đạn Chỉ Thần Thông, vậy chứng tỏ nó thật sự có duyên với việc luyện võ, ta sẽ ở lại tỉ mỉ dạy nó vài ngày.

Hoàng Dược Sư nào biết, tuy Dương Quá chưa luyện được võ công trong Thần Điêu Hiệp Lữ, nhưng tên tuổi các môn võ ấy hắn thuộc làu làu không thể quen hơn.

— Ta ngốc lắm! Ta thấy cứ học mấy thứ kỹ xảo đầu ngón tay kia thôi, cái gì mà đạn gì thông ấy, học cái đó là được rồi!

Dương Quá nén niềm vui xuống, trả lời rất ra vẻ dè dặt.

— Đạn Chỉ Thần Thông!

Hoàng Dược Sư không nhịn được hừ lạnh một tiếng.

Dương Quá thấy Hoàng Dược Sư bị chặn một vố, trong lòng thầm thấy buồn cười.

Hoàng Dược Sư là một đời tông sư, tự nhiên không chấp nhặt với Dương Quá. Ông lập tức giảng rõ từng điểm then chốt của Đạn Chỉ Thần Thông, từ cách vận lực, cách phối hợp đầu ngón tay, cho đến phương hướng búng ra.

Đến lúc Dương Quá thử diễn luyện, ông bỗng khựng lại, nói:

— Ngươi luyện Cáp Mô Công!

Dương Quá giật mình. Vừa mừng quá nên hắn quên mất chuyện mình đang luyện Cáp Mô Công, thấy Hoàng Dược Sư hỏi tới cũng chỉ đành gật đầu, trong lòng lại thấp thỏm không yên.

Hoàng Dược Sư tiếp tục hỏi:

— Còn ai biết nữa?

Gương mặt bị mặt nạ che kín không để lộ chút biểu cảm nào.

Dương Quá nói:

— Quách bá bá biết, Quách bá mẫu cũng biết.

Rồi hắn lại hỏi:

— Phải chăng tiền bối không muốn dạy ta nữa?

— Tiếp tục luyện!

Hoàng Dược Sư không hỏi thêm nữa, lại tiếp tục truyền dạy Đạn Chỉ Thần Thông.

Cứ thế đến tận khuya, hai người mới dừng lại, hẹn tối mai lại đến đây.

Lúc Dương Quá sắp rời đi, Hoàng Dược Sư hỏi:

— Hôm nay vị khách đến tìm Quách bá bá của ngươi đã nói gì?

Thì ra Hoàng Dược Sư tình cờ nhìn thấy Lỗ Hữu Cước vội vã lên thuyền đi Đào Hoa Đảo, dáng vẻ rất gấp gáp, nghĩ rằng hẳn đã có chuyện lớn.

Trong lòng ông vẫn nhớ con gái, nên lặng lẽ bám theo lên đây.

Chỉ là tính tình Hoàng Dược Sư quái gở, lại chẳng thích chỗ ồn ào. Trong lòng thì muốn biết tình hình, nhưng lại không muốn lộ mặt.

Miễn để con gái con rể giữ chân thì ông khó mà thoát ra nổi.

Thấy Dương Quá sau bữa cơm lén chuồn ra ngoài, ông mới tìm đến Dương Quá hỏi cho rõ ngọn ngành, chỉ là ông cũng sĩ diện, nên đến lúc này mới hỏi.

Dương Quá thì hiểu bụng dạ Hoàng Dược Sư, bèn kể lại chuyện Lỗ Hữu Cước nói quân Mông Cổ liên tiếp xâm phạm biên giới.

Hoàng Dược Sư khẽ thở dài. Chiến loạn sắp nổi, ông cũng chẳng biết lần này con gái con rể có rời Đào Hoa Đảo để đến trấn giữ Tương Dương hay không.

— Chuyện đêm nay không được nói cho người thứ hai biết!

Dặn Dương Quá một câu, Hoàng Dược Sư liền phiêu phiêu rời đi.

Sáng hôm sau, Hoàng Dung vẫn dạy Dương Quá Tứ thư Ngũ kinh, Dương Quá cũng lắc đầu ngoáy tai đọc theo, chỉ là đôi mắt lại không chớp lấy một cái, cứ nhìn chằm chằm Hoàng Dung.

Ngắm dung nhan đẹp như tiên giáng trần của Hoàng Dung, đôi gò ngực cao đầy no tròn, vòng eo thon mảnh như cành liễu.

Vì mặc áo váy ru quần, Dương Quá không thể thưởng thức được đôi chân trắng mịn mềm mại của Hoàng Dung, may mà vẫn còn có thể ngắm vòng mông tròn căng, cong vểnh của nàng.

Hoàng Dung, người phụ nữ tuyệt sắc đã có chồng ấy, nhạy bén nhận ra ánh mắt nóng rực của Dương Quá đang nhìn về phía mình. Gương mặt đẹp đến mê người của nàng thoáng ửng đỏ, định bụng cho Dương Quá một trận ra trò thì lại phát hiện đáy mắt hắn trong veo, không hề có chút tạp niệm.

Lòng nàng lập tức vừa thẹn vừa bực, thầm nghiến răng: Dương Quá, tên tiểu hỗn đản này, sớm muộn gì ta cũng phải cho ngươi đẹp mặt.

Rầm!

Dương Quá ngoài miệng thì đọc sách, trong đầu lại nghĩ đến Đạn Chỉ Thần Thông học đêm qua, tay phải bất tri bất giác đã làm ra tư thế búng tay. Nghĩ đến chỗ hưng phấn, lập tức một luồng chỉ phong bắn ra.

— Tiếng gì thế!

May đúng lúc Hoàng Dung đang quay lưng nên không thấy.

— Tiếng động? Làm gì có tiếng động nào?

Dương Quá nhìn quanh một lượt, rồi ngơ ngác nhìn Hoàng Dung.

— Vậy vừa rồi đọc đến đâu rồi?

— Đọc đến chỗ đạn..., ờ, ta quên mất rồi!

Dương Quá mải nghĩ đến Đạn Chỉ Thần Thông, nào còn nhớ mình vừa đọc đến đâu, dù sao cũng chỉ là đọc theo nàng mà thôi.

— Ngươi...

Hoàng Dung lắc đầu. Muốn nói Dương Quá học chậm thì rõ ràng những thứ như Luận Ngữ hắn chỉ nghe một lượt là có thể thuộc làu, còn có thể hiểu ra ý nghĩa.

Mà muốn nói hắn học nhanh thì hắn lại thường xuyên xuất thần.

Chỉ chốc lát là hồn bay đi đâu mất tiêu!

Mắng hắn thì hắn lại cười hì hì, nói mấy câu còn khiến chính mình buồn cười theo.

Thật là...

Nhìn hắn hoàn toàn chẳng có chút tâm cơ nào với mình, cũng chẳng biết phòng bị hắn rốt cuộc là đúng hay sai.

Thôi vậy!

Mấy ngày nữa thế nào cũng phải truyền võ công cho hắn, bằng không cũng khó ăn nói với Quách Tĩnh.

Hoàng Dung liếc Dương Quá một cái.

Cái tên nhóc láu cá này!

Nàng cũng lười nói thêm, cứ tiếp tục đọc theo sách.

Dương Quá lại ngẩn ra lần nữa. Phải nói sức hút của Hoàng Dung thật quá lớn.

Lại thêm nàng đang ở độ chín muồi quyến rũ nhất của đàn bà, phong thái mỹ phụ tuyệt sắc ấy đủ khiến người ta say đắm, từng cái nhíu mày hay nụ cười đều kéo căng dây tim, nhìn mà lòng Dương Quá nóng rực. Nóng rực đến mức hắn chỉ thấy cứ ngồi như thế này mãi cũng chẳng có gì hệ trọng.

— Này! Còn ngây ra đó làm gì, đọc theo ta!

Có lẽ nếu Dương Quá lớn thêm hai ba tuổi, Hoàng Dung đã nhận ra ánh mắt của hắn có gì đó không đúng. Chỉ tiếc bây giờ, haiz, vẫn là một đứa trẻ.

Giữa trưa, Lỗ Hữu Cước bèn cáo từ quay về Cái Bang.

Còn sau khi Lỗ Hữu Cước đi rồi, thấy Quách Tĩnh và mọi người vẫn chưa có dấu hiệu rời đảo, Hoàng Dược Sư mới yên tâm.

Ông lại dạy Dương Quá thêm mấy ngày, trong lòng thầm than thiên phú của thằng bé này quá cao, chỉ mấy ngày ngắn ngủi đã khiến ông không còn gì để dạy.

Nghĩ đến Trình Anh vẫn đang bị gửi ở nhà một hộ nông dân, ông cũng không dám trì hoãn quá lâu.

Đêm đó nói với Dương Quá một tiếng, đến sáng hôm sau liền rời đảo đi.