Chương 5: Lời mời của Lưu Diễm
“Cảm ơn anh, Mã Quân.” Lưu Diễm mỉm cười cảm kích với Mã Quân; nếu không nhờ anh chợt nảy ra một ý, cô thật sự không biết phải đuổi khéo Phùng Côn thế nào. Phùng Côn lại có họ hàng trong Sở Giáo dục chống lưng, nghe nói gần đây còn đang chuẩn bị chạy chức chủ nhiệm tổ nghiên cứu ngữ văn; nếu không đến bước đường cùng, Lưu Diễm cũng không muốn trở mặt hoàn toàn với hắn, vì làm vậy chẳng có lợi gì cho cô.
Thấy Lưu Diễm lần đầu tiên nở nụ cười quyến rũ mê người với mình, Mã Quân như mềm nhũn cả xương cốt, trong lòng vô cùng cảm kích Phùng Côn. Nếu không có tên đó xuất hiện, sao cậu có cơ hội nhận được sự cảm kích của Lưu Diễm chứ.
“Cô Lưu, giày cô bị sao thế này?” Mã Quân chỉ vào một chiếc giày cao gót đã rời cả gót nằm trên đất mà hỏi, “Hay để em mang đi sửa giúp cô nhé?” Lưu Diễm do dự một chút. Ban đầu cô không muốn nhận ý tốt của cậu, nhưng vừa rồi Mã Quân đã giúp cô đuổi Phùng Côn đi, cô thật khó mà từ chối nữa. Nghĩ một lát, cô hỏi: “Em định mang đi đâu sửa, mất bao lâu? Chẳng lẽ cô phải ngồi chờ ở đây mãi sao?” Mã Quân cũng không biết phải mất bao lâu, nhưng cậu lại càng không muốn bỏ lỡ cơ hội được gần gũi với Lưu Diễm. Nghĩ một chút, cậu chợt nói với cô: “Cô Lưu chờ em một lát, em quay lại ngay.” Nói xong còn chưa đợi Lưu Diễm đáp, cậu đã chạy vụt về phía trường học.
Mã Quân chạy đến cổng trường thì vừa lúc gặp một nam sinh cấp hai đạp xe ra ngoài. Cậu kéo người ta xuống, nói: “Cho tôi mượn xe đạp một lát. Tôi tên Mã Quân, ngày mai đến lớp 10-57 tìm tôi.” Nói xong cậu đạp xe đi rất nhanh, chẳng mấy chốc đã quay lại trước mặt Lưu Diễm, nói: “Cô Lưu, để em chở cô cùng đi tìm tiệm sửa giày. Đến lúc sửa xong, cô có thể về nhà luôn.” Lưu Diễm nghĩ một lát rồi cũng chỉ đành như vậy, bèn cầm chiếc giày cao gót của mình, ngồi lên yên sau xe đạp, một tay nắm lấy áo đồng phục của Mã Quân, để cậu chở mình đi tìm tiệm sửa giày.
Người đi đường nhìn thấy Mã Quân trông như một học sinh mà lại đạp xe chở theo một mỹ phụ trẻ ăn mặc gợi cảm xinh đẹp thì đều ném đến những ánh mắt hiếu kỳ xen lẫn ngưỡng mộ, thậm chí còn có mấy người huýt sáo.
Mặt Lưu Diễm có chút nóng ran. Đây là lần đầu tiên cô để một người đàn ông đạp xe chở mình, không khỏi có chút căng thẳng, chỉ sợ mình ngã xuống. Nhưng vì một tay cô cầm giày cao gót, tay còn lại lại không thể ôm eo Mã Quân, như vậy quá thân mật, nên thân mình cứ chao qua chao lại, đôi gò bồng đầy đặn thỉnh thoảng lại tì lên lưng Mã Quân để giữ thăng bằng tạm thời.
Mã Quân đạp xe, cảm nhận đôi gò bồng của Lưu Diễm không ngừng đè ép lên lưng mình, kích động đến mức suýt bật tiếng gào lên, còn dương vật trong quần cũng dần dần ngẩng đầu, bị yên xe tì đến khó chịu, cậu đành phải hơi nhấc mông lên. Như vậy, phần thân thể áp sát với ngực đầy đặn của Lưu Diễm lại càng chặt hơn. Cậu vừa đạp xe, vừa cảm nhận dương vật cứng đờ cọ qua cọ lại trên yên xe, cảm giác kích thích từ phía sau truyền đến khiến cậu không sao kìm nổi, cuối cùng cũng phóng tinh ra.
Lưu Diễm không biết rằng dưới sự kích thích từ thân thể đầy đặn của mình, Mã Quân đã hoàn toàn thất thủ. Ban đầu, khi ngực mình áp vào lưng cậu, cô còn thấy hơi xấu hổ, muốn cố giữ khoảng cách, nhưng càng cố giữ khoảng cách thì lần đè ép tiếp theo lại càng mạnh hơn. Sau cùng Lưu Diễm dứt khoát từ bỏ chống cự, cả bầu ngực đều áp sát vào tấm lưng rộng của Mã Quân, trong lòng tự an ủi rằng dù sao lần trước mình cũng đã từng có kiểu tiếp xúc tương tự với cậu rồi, thêm một lần nữa chắc cũng chẳng sao, cứ xem như thưởng cho cậu một chút thôi. Mã Quân chỉ là một học sinh, dù có ý nghĩ gì thì mình cũng có thể ứng phó được, sẽ không gây phiền toái gì cho mình. Nhưng cô lại không biết chính cái ý nghĩ ấy đang từng bước khiến Mã Quân càng lúc càng tới gần mình, cuối cùng không thể tự thoát ra.
Mã Quân phóng tinh xong mới coi như tỉnh táo lại. Gió thổi qua, cảm giác trong quần mát lạnh, cậu thấy có chút kinh ngạc. Trước đây mỗi lần tự sướng cậu thường phải hơn nửa tiếng mới xuất tinh, ngay cả lúc làm tình với Trương Lệ thì thời gian ngắn nhất cũng phải năm, sáu phút, vậy mà không ngờ chỉ bị ngực Lưu Diễm cọ mấy cái đã không nhịn nổi mà xuất tinh rồi. Có thể thấy sức hấp dẫn của Lưu Diễm đối với cậu lớn đến mức nào.
Đạp thêm một lúc nữa, Mã Quân cuối cùng cũng nhìn thấy một sạp sửa xe. Cậu lưu luyến dừng xe lại, đưa tay đỡ Lưu Diễm để cô nhón chân bước đến trước sạp sửa xe, ngồi xuống chiếc ghế nhựa thấp, rồi còn chu đáo lấy thêm một chiếc ghế nữa cho cô đặt chân.
Người thợ sửa xe ngoài năm mươi, tóc đã hoa râm, nhận lấy chiếc giày cao gót nhìn qua mấy lần rồi nói: “Chiếc giày này chỉ có thể dán keo đa năng thôi, hai đồng. Sửa không?” “Sửa đi ạ, bác.” Lưu Diễm mỉm cười gật đầu, đặt một chân mang tất lên ghế thấp, khẽ xoa bóp bằng tay. Vừa rồi cô đứng lâu nên chân đã hơi mỏi tê, lát nữa đi lại cũng không tiện.
Còn Mã Quân thì cứ nhìn chằm chằm đôi chân đẹp của Lưu Diễm được bọc trong lớp tất đen, môi có chút khô. Bình thường Trương Lệ không mặc váy nên cũng ít khi đi tất, hơn nữa chân cô ấy hơi thô, mặc tất lên hiệu quả cũng không được tốt.
Nhưng hai chân của Lưu Diễm thì dài mà trắng, tròn trịa lại đầy đặn, không mập cũng không gầy, mặc tất đen lên lại càng lộ vẻ gợi cảm mười phần, đặc biệt là đôi bàn chân ngọc nhỏ xinh tinh xảo đến mức khiến người ta chỉ muốn nâng lên tay mà vuốt ve một phen.
Ngay cả ông thợ đang sửa giày cũng có chút mất tập trung, thỉnh thoảng lại liếc bằng khóe mắt về phía hai chân thon đẹp bọc tất đen trước mặt mình. Mã Quân đứng bên cạnh có hơi khó chịu, lầm bầm nói: “Bác ơi bác sửa giày cho đàng hoàng đi, đừng liếc ngang liếc dọc nữa, chúng cháu còn sốt ruột về nhà.” Ông thợ già mặt đỏ lên, vội cúi đầu sửa giày, nhưng trong lòng lại nghĩ, người phụ nữ này xinh đẹp, chân cũng đẹp, chẳng khác gì minh tinh trên ti vi. Nếu có thể ngủ cùng cô một đêm, đời này ông cũng coi như không uổng. Chỉ tiếc là ông cũng chỉ có thể nghĩ mà thôi, không quyền không thế, ngay cả mấy cô quét đường còn chẳng thèm liếc ông, nói gì đến mỹ phụ đẹp như tiên đang ở ngay trước mắt.
Lưu Diễm lại chẳng để tâm, chỉ mỉm cười nhìn Mã Quân. Bình thường cô ăn mặc thời trang gợi cảm như vậy vốn là để cho người khác nhìn, miễn đối phương không sờ mó lung tung muốn chiếm tiện nghi là cô đều có thể chấp nhận, chỉ cần không có tiếp xúc thân thể là được.
Vừa rồi bị ông thợ này, một người tuổi tác gần bằng cha mình, nhìn trộm, Lưu Diễm lại còn thấy kích thích hơn bình thường, như thể thật sự bị cha mình nhìn lén vậy. Trong lòng cô cũng rất mâu thuẫn, một mặt thấy ý nghĩ ấy có phần hoang đường, mặt khác lại rất hưởng thụ cảm giác đó.
“Chú cứ từ từ, không cần vội.” Lưu Diễm dịu giọng cười nói, đồng thời xoay nhẹ cơ thể mình, cố ý mà cũng như vô ý duỗi một chân dài đầy đặn về phía đối phương.
Lúc này ông thợ không cần ngẩng đầu cũng có thể rất dễ nhìn thấy đôi chân gợi cảm của Lưu Diễm. Ông ta vô thức dọc theo bàn chân ngọc, cẳng chân, đùi mà nhìn lên, bỗng nhiên sững lại, môi có chút khô. Bởi vì một chân của Lưu Diễm đang đặt trên ghế thấp nên hai chân không thể khép lại hoàn toàn, giữa hai đùi lộ ra một khoảng hở rất lớn, từ góc nhìn của ông ta vừa vặn có thể thấy một mảng đen thẫm ở gốc đùi Lưu Diễm, thậm chí còn có thể thấy dấu vết của đôi môi âm hộ đầy đặn hằn lên trên lớp tất.
Chẳng lẽ người phụ nữ xinh đẹp này ngay cả quần lót cũng không mặc sao? À, thời đại bây giờ đúng là đã khác rồi. Hồi trước phụ nữ nào dám mặc như thế, chắc chắn sẽ bị người ta chửi rủa sau lưng, tiếc là ông ta sinh ra quá sớm.
Ông thợ vô thức cúi người về phía trước, muốn nhìn rõ hơn. Đáng tiếc trời đã hơi tối, trừ khi ông ta thò cả đầu vào giữa hai đùi Lưu Diễm mới có thể nhìn rõ cô rốt cuộc có mặc quần lót hay không. Nhìn một lúc thấy trước mắt mơ hồ, ông ta đành bất lực rút mắt về, tiếp tục sửa giày.
Đương nhiên Lưu Diễm có mặc quần lót, chỉ là cô mặc một chiếc quần lót ren đen kiểu dây rất nhỏ rất mỏng, nên thoạt nhìn cứ như không mặc. Cô muốn chính là loại hiệu ứng lờ mờ nửa kín nửa hở ấy. Chỉ là bình thường ở trường cô đâu có phóng khoáng như vậy, còn chủ động để mấy ông thầy nam nhìn ngắm. Hôm nay chẳng qua là một ngoại lệ mà thôi, dù sao sau này cơ bản cũng sẽ không gặp lại ông thợ này nữa, hiếm khi được buông thả bản thân một lần.
Mã Quân không biết những suy nghĩ ấy của Lưu Diễm. Cậu đứng bên cạnh nhìn cô, ngửi thấy từ người cô tỏa ra một mùi hương quyến rũ, trong đầu lóe lên vô số ý nghĩ. Cậu biết sau khi sửa giày xong, mình sẽ không còn lý do để ở lại bên cạnh Lưu Diễm nữa, nên cậu phải tranh thủ khoảng thời gian quý giá trước mắt này để để lại ấn tượng trong lòng cô. Nhưng đối diện với nữ thần mà mình thầm mến, cậu lại chẳng biết nên nói gì. Thật ra ngoài việc biết cô đã kết hôn ba năm, hiện giờ vẫn chưa có con, Mã Quân gần như chẳng biết gì về Lưu Diễm, càng không biết cô thích gì. Nhìn thời gian từng phút từng giây trôi qua, Mã Quân vẫn đang nghĩ xem phải bắt chuyện với Lưu Diễm thế nào.
Cuối cùng vẫn là Lưu Diễm phá vỡ sự im lặng. Có lẽ cô cũng thấy ngồi như vậy mà không nói gì thì hơi ngượng, bèn ngẩng đầu hỏi Mã Quân: “Bình thường em đi xe đạp đến trường à?” “À, không phải. Em thường đi bộ đến, nhà em ở phía Tây phố, không xa lắm.” Mã Quân vội vàng đáp, trong lòng lại vui mừng. Lưu Diễm chủ động bắt chuyện với cậu, xem ra nỗ lực hôm nay của cậu không uổng phí.
Lưu Diễm lại hỏi vu vơ mấy câu, chợt hỏi: “Cô thấy em với cô Trương quan hệ rất tốt, em thấy cô Trương là người thế nào?” Mã Quân sững ra, không biết vì sao Lưu Diễm đột nhiên hỏi chuyện này, nghĩ một lát rồi hơi mơ hồ nói: “Cô Trương là người rất tốt, giảng bài trên lớp đặc biệt hay, mấy điểm kiến thức cũng giải thích rất toàn diện, nhất là ở mảng viết văn thì kinh nghiệm vô cùng phong phú. Cuộc thi viết văn lần trước ở trường, lớp chúng em có mấy bạn đều giành được thứ hạng.” “Ồ, thật sao?” Lưu Diễm nhìn Mã Quân đầy hứng thú, “Cô nghe cô Trương nói em học Ngữ văn khá tốt, thế em được hạng mấy?” “Em đứng thứ hai.” Mã Quân có chút tự hào nói. Đây cũng là một trong số ít điểm sáng của cậu, đương nhiên phải để Lưu Diễm biết.
“Thật à? Vậy quả thật khá giỏi.” Lưu Diễm đúng là nhìn Mã Quân với con mắt khác. Lần trước trong cuộc thi viết văn, lớp cô cũng có vài học sinh đăng ký tham gia, nhưng thành tích tốt nhất cũng chỉ đứng thứ chín. Cô chỉ nhớ người đoạt giải nhất là một nam sinh tên Đặng Hải, còn người đứng thứ hai thì không có ấn tượng gì nhiều.
Nhưng Mã Quân có thể giành được hạng hai cũng không dễ dàng gì. Có vẻ như Trương Lệ đánh giá cậu rất khách quan. Lưu Diễm nghĩ, đối với kiểu học sinh như vậy, Trương Lệ có phần thiên vị, thậm chí cưng chiều, cũng là chuyện bình thường thôi. Có giáo viên nào lại không thích học sinh biết làm nở mặt mình, miễn là sự yêu thích đó đừng bị lệch lạc là được.
Mã Quân cuối cùng cũng tìm được chủ đề khiến Lưu Diễm hứng thú, còn tranh thủ hỏi cô mấy kỹ xảo viết văn. Trong vô hình, khoảng cách giữa hai người được kéo gần hơn rất nhiều. Thấy Lưu Diễm hứng khởi, Mã Quân bạo dạn hỏi: “Cô Lưu, sau này nếu em có vấn đề gì về Ngữ văn thì em có thể đến văn phòng tìm cô hỏi được không?” Lưu Diễm lộ vẻ kinh ngạc, nói: “Sao em không hỏi cô Trương? Cô ấy làm giáo viên Ngữ văn bao nhiêu năm rồi, kinh nghiệm chắc chắn phong phú hơn cô nhiều. Hơn nữa để cô Trương biết thì có khi cô ấy sẽ không vui.” “À, là thế này.” Mã Quân vội nghĩ ra lý do, “Cô Trương cái gì cũng tốt, chỉ là đôi lúc đối với chúng em hơi nghiêm khắc. Thật ra em khá sợ tìm cô ấy để hỏi bài, cô ấy không kiên nhẫn như cô Lưu đâu.” Lưu Diễm phì cười, nói: “Đó là vì em không phải học sinh lớp cô, cô không có trách nhiệm với em. Nếu em ở lớp cô, em thử xem cô có kiên nhẫn với em không. Nhưng em muốn đến tìm cô hỏi thì cũng được, tốt nhất đừng để cô Trương biết.” Thấy Lưu Diễm đồng ý, Mã Quân lập tức vui mừng khôn xiết. Cuối cùng cậu cũng đã bước ra được bước đầu tiên để tiếp cận Lưu Diễm, sau này có thể đường hoàng đi tìm cô rồi. Không, là phải lén Trương Lệ mà đi tìm Lưu Diễm, chuyện này tuyệt đối không thể để Trương Lệ biết.
Lưu Diễm đồng ý để Mã Quân đến tìm mình cũng có suy tính của riêng cô. Một là cô thật sự cảm thấy Mã Quân là một mầm non đáng bồi dưỡng; đã có nhiệt tình học tập như vậy, bất kể cậu có phải học sinh của mình hay không, cô đều sẵn lòng giúp đỡ. Hai là cô cũng hy vọng thông qua cách này làm phân tán sự nhiệt tình của Mã Quân dành cho Trương Lệ. Dù sao trong thời gian này qua quan sát, cô phát hiện Mã Quân thường xuyên đi tìm Trương Lệ, mỗi lần nhìn thấy mình đều có vẻ lấm lét. Có lẽ cậu đã nảy sinh ý nghĩ không nên có với Trương Lệ. Trương Lệ là một trong số ít người bạn của Lưu Diễm ở trường, cô không muốn Trương Lệ xảy ra chuyện xấu hổ nào, nên mới muốn âm thầm hóa giải ý định của Mã Quân.
Đáng tiếc Lưu Diễm không biết rằng Trương Lệ và Mã Quân đã sớm ngầm qua lại với nhau, hơn nữa mục tiêu tiếp theo của Mã Quân chính là cô. Việc cô làm như vậy chẳng khác nào tự tạo thuận lợi để Mã Quân tiếp cận mình, có thể nói là tự đan kén trói mình.
Rất nhanh đôi giày cũng đã được sửa xong. Lưu Diễm lấy hai đồng đưa cho ông thợ. Ông thợ cười hề hề nói: “Giày vừa dán xong, còn chưa chắc lắm, tốt nhất đợi vài tiếng nữa hãy mang. Sau này giày có vấn đề gì cứ đến tìm tôi, tôi sẽ bớt cho cô năm mươi xu.” Mã Quân liếc ông thợ một cái, thầm nghĩ, ông già này đang mơ đẹp gì thế. Vừa rồi để ông ngắm đôi chân của Lưu Diễm lâu như vậy đã là cho ông lợi lộc rồi, còn mong lần sau nữa.
Nghe ông thợ nói vậy, Lưu Diễm có chút do dự. Tuy từ đây về nhà cô không xa lắm, nhưng cô lại sợ giữa đường gót giày lại bung ra, mà cũng không thể cứ ngồi chờ ở đây mấy tiếng được.
Mã Quân vội nói với Lưu Diễm: “Cô Lưu, hay cô cứ ngồi xe em về đi, lỡ gót giày lại rơi nữa thì phiền lắm.” Mọi việc đều khó ở bước đầu; có lần đầu thì sẽ có lần hai. Lần này Lưu Diễm không nghĩ nhiều, liền ngồi lên sau lưng Mã Quân, còn hào phóng ôm lấy eo cậu, để thân thể mềm mại đầy đặn tựa vào lưng cậu. Nếu không phải Mã Quân vẫn còn mặc đồng phục học sinh, người ngoài có khi còn tưởng đây là một đôi vợ chồng trẻ tan làm đang đi về nhà.
Nhà Lưu Diễm ở Nam Quan, tuy không xa lắm nhưng có một đoạn đường lồi lõm rất khó đi, xóc đến mức mông Lưu Diễm cũng có chút đau. Còn đối với Mã Quân thì lại là một sự hưởng thụ vô cùng lớn. Cậu lại một lần nữa cảm nhận được cảm giác bị đôi gò bồng của Lưu Diễm ép sát, hận không thể để con đường phía trước cứ mãi là kiểu đường như thế.
Khi Mã Quân cố sức đạp lên một con dốc, họ đã đến con hẻm nhà Lưu Diễm. Trong đó có bốn hộ gia đình sinh sống, nhà Lưu Diễm ở tận trong cùng. Con hẻm không có đèn đường, tối om om nhìn khá đáng sợ.
“Sao không có đèn vậy?” Mã Quân nhíu mày, lỡ bên trong có kẻ xấu ẩn nấp thì sao.
“Trước kia có một bóng đèn, sau này không biết bị nhà nào có con nít ném vỡ, rồi cứ thế không ai sửa.” Lưu Diễm cũng rất bất đắc dĩ. Mỗi lần về nhà nhìn thấy đầu hẻm tối om như vậy là cô lại thấy sợ, không biết bên trong đang chờ mình là thứ gì.
“Cô Lưu, để em đưa cô vào trong.” Mã Quân không nhìn rõ đường bên trong, đành để Lưu Diễm ngồi trên xe, còn mình thì đẩy xe đi vào trong hẻm đến tận cửa nhà Lưu Diễm.
Lưu Diễm xuống xe, mượn ánh trăng nhìn thấy Mã Quân mồ hôi đầm đìa, do dự một chút rồi nói: “Nhìn em toát cả mồ hôi rồi, hay là vào nhà ngồi nghỉ một lát rồi hãy đi.” Từ sau khi chồng đi công tác, Lưu Diễm ở nhà một mình, từ trước đến nay chưa từng để bất kỳ người đàn ông xa lạ nào bước vào nhà mình dù chỉ một bước. Một là để đề phòng đối phương có ý đồ xấu, hai là cũng sợ hàng xóm dị nghị.
Chỉ là qua tiếp xúc hôm nay, Lưu Diễm cảm thấy Mã Quân là một học sinh khá tốt, chủ động giúp cô, còn đưa cô về nhà, nếu cô không biểu thị chút gì thì cũng có phần quá lạnh nhạt. Hơn nữa Mã Quân chỉ là một đứa trẻ mười sáu, mười bảy tuổi, cũng không sợ người ta nói ra nói vào.
Mã Quân đương nhiên cầu còn không được, nào ngờ cuối cùng còn có thu hoạch ngoài ý muốn. Đi theo Lưu Diễm vào trong sân, cậu kích động không thôi. Hôm nay niềm vui bất ngờ thật sự quá nhiều, khiến cậu có chút không thích ứng.
Mới lần đầu thử tiếp cận Lưu Diễm mà đã thành công bước vào nhà cô, đủ thấy trên đời không có việc gì khó, chỉ sợ lòng người không bền.
Nhà Lưu Diễm có ba phòng, ở giữa là phòng khách, bên trái là phòng ngủ, bên phải là bếp và phòng chứa đồ.
Lưu Diễm dẫn Mã Quân đến phòng khách, bảo cậu ngồi trên sofa, rót cho cậu một cốc nước, để cậu nghỉ một lát rồi mình quay vào phòng ngủ thay quần áo.
Trong phòng ngủ có đặt một chiếc giường đôi Simmons, đầu giường là ảnh cưới của Lưu Diễm và chồng, bên cạnh là tủ quần áo và bàn trang điểm. Lưu Diễm trước hết thay một đôi dép lê, rồi chỉnh tề đặt đôi giày cao gót ở cửa, sau đó lấy một bộ đồ ngủ từ trong tủ quần áo ra. Theo thói quen, cô định cởi luôn quần áo trên người, nhưng chợt nhớ bên ngoài còn có Mã Quân, bèn vội dừng tay, trên mặt lộ ra vẻ do dự.
Bình thường cô vừa về đến nhà là thay ngay bộ đồ mặc ban ngày ra, nhất là hôm nay ở siêu thị còn bị ai đó sờ mấy cái lên đùi, khiến cô cứ cảm thấy phía trên dính dính nhờ nhờ như có thứ gì bẩn, cả người rất khó chịu. Cô còn đang nghĩ lát nữa phải mau chóng thay tất ra để giặt, phơi khô, ngày mai lại có thể tiếp tục mang.
Nhưng bây giờ Mã Quân đang ngồi ngoài phòng khách, cô thay quần áo ở đây có vẻ không được thích hợp. Lỡ đối phương chạy vào nhìn trộm mình thì sao.
Nhưng nghĩ lại, Lưu Diễm lại thấy có lẽ mình nghĩ quá nhiều. Mã Quân bất quá cũng chỉ là một đứa trẻ mười lăm, mười sáu tuổi, hơn nữa còn là do chính mình mời đến nhà, vậy mà cô vẫn phòng bị cậu như thế, chẳng phải hơi mâu thuẫn sao.
Lưu Diễm nghĩ một lát rồi quyết định cứ thay quần áo đã. Dù sao cũng chỉ vài phút thôi, chờ cô thay xong thì Mã Quân cũng nghỉ ngơi gần đủ, cô vừa hay tiễn cậu ra cửa.
Nghĩ vậy, Lưu Diễm đi đến cửa rồi khép hờ lại. Ban đầu trên cửa có then cài, nhưng có lần bị chồng cô kéo hỏng mất. Nghĩ rằng bình thường cũng chẳng ai đến nhà chơi nên vẫn chưa thay.
Lưu Diễm đi đến trước gương đứng, cởi chiếc áo ba lỗ trên người ra, để lộ nửa thân trên trắng nõn đầy đặn. Đôi bầu ngực run rẩy của cô bị bao chặt trong chiếc áo ngực ren. Lưu Diễm tháo áo ngực xuống, giải phóng cặp ngực căng tròn cao đầy của mình, còn hơi tự hào mà xoay người trước gương vài cái. Hai bầu ngực hình quả dưa chợt rung lên, hai đầu nhũ hồng hồng lập tức càng thêm nổi bật.
Đáng tiếc là khung cảnh xuân sắc quyến rũ ấy lại không ai có cơ hội thưởng thức. Trên đời này cũng chỉ có chồng của Lưu Diễm mới từng chứng kiến toàn bộ đôi gò bồng mê người ấy của cô. Tuy giữa trưa Mã Quân từng lén nhìn trộm ngực Lưu Diễm khi núp trên giường của Trương Lệ, nhưng rốt cuộc cũng chỉ thấy được qua một khe hở nhỏ, hơn nữa Lưu Diễm lại quay lưng về phía cậu nên chỉ nhìn được một phần.
Lưu Diễm chợt nhớ đến chuyện trưa nay mình đến chỗ Trương Lệ để kiểm tra ngực, lúc đó Trương Lệ tỏ ra luống cuống, hình như có chút mất tập trung, cũng không biết cô ấy có kiểm tra nghiêm túc cho mình hay không.
Nghĩ đến đây, Lưu Diễm áp sát gương đứng, bắt đầu dùng tay kiểm tra cẩn thận. Đôi quả dưa trắng nõn của cô không ngừng biến đổi hình dáng dưới tay cô, hoàn toàn quên mất ngoài phòng khách vẫn còn người đang chờ.
Phải mất một lúc rất lâu, Lưu Diễm mới kiểm tra xong. Ngực đối với một người phụ nữ là bộ phận quan trọng nhất, không chỉ là cơ quan nuôi con bằng sữa mẹ, mà còn là biểu hiện quan trọng của đặc trưng giới tính thứ hai. Đối với phụ nữ, làn da trắng mịn, bộ ngực đầy đặn săn chắc, vòng mông tròn cong cao vút đều là sự thể hiện sức hấp dẫn bề ngoài của họ.
Lưu Diễm cũng không ngờ rằng bộ ngực từng khiến cô vô số lần băn khoăn trong tuổi dậy thì, giờ đây lại trở thành bộ phận mà cô tự hào và tự tin nhất. Cô không muốn giống như nhiều phụ nữ khác, vì không biết chăm sóc mà tuổi còn trẻ đã buộc phải cắt bỏ ngực, từ đó mất đi sức hấp dẫn nhất của người phụ nữ.
Cô nghĩ đến Mã Quân, cậu nam sinh có một cây dương vật khổng lồ ấy. Có lẽ bây giờ cậu vẫn còn bị khác biệt giữa mình và những nam sinh khác làm cho bối rối, thậm chí khổ sở không thôi, nhưng đến khi trưởng thành, cậu sẽ phát hiện ra một cây dương vật thô lớn như thế được bao nhiêu người khác giới yêu thích.
Dương vật của chồng Lưu Diễm tuy không phải là ngắn nhỏ, nhưng cũng chỉ ở mức bình thường, so với Mã Quân thì quả thực kém xa. Huống hồ Mã Quân mới chỉ là học sinh lớp 10, cùng với sự phát triển của cơ thể cậu, dương vật sẽ phát triển đến mức nào thật khó tưởng tượng. Lưu Diễm cũng không biết bị một cây dương vật to như thế đâm vào âm đạo sẽ có cảm giác gì, có lẽ sẽ bị đâm ngất đi mất.
Á, Lưu Diễm chợt nhớ ra lúc này Mã Quân vẫn còn đang chờ trong phòng khách. Cô vội vàng chạy đến trước giường, cúi người chuẩn bị cởi chiếc quần tất đen trên người xuống. Nghĩ đến chiếc quần lót dây bên trong cũng đã hơi ướt, cô bèn quyết định tiện thể cởi luôn ra để cùng giặt với tất.
Mã Quân ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, uống một ngụm nước rồi chờ mãi mà vẫn không thấy Lưu Diễm ra. Nhìn đồng hồ trên tường đã gần chín giờ, cậu không khỏi nóng ruột, về muộn quá thế nào mẹ cũng sẽ càm ràm cả buổi.
Lại chờ thêm mấy phút, Mã Quân không ngồi yên được nữa, đứng dậy đi tới cửa phòng ngủ của Lưu Diễm. Đang định gõ cửa thì thấy cửa không cài then mà chỉ khép hờ, nghĩ chắc Lưu Diễm đã thay xong quần áo, cậu liền đưa tay đẩy cửa ra, nào ngờ lại nhìn thấy một cảnh khiến cậu trợn tròn mắt.
Chỉ thấy Lưu Diễm quay lưng về phía cậu, đứng trước chiếc giường nệm, nửa thân trên trắng nõn mũm mĩm lộ ra, đang cúi người kéo vớ. Vớ cùng quần lót đã bị tụt xuống tới tận bắp chân, hai mông tròn đầy trắng trẻo đang hơi đung đưa hướng về phía cậu, đầy đặn đến mức làm người ta mê mẩn. Điều khiến Mã Quân bốc lửa hơn nữa là vùng kín bí ẩn nơi gốc đùi Lưu Diễm cũng lộ ra, đôi môi âm hộ hồng hào non mịn căng đầy, phồng lên lấp lửng, lông mu đen nhánh hơi ẩm ướt và dính lại với nhau, cửa âm hộ hơi hé, rỉ ra một giọt chất lỏng trong veo, kéo thành một sợi dài mảnh rung rinh giữa không trung.
Mã Quân cảm thấy dương vật mình đột ngột bật lên, trong chốc lát cứng như sắt, nhắc nhở chủ nhân rằng nó đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc giao hợp.
Lưu Diễm nghe thấy động tĩnh phía sau liền quay đầu lại nhìn thấy Mã Quân, trên mặt thoáng hiện vẻ quyến rũ yêu kiều, vừa lắc lư vòng mông trắng nõn vừa nâng đôi gò bồng đảo như hai quả mộc qua bằng hai tay lên, nũng nịu với Mã Quân: "Mã Quân, chẳng phải em vẫn luôn muốn sờ ngực lớn của cô giáo sao? Sao còn chưa qua đây, người ta đợi đến sốt ruột rồi." Nhìn bộ dạng dâm đãng lẳng lơ của Lưu Diễm, nghe giọng nói mềm đến nhũn người kia, Mã Quân rốt cuộc không nhịn nổi nữa, lao bổ tới, đè Lưu Diễm ngã xuống chiếc giường nệm phía sau, đưa tay nắm chặt hai bầu ngực trắng tròn của Lưu Diễm mà bóp nắn mạnh. Khác với đôi ngực có chút chảy xệ của Trương Lệ, cặp ngực căng đầy của Lưu Diễm đàn hồi đến mức kinh người, mặc cho Mã Quân có vò nắn thế nào cũng nhanh chóng trở về hình dáng ban đầu, quả nhiên là bộ ngực tuyệt phẩm của một người phụ nữ trưởng thành.
Mã Quân thích thú không nỡ buông bộ ngực dâm đãng của Lưu Diễm, trong lòng phấn khích đến tột độ, giấc mơ của cậu cuối cùng cũng thành sự thật, cặp ngực đầy đặn của cô giáo xinh đẹp dâm đãng nhất trường ba cuối cùng đã rơi vào tay cậu, mặc cậu tùy ý đùa bỡn.
Cảm nhận phần thịt ngực căng nở rắn rỏi của hai bầu vú Lưu Diễm mềm như cục bột đang áp vào tay mình, Mã Quân không nhịn được cúi xuống, áp cả khuôn mặt lên bộ ngực lớn ấy, lại dùng miệng ngậm lấy đầu nhũ hoa đã hơi cứng, không ngừng mút vào.
Lưu Diễm bị những động tác thành thạo của Mã Quân trêu chọc đến mức rên rỉ liên hồi, thân thể trắng nõn trên giường nệm khẽ uốn éo, vẻ mặt oán trách nói: "Sao em chỉ chơi mỗi ngực người ta thôi vậy, em nhìn xem chỗ đó của người ta đã ướt sũng rồi, mau vào đi, cô giáo muốn làm tình với em." Mã Quân lúc này mới lưu luyến buông đôi gò bồng đảo trắng nõn của Lưu Diễm ra, nôn nóng cởi quần mình, để lộ ra cây dương vật vừa dài vừa to. Đêm nay cậu muốn chiếm trọn người phụ nữ trưởng thành xinh đẹp và gợi cảm này, bất kể là bộ phận nào trên cơ thể cô cũng phải lưu lại dấu vết của mình.
Dường như Lưu Diễm cũng bị kích thước dương vật của Mã Quân làm cho sửng sốt, đưa tay nắm lấy cây dương vật nóng hổi của cậu, tách hai đùi trắng mềm đầy đặn của mình ra, dẫn Mã Quân tới miệng âm hộ mà trước nay chưa từng bị người đàn ông lạ nào xâm nhập. Nơi đó đã ướt đẫm dịch tình, khe âm hộ hơi hé. "Đến đây, đút vào đi, Mã Quân, dùng sức mà đâm em." Lưu Diễm mỉm cười quyến rũ với Mã Quân, nằm trên giường nệm, chờ cậu tiến vào.
Dương vật của Mã Quân chạm vào cửa âm hộ mềm mại đến không thể mềm hơn của Lưu Diễm, cọ nhẹ lên đôi môi âm hộ của đối phương, cảm thấy từng đợt chất dịch trơn nhớt không ngừng dâng lên, bôi trơn quy đầu nóng bỏng của mình. Cậu hít sâu một hơi, rồi ưỡn người về phía trước, cây dương vật thô dài chậm rãi trượt vào bên trong âm đạo của người cô giáo xinh đẹp ấy, cuối cùng cậu đã hoàn toàn chiếm lấy thân thể Lưu Diễm, trở thành người đàn ông thứ hai của cô.
Chật quá, Mã Quân cảm thấy trong cái động ướt át của Lưu Diễm như có vô số cái miệng nhỏ đang mút lấy dương vật mình, mỗi lần mút lại mang đến cho cậu cảm giác khoái lạc đến tận xương tủy, khiến cậu chỉ muốn xuất tinh ngay lập tức.
Mã Quân không ngừng hít lấy không khí, chậm rãi tiến sâu vào trong âm hộ của Lưu Diễm, hoàn thành động tác giao hoan với đối phương. Lưu Diễm há to miệng, gương mặt xinh đẹp đầy vẻ quyến rũ, một đôi mắt đẹp nhìn Mã Quân, xuân tình cuồn cuộn vô biên.
Trong tiếng rên rỉ của Lưu Diễm, động tác của Mã Quân cũng càng lúc càng nhanh, nhịp rút ra đâm vào tăng mạnh, cuối cùng sau một loạt nhấp nhổm dữ dội, cậu cảm thấy thân thể Lưu Diễm run lên từng hồi, trong động thịt trào ra một luồng nhiệt nóng hổi tưới lên quy đầu Mã Quân, cậu rốt cuộc không khống chế nổi nữa, hét lớn một tiếng, tinh dịch đặc sệt phóng ra, bắn vào sâu trong âm hộ của Lưu Diễm. Thế là kết thúc lần giao hợp đầu tiên của cậu với người cô giáo xinh đẹp ấy.
Mã Quân bỗng thấy có gì đó không đúng lắm, sao Lưu Diễm lại trở nên dâm đãng lẳng lơ hơn cả Trương Lệ, đây đâu phải phong cách của cô ấy, trái lại còn giống những giấc mộng xuân mà cậu thường hay mơ. Đột nhiên nghe Lưu Diễm hét lớn: "Mã Quân, em đang làm gì vậy, mau cút ra ngoài cho tôi, không thì tôi báo cảnh sát đấy." Nghe lời cảnh cáo của Lưu Diễm, thân thể Mã Quân chấn động, lập tức tỉnh táo lại, thấy Lưu Diễm đang cầm một chiếc áo ngủ che thân thể trắng nõn đầy đặn của mình, mặt mày nghiêm khắc nhìn cậu, lúc này cậu mới hiểu ra cảnh tượng hương diễm đầy kích thích vừa rồi chỉ là ảo tưởng của chính mình, hoảng sợ vội vàng đóng cửa rồi lùi ra ngoài.
Đợi Mã Quân lui ra, Lưu Diễm mới vội vàng mặc áo ngủ vào, trong lòng còn kinh hãi mà đi tới cửa liếc nhìn Mã Quân, thấy cậu hoang mang thất thố ngồi trên sofa mới thở phào nhẹ nhõm. Cô hoàn toàn không ngờ Mã Quân lại thật sự dám xông vào, nếu không phải cô kịp thời quát lại, còn chẳng biết đối phương sẽ làm ra chuyện gì.
Chẳng lẽ tất cả những gì Mã Quân thể hiện trước đó đều là giả vờ, mục đích cậu làm mọi chuyện đều là để tiếp cận mình? Càng nghĩ Lưu Diễm càng tức giận, cô để Mã Quân vào nhà, thậm chí không cài cửa đã thay quần áo, đều là vì tin tưởng Mã Quân, cảm thấy cậu sẽ không có những ý nghĩ bẩn thỉu đê tiện như vậy, nhưng không ngờ cậu và những nam giáo viên ở trường kia đều đang nhắm vào mình.
Không được, cô không thể cứ thế bỏ qua cho Mã Quân. Ngày mai nhất định cô phải tới trường kể chuyện Mã Quân nhìn trộm mình cho Trương Lệ biết, để Trương Lệ nghiêm khắc cảnh cáo cậu. Hôm nay cậu dám nhìn trộm mình thay quần áo, biết đâu ngày mai còn làm ra chuyện quá đáng hơn.
Nhưng bây giờ cô và cậu đang ở riêng trong cùng một căn phòng, vẫn không thể kích động cậu thêm nữa. Lỡ như cậu bất chấp tất cả, muốn làm gì đó với cô thì cô căn bản không thể chống cự. Nghĩ đến đây, Lưu Diễm quyết định trước tiên sẽ nói chuyện đàng hoàng với cậu, tạm thời ổn định Mã Quân.
Nghĩ tới đó, Lưu Diễm hít sâu một hơi, rồi mở cửa bước ra ngoài, cố gắng dùng giọng điệu bình tĩnh nói: "Mã Quân, chúng ta nói chuyện một chút được không?"